What's new

Tả pín lù - Đâu đó trong lòng châu Âu

Tả Pín Lù 1
một nơi nào đó, ở giửa...

Trong chuyến hành trình vòng quanh Châu Âu 40 ngày, tôi có 1 điểm rơi tự do. Và thường những điểm rơi không biết trước luôn có những bất ngờ thú vị, nơi mà có thể những điều mình không mong đợi luôn chờ đợi để xảy ra....

........lộ trình dự kiến ban đầu có đoạn Paris-một nơi nào đó-Barcelona.....

Chuyến tàu sẽ rời Paris lúc 11h ngày hôm đó, nhưng không hiểu vì lý do gì mà nó đã xuất phát sớm hơn 10p, trễ tàu, nên phải bắt chuyến kế tiếp lúc 17h, đó là điều mình không trông chờ, nhưng nó đã xảy ra. Vì điều này cũng khá quan trọng, nếu bắt chuyến 11h thì 17h tới Souillac sau đó chuyển tiếp 1 chuyến buýt thêm 50km nữa sẽ đến nơi, chắc khoảng 6h, trời còn sáng có gì cũng dễ bề xoay sở, còn nếu đi chuyến 17h thì 22h30 đến nơi + thêm chuyến buýt thì cũng đã là nửa đêm, chẳng hay ho gì ở cái nơi mà mình chỉ biết nó là 1 ngôi làng cổ và rất đẹp.

picture.php

Ngồi cùng khoang là 1 phụ nữ trạc ngoài 30, dáng người thanh mãnh, không kiêu sa hay quí phái mà có nét buồn, nghĩ ngợi nhiều trên khuôn mặt, đi cùng chị là 1 bé gái xinh xắn, hiếu động, nét người châu á, ban đầu tôi nghĩ chồng chị là người châu Á...nhưng không phải vậy, sau 1 hồi bập bẹ với chị mới hay. Ba năm về trước chị có tham gia 1 chương trình giáo dục phi chính phủ tại uzabekistan, lần đó chị công tác xuống 1 trại trẻ mồi côi ở vùng nông thôn, qua trò chuyện chị mới biết bé gái này bị cha mẹ bỏ rơi ngoài đường khi chừng 3 tháng tuổi và được đưa về đây, thấy thương xót cho số phận của cháu bé mà chị nhận nuôi cháu từ ngày đó cho đến bây giờ...ban đầu chưa biết, qua cử chỉ âu yếm, chăm sóc cháu bé cứ nghĩ 100% là con ruột chị ấy với 1 người châu Á, thế mới thấy việc nhận và nuôi con nuôi của người nước ngoài quả đáng học theo.

Qua trao đổi biết thêm, chị làm việc ở Paris, nhưng nhà ở Périgord - thủ phủ vùng Dordogne, nên mỗi cuối tuần vẫn hay về thăm nhà, biết tôi đến nơi đó mà chưa nắm tí thông tin gì nên chị rất tận tình chỉ giúp, sẽ xuống ga nào, đi đứng ra sao..v.v, chia tay chị ở ga Périgord và theo lời chị ga tiếp theo là ga tôi phải xuống.

10h30 tàu cũng dừng bến, đó là 1 ga nhỏ, kiến trúc cũ như Bưu điện Sài gòn nhưng không đẹp bằng. Ga nhỏ lại tựa lưng vách núi, dưới khí trời lành lạnh pha chút ánh đèn sân ga héo hắt với vài hành khách trên sân ga, quang cảnh rất tiêu điều, ma quái (hồi xưa ngang qua nhà ga Sa Huỳnh đối điện đài liệt sĩ cảm giác cũng i vầy).


Chuyến xe buýt có mặt đúng giờ, tất cả mọi người tranh thủ lên xe, xuống ga chừng 15 hành khách nhưng có người nhà ra đón nên trên xe bây giờ chỉ lát đát dăm người và kế bên tôi là 1 nhiếp ảnh gia tóc dài bụi bặm nhìn rất nghệ sĩ, khoe tôi xem tập ảnh đen trắng về các phong cảnh, kiến trúc cổ - sao không thấy gì màu sắc, sáng sủa hết vậy....

Chuyến xe bon bon qua những con đường làn, rừng cây rậm rạp, những khúc ngoặc cua gấp chỉ đủ 1 làn xe....không gian tĩnh mịt, chỉ có bóng đêm bên ngoài và tiếng nói phát ra từ chiếc radio rè rè để chống cơn buồn ngủ của tài xế trong xe. Đa phần hành khách trên xe là người làng nên đã xuống rãi rát dọc đường, khi lên xe tôi đã chìa tấm giấy ghi ST-Albert hotel nên cũng an tâm là bác tài xe đưa tới tận chân khách sạn, vùng quê thì đâu cũng đều ngủ sớm như nhau, ngoài đường thì lạnh và vắng như chùa bà đanh, nên nếu bác tài chỉ dừng ngay bến rồi tự đi đến khách sạn thì cũng toi như thường. Nhưng không, bác đưa tận ngay khách sạn và lúc này đã là 23h30


picture.php

Mang hành lí qua khách sạn, mở cửa, nhưng không, cửa đã khóa, bên trong tối om, chẳng có mống nào...bấm chuông, đập cửa, gọi cửa, bật lửa đốt...thuốc, chập lâu cũng không thấy động tĩnh gì, rán hò hét thêm chút nữa, từ tầng 3 có 1 quí ông-có lẽ là khách, mở cửa, thò đầu, hò hét, la hét, càm ràm 1 tràn tiếng Pháp-đương nhiên là không hiểu, thì ra ổng muốn nói nhỏ reception đã về từ lâu rồi, không còn ai ở đâu để check-in, đi mà tìm khách sạn khác, và ông nhẹ nhàng khép cửa...đi ngủ tiếp. Lúc này thì tôi cũng bắt đầu chột dạ vì đường xá lúc đó chẳng còn ai để hỏi, biết khách sạn ở đâu mà tìm, lượn lên vòng xuống thêm 1h nữa thì hết sức lết, phần vì balo quá nặng, phần vì chẳng ăn gì từ 10h sáng đến giờ nên hết năng lượng là hiển nhiên, cũng may gần đó có cái buồng điện thoại công cộng bằng kính, nên dù biết còn cái hotel de villa cũng chẳng buồn đi tìm, vì cái buồng này tuy nhỏ nhưng tiết kiệm cũng được thêm 200E/đêm. Thôi, có hơi lạnh 1 tí nhưng cũng rán qua đêm nay, ngoài trời sương bắt đầu giăng.

picture.php


....và nơi khỉ ho cò gáy đó chính là Sarlat, rất nổi danh với món pate gan ngỗng....m pà n nước Pháp lần 2

Ánh đèn đường len lỏi qua lớp sương mờ, lúc đói hay trông gà hóa cuốc, mờ mờ ảo ảo thấy người dễ tưởng ma, hơi run...không, người thiệt, châu á, 1 cặp tình nhân đang đi dạo..lúc này đang là 1h sáng.

Lù lù tiến lại hỏi, bên kia có vẻ đề phòng, hôm trước chơi đêm ở Paris mấy bạn da đen còn tưởng mình đồng môn nữa mà!...

Bên A: garde-manger robinet pitton pidan (tạm dịch: mấy u có bít khách sạn ở đâu hem ^_^)

Bên B: Sagnol, Gallas, Thuram, Abidal, Escudé, Evra, Henry, Anelka, Benzema, Malouda, Ribéry...(tạm dịch: ở đây có mỗi cái này thôi, không còn khách sạn nào khác đâu)

Bên B+B': xì xà xì xầm lầm bầm $%">@*{^....hình như ngoài thị trấn có đó anh
...........................

Bên A (đang còn mơ ngủ): Á á...cái này hem phải tiếng Pháp, tiếng Việt à
...ủa ủa anh chị là việt nam hả (sao hông chịu nói sớm), mừng quá trời mừng
Sau một hồi kể lể búa xua, cuối cùng bên kia cũng hiểu sao ra cớ sự này

.....tui cũng sợ luôn, để tui lấy xe chở ra ngoài thị trấn tìm khách sạn cho

Và cuộc trao đổi chóng vánh đã biến thành chuyện không của riêng ai, hết tâm sự về khuya xong rồi lại đến khuya về tâm sự và nhanh chóng kết thúc với vài vại bia loạng choạng như gọi là chào nhau giữa đường...vì tứ hải gia huynh đệ.!

Sau đó anh chở chúng tôi ra bên ngoài thị trấn thuê phòn khách sạn, dạng tự động check-in 24/24, với giá phòng 24Eu/1người bao gồm ăn sáng.

picture.php

Năm nghĩ miên man, qua chuyện kể của anh, tôi lần về sài gòn một thời như thế....và anh cũng là 1 tay chơi thời đó, trước tôi 1 thế hệ. Chuyện là thế này....

Chẳng biết phải vì địa lí, con người sắp đặt không mà sài gòn có những phong thủy trớ trêu người.

Huế, trước ngọ môn
Hữu có cồn dã viên
Tả có cồn hến

Sài gòn, trước ủy ban nhân dân thành phố
Hữu có Quân 8
Tả có Quận 4

Sông sài gòn có đoạn rẽ nhánh ngay Bến Nhà Rồng, chảy vào quận 4 đến đoạn quận 8 hợp cùng 1 nhánh sông Nhà bè, sau đó tiếp tục rẽ làm 2 theo kênh tàu hủ chảy về quận 6 (bến Gia Định xưa), nên thời trước 2 quận này nằm trên đoạn giao thông huyết mạch chạy thằng từ Biên Hòa về Gia Định rồi từ đó có thể về lục tỉnh miền Tây. Không biết phải vì thế mà lục lâm thảo khấu, hảo hán giang hồ cũng từ đây mà ra và cho đến ngày nay suy thịnh 2 vùng đất này cũng chuyển biến theo thời cuộc sài gòn.

..........chẳn là có câu "nhất quận 4 nhì quận 8".


Thời đó, những năm đầu thập niên 90, khu "đồng hồ 4 mặt" là nơi hẹn hò tụ tập của những tay thanh niên quậy phá, xưng hùng xưng bá thời đó là Lệ Hoa, Hiệp Phò mã với "tập đoàn bán kẹo chewing gum" chuyên "chặt chém" bà con dưới quê chân ướt chân ráo lên tham quan thành phố....thẳng xuống cuối đường Nguyễn Huệ là địa bàn cho những tay xì ke, giang hồ hết thời chuyên trấn lột các cặp tình nhân hóng mát dọc sông Bạch Đằng lúc chạn vạn. Anh thuộc "nhóm trên"

Cũng vì tính phêu bạt giang hồ mà anh sang tận đây, thoáng 1 cái mà cũng lưu lạc xứ người 17 năm

Và giờ thì sài gòn cũng đã thay da đổi thịt nhiều rồi, "đồng hồ 4 mặt" cũng vừa thay bằng 1 biểu tượng, xấu hơn, công viên Hùng Vương dọc sông Bạch Đằng đã dẹp bỏ từ lâu...số phận Lệ Hoa, Hiệp phò mã, đêm màu hồng cũng đã khép vào chuyên án. Nhưng cũng may ngoài dãy căn shop đắc tiền, cao ốc 20 tầng chạy dọc 2 bên đường Nguyễn Huệ, vẫn còn đó Đồng Khởi phong lưu, giang hồ chợ cũ và vẫn còn đó vũ trường cathay với đại danh 1 thời mà giang hồ sài gòn phải nể sợ khi nhắc đến, như huyền thoại 1 thời... Đại cathay.


Sáng hôm sau anh có đưa tôi đến ăn trưa ở 1 nhà hàng việt, có gặp thêm vài anh em ở đó và vì sao lại ở nơi xa xôi này lại là 1 câu chuyện khác. Nhưng thôi, đó là chuyện của ngày mai

Đồng hồ cũng đã điểm sang số 3....phải ngủ thôi.

Anh và sài gòn đã 1 thời như thế, tôi may mắn là được biết cả 2...

picture.php



Bài này được viết từ thời điểm 22h và kết thúc lúc 12h30 đêm, đúng thời điểm tôi gặp anh. Điều không chờ đợi xảy ra luôn chờ đợi để xảy ra và tao nên điều kì diệu...và sau đó, trong chuyến đi tôi còn gặp 2 điều kì diệu nữa lại bất ngờ xảy ra.

Bài về Sarlat viết sau vậy.
Sài gòn - tình bằng hửu - tình anh em.(beer)
 
@bò tót: hôm nằm ở munich ngày nào cũng hóng tin chiến hữu cuối cùng cù bơ cù bất nó mới thế, sau dzu "lật mặt" đó mìh cũng thấy nhùn nhùn mà...
@im: sao chị lại đi được nhiều sân thế!..góp vui thêm đi chị ơi, đã bảo là tả pín lù rồi mà.
@all: muốn mua vé vào xem C1 ngay tại sân là hầu như không thể, nên nếu có ý định thì các bạn nên đặt vé trước, hôm ở Barca mình không được may mắn thế đâu.
 
Em ứ biết các bác thế nào chứ em chuyên lang thang ở sân đến sát giờ đấu mới mua vé cho rẻ.
Các trận ở Liga em mua giá chỉ 50e trở lên, có trận C1 Barca-Celtic em mua cũng chỉ 60e. Đắt nhất là 2 trận Barca-Real em mua toàn 200e. Sao mà nó có thể đòi bác 500E được nhỉ?
 
@đại bàng
vé ghi chữ "sponsor" tức k phải vé bán, có thể vip k chừng.
đây là C1 không phải league
ai bảo k được trả giá?!!

các bạn Ý mua vé thường niên cũng chỉ 40Eu thôi.

Ah, mà chiến hữu ở đâu, có đông người việt k?
 
Zoom viết bài hay lắm, đọc cứ như tiểu thuyết đường xa ...tiếp nhanh bạn nhé !
 
Last edited by a moderator:
Không biết ở các nước EU khác như Đức, Ý, TBN ... thì sao, nhưng ở Pháp và Thụy Sĩ em thấy việc mua vé chợ đen rất dễ dàng ( có thể là do người dân k yêu bóng đá lắm :LL ). Trận C1 ngày 20-02-2008 lượt đi tại Lyon giữa MU và Lyon, em cũng biết thân biết phận đến sân Stade de Gerland cho biết không khí, hy vọng có thể nhìn từ xa các cầu thủ MU cho thỏa rồi về thôi, ai ngờ tui rệp bán vé chợ đen đầy rẫy, vé khán đài A,B,C,D gì cũng có hết, em đành phải vào xem thôi chứ biết làm sao nữa :D, em mua vé khán đài C với giá 100e ( giá gốc là 35e ), k được may mắn free như bác zoom nhưng vậy là cũng quá sức mong đợi của em rồi. Lần sau xem Euro trận BDN-TNK ngày 07-02-2008 ở sân Stade de Geneve, có vé trong tay rồi mới dám xuất ngoại đi Thụy Sĩ, cứ nghĩ Euro là tầm cỡ quốc gia, sẽ k ai đi bán tinh thần yêu nước đổi lấy tiền, ai ngờ cũng có vô số người rao bán vé chợ đen :(, nhưng lần này e k hỏi giá. Trận Lyon - Barca sắp tới, cố gắng mua vé chính thức xem sao, nếu k em sẽ lại ra sân tìm vé chợ đen mà xem thôi ;), có gì sẽ cập nhật tình hình mua vé bóng đá chợ đen tại Pháp cho các bác (beer).
 
những dòng chảy...

Mary...

Dẫu biết cái gì cũng có 1 thời, rồi cũng qua, nhưng thi thoảng cũng muốn tìm lại 1 chút hương xưa, có khi vô tình cũng nhận ra được mình đã tới đâu rồi...


Những ngày chập tết trời Sài Gòn có 1 cái khí trời là lạ, nắng chan hòa rộn ràn để kéo ta ra khỏi chăn ấm, quá giờ đi làm 1 tẹo là nhạt nắng dần gợi chút đượm buồn lên bầu trời xanh, nhưng không u ám, chuyển dông mà man mát se se gợi gợi cho 1 điều gì đó...

Hôm nay là cuối tuần, sau khi làm tô bò kho nạc sụn ở quán quen mình không ghé café cóc mọi khi làm ly cafe sữa với 1 điếu palmal như mọi khi mà muốn lần tìm vế 1 cảm xúc của ngày đó, cách đây nhiều năm.

Cũng đã lâu rồi mình không ghé, nhưng quán vẫn còn mùi đó, vây kín mặt quán là mấy chiếc "con ong" trong khu chợ "luộc" Lý Thái Tổ, trong nhà hơi âm u như trời chạn vạn bên nhưng khuôn mặt ngoài ngũ xuân đang thả hồn theo khói thuốc, ghế đẩu nhẵn bóng, cafe đặc quánh, um 1 màn sương mờ do khói thuốc, sập xìn những bài sến của Chế Linh, Tuấn Vũ ôm chặt vào tai

... Buồn vào hồn không tên, Thức giấc nửa đêm nhớ chuyện xưa vào đời
...


Có 1 mùi mà tôi cứ nhớ mãi cho đến tận bây giờ và thậm chí trong những chuyến đi xa, dù ở phương trời nào khi phải di chuyển trên những chuyến xe từ tỉnh này sang tỉnh nọ. Xa hơn thì ăn nằm, ngủ ngỉ, vui chơi trên những chuyến xe tải, xe khách của giai đình, lớn hơn thì tự chạy xe xuyên việt. Nhưng khi đi ngang qua những dải cát đầy nắng gió dọc biển miền trung vẫn không quên được những gió man mát mang theo chút hơi nóng hòa chung cái mùi mằn mặn của nước biến xuyên qua ô cửa xe, táp vào mặt cùng dập dìu theo ".... Rừng
hoang vu! Vùi lấp bao nhiêu uất căm hận thù. Ngàn gió ru ..."
...rồi thì "Ngựa hoang nào dẫm nát tơi bời. Đồng cỏ nào xanh ngát lưng trời. Ngựa phi như
điên cuồng. Giữa cánh đồng dưới cơn giông. Vì trên lưng cong oằn ...
...chuyển tone thì có tiếng huýt sáo vó ngựa...làm chuyến xe như những gã cao bồi đang phi xuyên sa mạc...

Rồi những khi dừng "có châm nước mui xe", kiêm vá ép, bơm hơi...đó chỉ là những căn chòi nhỏ dọc 2 bên quốc lộ 1, chủ cũng thường là 1 cặp vợ chồng trẻ, giá mỗi lần châm chỉ 5 10 ngàn, nhưng luôn luôn, ít thì bình trà, thuận tay thì ly cafe đặc quánh ít đường làm tỉnh ngủ các bác tài xế đường xa...ngày nay thì không còn thấy đâu, đổ cây xăng thì còn có, hay có khi giờ người ta thành chủ cây xăng hết rồi.!...

Lúc đói thì những quán ăn dọc đường luôn phục vụ, thiệt thòi chỉ là hành khách, nhà xe thì vẫn phòng riêng, bàn sạch, 5 món đầy đủ, ăn xong cafe thuốc lá thoải mái, ra xe còn được duối thêm lon bò húc, mấy thỏi chewing gum nhai đỡ buồn, con nhà xe ưu tiên thêm cái bánh, bịt kẹo...hồi đó bữa nào cũng thấy ngon miệng lai còn thấy oai oai, giờ lớn lên coi báo chí mới biết người ta gọi là "cơm tù", nhỏ mà biết gì!...

............

Và cứ thế suốt 2 năm ròng chán khách thì qua tải, chán tải thì gởi xe về nhà...không muốn về nhà thì được gởi chơi nhờ nhà người quen chờ xe quay lại đón.

Đó cái mùi đó nó là vậy, chẳng biết gọi là gì, ăn vào mình bao lâu, mà thi thoảng cứ nhớ, lắm lúc thì sập sập sến sến, thẩn thờ khi đâu đó vang bài nhạc sến, lúc trời mưa thì dừng xe đứng ngắm, lúc thất tình vòng vèo cả đêm, lúc thanh thơi còn biết thà bộ dọc hàng cây, còn biết nắm tay nàng mà khẽ...me rụng kìa em....

Mary sến...tức một thời như thế.
Viết bài này tự dưng thấy nhớ ông già nam bộ ghê, hok biết có nên đi thắp nhang hok
 
Last edited:
Ờ sến thiệt. Mà bị đúp nữa kìa, edit lại đi cưng. Đọc bài của chú em vui quá, làm nhớ lại hồi nhỏ bị cô giáo bắt lỗi chính tả quá chừng. Không biết giờ cô ở đâu, nếu cô còn nhớ em hay nhớ mấy bài chánh tả của em thì em sẽ giới thiệu cô em trai này. Cho cô buồn chơi :)
Thôi tiếp chuyện Châu Âu đi Zum
PS: nếu đi thắp nhang ới cái, đọc sách của ông già hoài mà hôm nọ lu bu quá không đi viếng được. Hư quá :T
 
nghe cái quán "Cũng đã lâu rồi mình không ghé, nhưng quán vẫn còn mùi đó, vây kín mặt quán là mấy chiếc "con ong" trong khu chợ "luộc" Lý Thái Tổ, trong nhà hơi âm u như trời chạn vạn bên nhưng khuôn mặt ngoài ngũ xuân đang thả hồn theo khói thuốc, ghế đẩu nhẵn bóng, cafe đặc quánh, um 1 màn sương mờ do khói thuốc, sập xìn những bài sến của Chế Linh, Tuấn Vũ ôm chặt vào tai" có vẻ hay quá!
Saigon giờ ít còn những quán như vậy!
Cuối tuần cafe bác Zoom nhá!
 

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
57,293
Bài viết
1,159,090
Members
190,525
Latest member
beogubo2k
Back
Top