What's new

[Chia sẻ] Vân Nam - lần đầu trãi nghiệm xe cấp cứu ở Shangri - la

xversion1

Phượt tử
AH, các bác lưu ý nhất là trẻ em đừng để ngủ li bì nha
Có 1 chị địa phương kể (do kể tiếng HOA mình ko biết,mới dc nghe người nhà kể lạ ) có 1 em bé đi du lich cùng gia đình, bé bị ngủ li bì sau khi đước người nhà ẵm lên Ngọc Long Tuyết Sơn chơi, người nhà ko biết tưởng bé đi chơi mệt, cứ để cho ngủ sau đó thì .... bé ngủ luôn ko dậy nữa.
Thật lòng khuyên các bạn, đừng vì sự ham vui của người lớn mà ảnh hưởng đến con nhỏ. D(i đâu làm gì thì hãu nghĩ đến con nhỏ và người già nhé.
Có thấy nói bé mấy tuổi ko bác?
 

nhtphong

Phượt quái
Có thấy nói bé mấy tuổi ko bác?
Mình ko nghe nói, nhưng bác cũng đừng quá lo lắng, nếu sợ thì đừng cho nó lên đỉnh Ngoc Long
Như thằng con mình gần 5 tuoi, nó đi chơi vui khỏe manh lắm, mình sợ nó cảm lạnh nên ko cho lên Ngọc Long.
Còn Lệ Giang Hay Shangri la, no ko hể có dấu hiệu mệt mỏi gì đáng kể.
Bác lưu ý phần ăn uống nhé, con mình thuộc dạng khó ăn, mà đồ ăn đúng ko hợp khẩu vị. Mình đem theo mì gói, qua sân bay bên đó mình mua thêm xúc xích. Đến bữa mình hỏi kêu trứng chiên cho nó ăn với cơm trắng.
Gần đây các nước hạn chế nhập khẩu các sản phẩm từ động vật nên bác lưu ý luôn nha.

KO biết thành phố đầu tiên bác đến là đâu, nếu được thì từ sân bay TP lớn bác tìm vài hộp đồ ăn đem theo cho bé.
Dưới là tấm hình 2 mẹ con nó chơi "Đá bào" ở khu vự cáp trep lên Ngọc Long tuyết sơn, nhà mình ai lên thì lên, mình quyết ko cho con mình lên.
Bác thấy đây có độ cao khoảng 3300m, tương đương với Shangrila, bé nó vẫn vui chơi khỏe mạnh, nên bác đừng lo lắng quá nhé
 

Attachments

nhtphong

Phượt quái
Nếu không may trong đoan có ai bị sốc độ cao, thì đừng rối lên, hãy cho người nhà ngồi nghĩ, ko dc vận động nhiều, hít oxi liền.
Nếu cảm thấy trở nặng, thì đừng tiếc gì cuộc vui là đưa người nhà vào bênh viện liền nhé.
Taxi ở Lijiang hay Shangri rẻ hơn Việt Nam luôn ah, 2 thành phố này nhỏ xíu nếu thấy taxi thì cứ lên đại và keu cho đến BV nhé.

Khó khăn ở đây là các đoàn nào ko biết tiếng HOA, BV ko ai nói tiếng Anh đâu nhé, nếu như đoàn mình ko ai biết tiếng Hòa thì nên chuân bị vài câu hay cài App dịch tự động gì đó. Đừng tiếc tiền mua 1 cai SIM 4G, vì đến khi cần dùng mà ko có thì thật ko biết phải làm sao.May mắn thay gia đình vợ mình người Hoa có học thêm tiếng phổ thông nên ai cũng có thể giao tiếp dc

Trở lại với câu chuyện của em mình, sau khi dc nhân viên khách sạn cho thở OXI ngay tai phòng, thì nó có vẻ khá hơn, cùng lúc thì có 1 bác sĩ và 1 y ta đến khám, tất nhiên trao đổi bằng tiếng Hoa, mình ko hiểu gì mà cũng ko dám lam phiền, 1 lúc sau quyết định cho em mình nhập viện bằng xe cấp cứu đang chờ dưới sảnh KS.

Và đây, điều khủng khiếp nhất bắt đầu.... Không phải khung khiếp vị bệnh của em mình mà vì môi trường của BV.Vì là vùng sâu vùng xa, nên nó cũng kho khá hơn các BV ở VN là mấy.

Em mình dc nằm 1 cái giường chung phòng với gân 1 chục cái giường khác, bệnh nhân đa số là người địa phương, mình ko có ý chê gì, nhưng các bac tưởng tượng sống chug 1 giang phòng với người dân tộc TQ thử đi nhé, họ vô tư cười nói, ăn uống các thức ăn nặng mùi, chưa kể coi phim nghe nhạc bằng đt mà ko đeo tai nghe.

Nhưng kinh khủng nhất vẫn mang tên nhà vệ sinh. Tuy gần đây TQ đã giải quyết rất tốt vấn đề nhà vệ sinh, nhưng đó là các diểm du lich.
Mình ko dám kể ra, vì nhớ đến là muốn ói... nhiều khi cần đi, mình tranh thủ buoi sáng sau khi dc lao công dọn vệ sinh là nhào vô. Còn những lúc khác thể chết ko vô. Mà mình nói là đi "nhẹ" nhá, đi "nặng" thì bỏ đi.

Chưa hết, 2 đêm liên tiếp ngủ ngồi với cái lạnh -2 -3 độ thật là kinh khủng, nhieu khi lanh quá phải đi tới đi lui rồi chọp mắt 1 chút, sau đó lai phải đi tới đi lui.
Sáng dc người nhà vào "thay ca" mình về KS chỉ muốn ngủ, người nhà sợ mình mê man nên lâu lâu hay đánh thức mình kêu uống nước ăn bánh...

Nói thêm về em mình, vô đó chỉ là thở oxi, vô nước biển cho có dinh dưỡng, BV có cho vài vien thuốc luc mới vô, sau đó
 
Top