What's new

[Xách ba-lô lên và Đi] Vòng quanh thế giới trong 1000 ngày

Em bắt đầu chuyến đi của mình từ năm ngoái, 13/05/2010. Hiện tại đang ở Ethiopia và vẫn tiếp tục đi. Bây giờ em mới bắt đầu viết lại Nhật ký hành trình bằng tiếng Việt. Em không có quyền up ảnh nên nhật ký không được sống động lắm. Mọi người có gì góp ý cho em nhé.

PS1. Em vừa đi vừa viết, khi nào tìm được Internet mới đưa bài viết lên được nên hơi chậm, mọi người thông cảm.
PS2. Mọi người click vào nút Like của Facebook phía bên trên ủng hộ em với nhé :">
 
Last edited:

MONTER

Du thần lang thang
Không biết nói sao hết, những điều muốn nói mọi người đã nói hết rồi. Chỉ biết nói QUÁ ĐÃ nữa mà thôi.
 

thuythu

Phượt quái
Hành trình hiểm nguy như thé mà thân gái dặm trường thì bái phục ,bái phục lắm .Tiếc huyền không post ảnh lên ...
 

vitbau nguyen

Phượt thủ
Tôi giật mình lại chìa khóa phòng: 407. Vì lý do nào đó, cả đêm tôi cứ nghĩ mình ở phòng 405. Tôi cũng không hiểu sao ở đây không có phòng 405. 405 không phải là một con số đen đủi trong văn hóa người Hoa. Tôi hỏi nhưng không nhận được câu trả lời. Tôi check out, Koh đến đón đưa tôi về nhà chị. Có cho tiền tôi cũng không dám ở khách sạn đấy thêm một đêm nữa.
==> trong văn hóa người Hoa, số 4 là tử, số 5 (là wo3) tức là tôi, ghép vào nhau thành chết tôi, do vậy khách sạn không có phòng 405.
 

chipro

Phượt thủ
[Xách ba-lô lên và Đi] Phần 6: Cô bạn nổi loạn Cecilia

Thời gian ở Kuching là quãng thời gian mà tôi học hỏi và trưởng thành hơn rất nhiều, với những mối quan hệ giữa người với người chồng chéo mà trước đó tôi chưa từng trải nghiệm.

Trước đó tôi đã liên hệ với Spiff trên CouchSurfing và anh cho tôi ở nhờ. Spiff bằng tuổi tôi, người Nigeria nhưng đang học tập ở Kuching. Anh đón tôi từ bến xe buýt, đưa tôi về ngôi nhà anh đang ở với những người bạn Nigeria khác của mình. Anh dẫn tôi vào phòng ngủ lớn nhất của ngôi nhà:

- Đây là phòng ngủ của tớ. Tớ host CouchSurfer ở đây luôn.

Tôi tá hỏa, tôi không hề biết rằng mình sẽ phải chung phòng với Spiff, đừng nói là ... chung giường. Nhưng lỡ đến đây rồi biết làm sao, đùng đùng bỏ đi thì thô lỗ quá, mà cũng chẳng biết đi đâu. "Nghĩ nhiều nhức đầu, giờ mới là sáng sớm", tôi tặc lưỡi, "thôi đi tắm đã rồi hẵng hay." Thế là tôi đi tắm. Phòng con trai có khác, phòng tắm bẩn. Vốn không chịu được cái gì bẩn, tôi tiện thể kỳ cọ luôn chứ không có ý gì. Vậy nhưng Spiff có vẻ áy náy lắm.

Spiff dẫn tôi đến gặp Cecilia. Cuộc gặp gỡ có vẻ ngượng nghịu. Hai người chủ yếu nói chuyện với tôi chứ không nói chuyện qua lại với nhau. Spiff để tôi lại với Cecilia vì anh phải đi có việc. Tôi đến đúng vào thời gian nghỉ hè, anh tranh thủ đi làm thêm.

Tôi kết thân với Cecilia khá nhanh. Phần vì chúng tôi bằng tuổi, phần vì cô bạn này cũng có tính cách "nổi loạn" tiềm ẩn. Ban đầu, tôi chỉ định ở lại Kuching vài ngày, nhưng Cecilia thuyết phục tôi:
- Chỉ 10 ngày nữa là Gawai, ấy mà bỏ lỡ thì phí lắm. - Gawai, hay Lễ hội thu hoạch, là ngày lễ quan trọng nhất của bang Sarawak. Gawai được tổ chức hàng năm vào ngày 31/5 và 1/6.

Thế là tôi quyết định ở lại. Trong thời gian chờ đợi, tôi tính kiếm việc gì làm cho đỡ chán. Cecilia dẫn tôi đến club Terminal One, nơi mà năm 17 tuổi, cô đã từng bỏ nhà đến đây xin việc. Chủ club coi Cecilia như em gái. Chị ngay lập tức đồng ý nhận cả tôi và Cecilia vào làm. Thế là tôi có việc. Nhưng vấn đề là bố mẹ Cecilia sẽ không bao giờ cho phép cô làm việc ở đây, dù công việc chỉ là phục vụ bàn thuần túy. Cô than phiền là bố mẹ cô quá nghiêm khắc, họ không tin tưởng cô, và không cho cô ra ngoài chơi. Cecilia đưa tôi về nhà, hy vọng tôi có thể thuyết phục bố mẹ cho cô vào thành phố ở cùng tôi (dĩ nhiên là chỉ trên danh nghĩa, tôi còn chẳng có chỗ ở cho tôi nữa là).

Gia đình Cecilia sống ở một làng nhỏ tên là 17 Mile, cách Kuching đúng 17 dặm. Ngôi làng nhỏ xinh xắn bình yên có nét gì đó rất giống với quê tôi. Ai bảo chỉ ở Việt Nam mới có chuyện cả gia đình trên một chiếc xe máy? Ở làng này, xe máy kẹp 3 kẹp 4 phóng vèo vèo. Spiff đưa chúng tôi đến đây, nhưng không chịu vào mà quay về ngay. Tôi hỏi lý do, Cecilia mới ngập ngừng:
- Bố mẹ tớ không thích Spiff.
- Tại sao?
- Spiff là bạn trai cũ của tớ.

Ra vậy! Hôm đấy là ngày đầu tiên hai người gặp nhau mặt giáp mặt kể từ khi chia tay cách đây một năm. Cecilia cũng không hiểu sao Spiff lại chọn đúng hôm đấy để liên lạc lại với mình.

Cecilia hóa ra là con lai, mẹ là người dân tộc Iban bản địa, bố là người Ấn Độ. Thảo nào Cecilia có nước da sô-cô-la đẹp thế.

Bố Cecilia hào hứng chia sẻ với đủ chuyện trên trời dưới bể, nhưng tôi hứng thú nhất câu chuyện về bộ tộc săn đầu người ở đây. Sarawak từng được biết đến với cái tên hết sức hãi hùng "Vùng đất của những thợ săn đầu người". Thanh niên bộ tộc này muốn trở thành một người đàn ông thực sự phải săn được ít nhất một đầu người. Nạn nhân thường là kẻ thù hay là những người làng khác lạc bước vào địa phận làng họ. Đầu săn được sau đó sẽ được về khoe với cả làng, đốt khô và treo trước cửa nhà như một chiến tích. Nhà nào càng nhiều đầu lâu càng được coi trọng. Mới đây những năm 50, khi mà người Trung Quốc sang đây tìm đường buôn bán, không ít người xấu số đã bị chuốc rượu say và cắt mất đầu. Tục lệ này ngày nay tuy không còn duy trì, không ít thợ săn đầu người ngày trước giờ vẫn còn sống. Một số công ty du lịch ở đây có tour đi vào rừng thăm bộ tộc này. Tôi bày tỏ mong muốn đi một mình, mọi người đều khăng khăng ngăn cản. Nhỡ chẳng may có thợ săn đầu người nào ngứa nghề, thấy tôi lại tặc lưỡi: "A, mình chưa có cái đầu Việt Nam nào" thì tôi chết.

Nói chuyện với bố mẹ Cecilia một hồi, tôi nhận ra rằng vấn đề của Cecilia chẳng khác gì vấn đề của hầu hết bạn bè đồng trang lứa với tôi. Bố mẹ Cecilia không phải là nghiêm khắc, mà họ chỉ yêu thương và lo lắng cho Cecilia nhiều hơn mức mà Cecilia muốn. Ban đầu, mẹ Cecilia khăng khăng phản đối ý tưởng cho Cecilia vào thành phố, nhưng sau khi tôi thuyết phục cả một đêm (+ những thay đổi tích cực trong thái độ của Cecilia), sáng hôm sau mẹ Cecilia cũng đồng ý cho cô vào thành phố ở một tuần, thậm chí còn cho cô tiền tiêu vặt. Bố mẹ Cecilia cũng mời tôi đến đón Gawai cùng gia đình cô.

Khi ở Kuching, phần lớn thời gian tôi đi chơi cùng Cecilia và bạn bè cô. Tuy quãng thời gian ngắn ngủi, chúng tôi chia sẻ cùng nhau không ít chuyện vui buồn và đến giờ vẫn còn khá thân thiết. Tôi ở lại nhà Spiff, cũng một phần vì Cecilia muốn tôi "do thám" anh.
 

lilac

Sunshine
Điều thú vị của những bài viết của em đó là em không viết những bài viết "du lịch" thuần túy. Em đang viết lên những câu chuyện, ở những vùng đất khác nhau. Những câu chuyện rất thật. Cảm ơn em & chờ em...

P.S: Phát hành sách đi Chíp, chị mua. :)
 

namlinhchi

Phượt tử
Ngả mũ bái phục!:LL

Lót đôi này ngồi hóng.;)

Dep.jpg
 
Last edited:

chipro

Phượt thủ
[Xách ba-lô lên và Đi] Phần 7: Spiff

Có lẽ sẽ là không công bằng nếu tôi không dành đất để nói nhiều hơn về Spiff, người đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong thời gian tôi ở Kuching, người mà tôi đã gây cho không ít phiền toái, và cũng là người đã gây cho tôi không ít ngại ngùng. Nhưng hơn hết, chúng tôi trở thành bạn tốt mà tôi vẫn hy vọng sẽ có ngày tôi đến Nigeria thăm anh.

Tôi có ấn tượng nhiều với Spiff, không chỉ bởi Spiff là người da đen đầu tiên tôi kết bạn, mà còn bởi vì anh hết sức thông minh và tốt bụng. Tuy không phải là người bản địa, anh vẫn chứng tỏ được khả năng lãnh đạo của mình và trở thành chủ tịch của liên hội sinh viên của khối 6 trường Đại học ở Kuching. Spiff cũng có lối sống vô cùng phóng khoáng so với một du học sinh bình thường: ở một ngôi nhà khá sang, đi xe ô-tô riêng và dùng toàn hàng hiệu. Trong phòng anh phải có tới 20 đôi giày Nike Air.

- Ấy nghĩ người Nigeria đi du học được là bình thường hả? Không phải khoe đâu, nhưng bố tớ là chính trị gia. - Một lần hai đứa huyên thuyên, Spiff cao hứng chia sẻ.

Spiff rất tốt với tôi. Tôi muốn đi đâu Spiff đều đưa tôi đi, rồi đón về. Có lần tôi chẳng may khóa cửa mà quên không mang theo chìa khóa. Lúc đấy Spiff đang ở chỗ làm. Tôi không dám gọi cho Spiff vì không muốn làm phiền anh, nhưng mấy cậu bạn cùng nhà lại gọi cho anh. Anh về ngay lập tức, trèo lên mái nhà tìm cách mở cửa. Không những không cáu với tôi, anh còn luôn miệng an ủi: "Đừng sợ, đừng sợ, tớ sẽ mở được cửa để ấy vào nhà."

Như một lẽ đương nhiên, tôi có cảm tình với Spiff. Nhưng lúc bấy giờ, Spiff đã có bạn gái, một cô gái da trắng gốc Ma-rốc tên là Houda. Houda hơn chúng tôi đến 10 tuổi lận. Cô là một người phụ nữ mạnh mẽ và bạo miệng. Ở tuổi 30, cô đã đến hơn 100 nước, từng sinh sống và làm việc ở không dưới 5 quốc gia và nói 5 thứ tiếng. Một tối Spiff dẫn tôi đi ăn tối cùng Houda. Spiff đề nghị trả tiền cho tôi, nhưng không đề nghị trả cho Houda. Khó xử, tôi quay sang cầu cứu Houda:
- Này, bảo bạn trai của chị đi, đừng đòi trả tiền cho em chứ.

Houda nhún vai:
- Cậu ấy muốn làm gì thì sao chị cấm được.

Tôi cảm giác có cái gì đó không bình thường trong mối quan hệ của hai người này, nhưng không hỏi.

Tôi ở với Spiff được 5 hôm. Chúng tôi dùng riêng chăn. Spiff không bao giờ động chạm hay có hành động sàm sỡ gì. Tôi hết sức tôn trọng Spiff về điều đó. Nhưng đến đêm thứ 5, khi tôi đang đọc tin trên mạng, Spiff bắt chuyện:
- Chip này, ấy biết là ấy rất dễ thương không?
- Ừ hứ? - Tôi ậm ừ bừa vì đang mải đọc.
- Ấy thông minh, và hài hước. Tớ thích con gái mạnh mẽ như ấy.
- Hả? Ấy nói chuyện như thế là có ý gì? - Tôi giật mình.
- Chẳng có ý gì cả. Tớ chỉ muốn nói là tớ thích ấy.
- Ấy không yêu bạn gái mình à?
- Có chứ. Tớ yêu Houda lắm. Nhưng tớ cũng thích ấy nữa.
- Ừ, tớ cảm ơn. - Tôi muốn kết thúc cuộc hội thoại này càng sớm càng tốt.
- Với tớ, thể xác và tình cảm là hai thứ hoàn toàn khác nhau. Tớ yêu Houda, nhưng tớ có thể thích người khác cùng lúc. - Spiff không bỏ cuộc.
- Ý ấy là ấy đã cho Houda cắm sừng rất nhiều lần?
- Tớ không nghĩ đấy là "cắm sừng". Đấy là giao hẹn giữa tớ và Houda, mỗi người có quyền làm những gì mình thích.
- Ấy đã ngủ với bao nhiêu cô gái rồi?
- Tớ không đếm. - Spiff ngập ngừng.
- Hay là không đếm được?

Spiff cười ngượng nghịu. Tôi biết câu trả lời là "Rất nhiều".

- Spiff này, nếu ấy có cảm tình cho tớ, tớ hết sức trân trọng. Nhưng tớ có suy nghĩ khác ấy. Tớ không chấp nhận chuyện yêu một người và ngủ với người khác cùng lúc. Tớ không đánh giá ấy, ấy làm những gì mình thích, nhưng đừng lôi tớ vào. Coi như chưa có cuộc nói chuyện này, tớ và ấy vẫn là bạn bè.

Tôi nói tỉnh bơ thế thôi chứ trong lòng hoang mang lắm. Đấy là lần đầu tiên tôi gặp phải trường hợp này. Trong khi đó, Cecilia cứ liên tục hỏi tôi về Spiff và bạn gái mới của cậu.
- Spiff lăng nhăng lắm đúng không?
- Tớ không biết. - Tôi không dám nhắc đến câu chuyện đêm hôm trước.
- Bạn gái mới của Spiff thế nào? Nghe nói là nó già lắm.
- Tớ không biết tuổi, nhưng không xinh bằng ấy.

Tôi quyết định phải chấm dứt tình trạng này càng sớm càng tốt. Tôi liên hệ với Barry Chong, một Couchsurfer khác ở Kuching. Ông đồng ý cho tôi ở, và tôi chuyển đến nhà ông ngay ngày hôm đó.
 

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
50,285
Bài viết
1,114,897
Members
186,693
Latest member
NivitoIceland
Top