What's new

[Chia sẻ] Xe đạp: Bắc Kinh -- Hà Nội: Đường về nhà

xuxo_x23

Phượt thủ
Học ở Bắc Kinh năm nay là năm thứ 2, năm ngoái thì về bằng tàu, 3 ngày, lại còn ghế cứng, hồi đấy đã thấy cùng cực lắm rồi. Và rồi đến năm nay, nghỉ đông hơi sớm, và quyết định ko Tàu mà cũng chẳng máy bay, đi xe đạp!!! Nghe có vẻ điên rồ, chính mình cũng cảm thấy như vậy, vì mùa đông luôn dưới 0 độ, BK-HN cũng hơn 3000km~. Cho đến hôm nay, đến lúc này, ngày đầu tiên của năm 2014, khi mà mình đang ngồi viết những dòng này, mình đã đi được 6 ngày. Một xe, 1 người, đồ sửa xe, liên hệ chỗ ở trên Couch China. Thực sự thì lúc đó trong thẻ chỉ còn 2000 tệ, tương đương với 7 triệu, thì mua 1 em máy ảnh loại 2hand mất 500 tệ, dắt túi 1500 tệ và thế là lên đường.

Day 1: 26/12: Bắc Kinh - Bảo Định: 154km, nhiệt độ -8 đến 1 độ
Tổng tiêu: 15 tệ ( 1 tệ =3500vnd), ở: free
Ngày đầu tiên, 6h dậy, đêm hôm trước vì quá hồi hộp nên cơ bản là ko ngủ được, chập chờn ngủ đc tí từ 3h đến 6h dậy, ăn sáng rồi khoác lên ngưới 1 đống trang bị (2 quần, 3 áo, bảo vệ đầu gối, cổ tay, khẩu trang, mũ bảo hiểm...), rồi vác 1 cái balo vs 1 cái túi đưng đồ sửa xe, áo mưa các kiểu xuống nhà xe, chằng chằng chéo chéo. Hôm qua xem dư báo thời tiết thấy bảo gió Bắc cấp 3-4, gió cứ rít như j, tay cóng lại ko làm đc j, 7h10 xong, xuất phát!! Đi được 5 phút phải dừng lại vì cái bao đằng sau vướng chân. 7h15 đường đông, toàn xe là xe, mất 7h hơn vs mình là sớm đột xuất nhưng vs người khác là giờ cao điểm, cảm giác như đã ngủ đông mất mấy năm

8h30, đèn đỏ, dừng lại uống nước, mở chai nước ra, nước đã đóng thành băng, ngay cả khẩu trang cũng đông lại vì hơi nước kết tụ, thở ra khói như bố nhả thuốc lào. Lôi điện thoại ra tìm đường, không phản ứng, vì tay quá lạnh, ko chấm chấm quẹt quẹt đc cái màn hình, haizz. Phải mất tận 3 tiếng mới thoát ra được vành đai 5, ra đến quốc lộ. À, lúc ý còn gặp 1 Tây ba lô đang ngồi viết cái biển nhỏ nhỏ nội dung "Xin đi nhờ xe" bằng tiếng Trung, thấy nhớ nhớ cái cảnh đi nhờ xe hồi hè lúc đi miền Tây Trung Quốc, cũng cầm 1 cái biển, đi dọc đường, trạm xăng hay trạm soát vé, chỗ rửa xe, chỗ nào xe nhiều là xán đến hỏi, haizz, nghèo ko có tội, cứ đi là đến.
11h30, vẫn lòng vòng ở ngoại thành Bắc Kinh, lúc đó mới ý thức được BK to và khó chịu như nào. Dừng lại trên cầu, nghỉ 5 phút, lôi máy ảnh ra chụp theo cái kiểu tự kỉ, hẹn 10s đếm ngược.
12h, Vào quán ăn gọi cơm vs cả 2 cái đùi vịt, hết có 12 tệ. Ngày đầu tiên nên đạp rất là hăng, nhìn đồng hồ đo km, có lúc còn kéo lên đc 25km/h, sướng! Thực ra từ tháng trước, 27/11 thì phải, mình cũng thử đạp Bắc Kinh-Thiên Tân đi về 300km, thấy ok, nên hôm nay mới dám dấn thân lên đường.
Quốc lộ cứ trơ trọi, cây khô khốc, nước đóng băng, ruộng vườn xơ xác. Buồn buồn dừng lại mua chai Pepsi, quá đã!

Xa xa là cây cầu ngắm trăng đêm trung thu, cái mảng bên dưới trước đây là nước, còn bây giờ thì...

4h30 trời đã bắt đầu tối, đến hơn 5h là phải bật đèn pin vs cả đèn đuôi xe rồi. Quốc lộ không có đèn đường, nhìn bòng mình in lên cây thông mà cũng giật mình, tí ngã
Còn khoảng 20km nữa thì chủ nhà mà mình xin ở nhờ gọi điện, mình bảo chắc 7h mới đến nơi, em ý kêu đợi rồi cùng đi ăn. Nói một chút về em này, em ý 93, họ Vương, tên j đó, mình quen gọi nick, nên toàn gọi tiểu Vương. Em ý học năm 3, và mình là người đâu tiên xin ở nhờ chỗ em ý thế nên em ý rất chi là nhiệt tình. Cũng rất trùng hợp, vì 18/1 em ý cũng có ý định đển Hà Nội, thế nên chúng mình coi như hòa, trao đổi chỗ ở.
7h kém, gần đến nơi thì bị tuột xích, chỉnh số ko đc, rút gang tay ra lắp xích, aizz
Nhìn thấy cái biển Đại Học Hà Bắc, học viên Công Thương mà mừng rơn, gọi điện cho em ý, thì em ý vs bạn trai em ý đã đợi sẵn ở cổng. Em ý bé bé, còn trẻ hơn cả cái tuổi 21, nhìn rất thân thiện. Em ý hét bạn người yêu dắt xe cho mình. Cứ vừa đi vừa nói chuyện, nghe em ý bảo đã mua sẵn đồ cho mình để ngày mai mang đi đường ăn, giật mình, ngạc nhiên! Nhiệt tình đến phát ngại. Ăn cơm, em ý cứ liên tục đưa khăn giấy cho mình, vì nước mũi cứ gọi là chảy ròng ròng, hic. Em ý cứ tranh trả tiền, ngại tập 2. Theo như lý luận của em ý thì chủ nhà tiếp đãi đấy là chuyện đương nhiên. Về đến kí túc, phòng của em ý tổng cộng có 6 người, giường tầng, xong màn chào hỏi, thực sự rất muốn đi tắm, vì cả ngày vừa bụi vừa bẩn, nói là lạnh nhưng bên trong mồ hôi tuôn tã~~. Bạn em ý thông báo tin buồn bảo 9h đã cắt nước rồi. Em ý lon ton đi lấy nước nóng cho mình, lấy quần áo em ý cho mình mặc dù mình có mang đồ theo, cảm giác cứ như chăm em vậy, xúc động tập tiếp theo!
Mình lôi quyển sách mình mang theo tặng cho em ý. Lần này đi chủ yếu là xin ở nhờ, thế nên mình mang theo mấy quyển sách, đồ lưu niệm nhỏ nhỏ, postcard, rải hết chỗ này chắc là về đến nhà, quá nặng!

11h kí túc ngắt điện toàn tập, đến giờ hoàng đạo, trong khi mình chưa kịp sạc điện thoại, đèn pin, máy ảnh!!! Cũng may laptop em ý còn pin, sạc nhờ đc 1 ít
Kết thúc ngày 1 lúc 12h hơn trong trạng thái chân đau, mông ê ẩm, sáng mai 6h30 dậy!
 
Last edited:

ngotuyenvn

Phượt tử
Re: Xe đạp: Bắc Kinh----Hà Nội: Đường về nhà

hay đó bạn nhưng có vẻ hơi điên dại 1 chút :D
cố lên, mình cũng mới chỉ phượt 200km xe đạp thôi chứ chưa có ý định như bạn đi BK-HN cả :3
 

Tartarus

Visiter
Re: Xe đạp: Bắc Kinh----Hà Nội: Đường về nhà

sao ko có hình hở bác.. hóng hình BK ghê :D.. cũng tính phượt độp cơ mà nhát quá ạ :D
 

xuxo_x23

Phượt thủ
Re: Xe đạp: Bắc Kinh----Hà Nội: Đường về nhà

sao ko có hình hở bác.. hóng hình BK ghê :D.. cũng tính phượt độp cơ mà nhát quá ạ :D
Vừa nãy thử mãi mà ko chèn hình đc, đọc thì thấy bảo phải có 20 bài trở lên thế nào thế nào đấy mới tạo đc album, bác tham khảo Facebook : "Xu Điên" nhé :),
 

xuxo_x23

Phượt thủ
Re: Xe đạp: Bắc Kinh----Hà Nội: Đường về nhà

Thanks bạn, đăng lên để mong nhận đc sự động viên của mọi người, mới đi đc hơn 1/5 quãng đường :(
 

xuxo_x23

Phượt thủ
Re: Xe đạp: Bắc Kinh----Hà Nội: Đường về nhà

Day 2(27/12): Bảo Định - Thạch Gia Trang: 156km, nhiệt độ -10 đến 3 độ
Tổng tiêu : 0 , ở: Free
Sáng hẹn 6h30 dậy, ngay từ tối qua tiểu Vương cứ khăng khăng dậy cùng để đưa mình đi ăn sáng với tiễn mình, mặc dù em ý 10h mối có tiết, nói mãi ko nghe nên mình định bụng cứ để em ý ngủ, 1 mình rón rén rời đi. Lục đục mãi đến 7h30 mới dọn dẹp xong, đang xách đồ xuống thì em ý tỉnh, một mực đi tiễn mình....Em này cũng rất thích xe đạp, em ý sắm 1 con Giant loại vintage, nhưng vẫn có biến tốc, đạp từ trường về nhà, 220km trong 1 ngày, trẻ mà khỏe :). Hai chị em uống nước đậu, ăn bánh, em ý còn cố tình mua 3 cái bánh, 2 cái cho mình, sợ mình ăn ko đủ, nhá 1 cái đã thấy đầy đầy rồi, gói lại mang đi ăn đường. Tranh nhau trả tiền khiến ông chủ hàng đợi mãi mới được đếm tiền, vẫn là em ý trả, thế này thì khi nào em ý đến HN mình cũng phải báo đáp cho ra trò, chỉ sợ lúc ý chưa về kịp.
Ăn xong là tràn trề sức sống, thích thú nhìn đồng hồ vận tốc nhảy từ 20 lên 21...thì cả đoạn đường cũng chỉ có thế, ko nhìn cảnh thì nhìn đồng hồ, tụt mất khỏi con số 20 thì gồng lên đạp để kéo lại...rồi mệt dần 19, 18 rồi xuống hơn nữa.

Đang đi thì nhìn thấy 1 tên cũng xe đạp đang dừng bên đường xem điện thoại, cũng hành lý lỉnh kỉnh, lại còn vác theo cả đàn ghita nữa, hơi dị ứng vs nghệ sĩ thế là vèo lên, ko bắt chuyện. Một lúc sau khi mình dừng lại chỉnh lại cái bảo vệ đầu gối thì tên đó đuổi kịp và phanh kít lại. "You đi đâu thế?", mình bảo đi Thạch Gia Trang, thế là em ý bảo "Ơ thế cùng đường, thế thì em cứ đi theo chị vậy", ok lên đường. Hỏi ra thì em ý cưỡi từ Thiên Tân về nhà - Hà Nam, khoảng 1000km. Nói chuyện đc 1 lúc, em ý nghi nghi vì tiếng Trung của mình, em ý hỏi mình quê đâu, mình bảo tao VN, thế là cứ hỏi đi hỏi lại mấy lần như vẫn chưa tin việc gặp 1 con VN lang thang trên đường thế này. Xong như ngộ ra điều gì, em ý hỏi lại :"Đừng nói là chị đạp xe về VN đấy nhé", mình cười,uh thì chị cũng như mày, đạp xe về nhà. Gặp zai trẻ có khác, đi nhanh hơn hẳn, nhanh hơn cả em ý. Em ý hổn hển vượt lên bảo: dừng lại, dừng lại, em chụp cái ảnh ko sợ chị vọt mất. Ờ thì chụp~.
Hơn 12h, mãi mới đến 1 cái thị trấn nhỏ, dừng lại tìm chỗ ăn cơm, đói, mệt, nhưng gọi đồ ra ăn cũng chẳng ăn hết. Chắc cũng tại ông bà chủ quán thương tình 2 đứa đạp xe nên cho phần thức ăn nhiều hơn bình thường thì phải. Khi nghe Lôi Huy( tên em ý) nói mình đạp xe về VN, ông bà chủ quán cứ : Cố lên, thượng lộ bình an~, cũng thấy ấm lòng. Mình ko hiểu hôm ý là ngày gì, Lôi Huy lại tranh trả tiền, 50-50 nó cũng ko chịu, ông chủ lại xen vào: con trai trả tiền là đúng rồi!! Lôi Huy nó bảo :"Lần này em trả, nếu có lần sau thì sẽ cho chị 50-50, chiều nay chị cứ đi trước, em ko đuổi theo nữa đâu". Mình đã liên hệ ở nhờ, đến đc chỗ đấy cũng phải 156km, trong khi kế hoạch của Lôi Huy 1 ngày nó chỉ đi 120km, thế nên chiều 2 đứa ko đi cùng nhau nữa, trước khi đi mình đưa nó chai nước hoa quả, nó cứ giãy nảy. Haizz, ngại gì. Lôi Huy sinh năm 92, là nó nói thế, nhưng ông chủ lại cứ bảo nhìn như 32!! haha
Vừa đi vừa nghĩ về chủ nhà mà hôm nay mình ở nhờ, là 1 chị luật sư, sn 85. Nói chuyện qua mạng với chị ý 2 lần, ấn tượng là hơi nghiêm~~Sở dĩ mình cảm thấy thế là do ngay từ lần mình add nick và chat vs chị ý đã bị chị ý vặn vẹo chuyện : chưa giới thiệu bản thân đã đi luôn vào vấn đề, ok, mình giới thiệu; sau đó thì kêu mình ko có ảnh chứng minh thư trong hồ sơ, ok, gửi ảnh hộ chiếu; những lần sau đó mình hỏi j chị ý trả lời đấy, gọn gàng vs vắn tắt, làm mình hơi lo, lo sẽ khó mà nói chuyện hoặc chẳng có chuyện j mà nói, thế thì căng thẳng lắm. Một điều nữa là chị ý nói trc với mình là, hôm mình đến là thứ 6, sáng thứ 7 chị ý về quê thăm con, nên 6h phải ra khỏi nhà, nếu ok thì đến. Vừa đúng hôm ý mình dự định đi Handan 172km, nên cũng phải dậy sớm, càng tiện~
12h hơn, nhắn tin cho chị luật sư đó, chị ý tên Nguyệt,mình hẹn 6h đến, mãi ko thấy chị ý trả lời, càng nghĩ quẩn.
Đi đường bụi mờ mắt, cái áo gió bên ngoài ngả màu cháo lòng, cứ đạp theo quán tình. Hôm nay là ngày thứ 2, sáng dậy đi cùng mặt trời, đến chiều thì tiễn mặt trời về nuí , cứ thế hết ngày.

Có lẽ do mệt, cộng với quốc lộ ko có đèn nên ko dám đi nhanh, 7h mình mới đến thành phố, còn cách chỗ chị ý 8km nữa thì chị ý nhắn tin hỏi đến đâu rồi, mình nhắn lại bảo còn 8km nữa thôi, chị đợi em tí. Chị Nguyệt nhắn lại, rất dịu dàng: "uh, chị hỏi thế thôi, cứ từ từ, đi cẩn thận". Thế là cuống, lạc đường, đến tận 8h mới mò được đến nơi, chị Nguyệt đợi sẵn ở tầng 1. Vừa thấy mình chị ý đã hỏi han đủ thứ. Oa, mọi nghi vấn tan biến, chị ý nhìn trẻ hơn tuổi rất nhiều, bắn liên thanh từ tầng 1 đến tầng 25. Vào đến nhà chồng chị ý đã đợi sẵn. Anh rót nước, chị lấy chuối cho ăn. Ngồi nói chuyện với anh, chị đi rang cơm cho ăn, lại còn áy náy: : Chị quên mất là hnay em đến nên nấu ít cơm, hnay bận quá nên ko nhớ hẹn em, lúc em nhắn tin chị đang họp...". Hehe, ko sao ạ. Chị bưng ra, hết cơm rang, lại cháo, vừa ăn anh chị vừa hỏi chuyện. Mà buồn cười, cứ ngồi được 1 lúc, chị lại lục tủ lạnh, lấy cam, hồng, táo ra cho mình ăn~~Cứ tưởng đạp xe cả ngày mệt lắm, nhưng ngồi xuống, nói chuyện với anh chị lại khỏe như thưởng~~.Anh chị hỏi nhiều về VN, cả về những nơi mình đã đi ở TQ, có vẻ thích thú khi mình nói về hoa quả VN,uầy nói mà mình cũng thèm. Anh chị cho dân du lịch bụi ở nhờ từ năm 2009 đến nay, gặp nhiều loại người, tốt có, xấu có, lịch sự có, vô lễ có, tiếp cả trên web Couch China lẫn quốc tế. Ngồi đến 11h30 anh giục chị đi ngủ, mai còn dậy sớm đi về quê, lúc ý mới nhớ ra, lôi quyển nghìn lẻ 1 đêm ra gửi cho bé nhà anh chị. Anh đi ngủ trước, mình cũng chuẩn bị đi tắm, 2 chị em còn cố nói chuyện đến tận 12h. Trước khi đi ngủ chị ý còn dặn: sáng mai cứ ngủ cho đã đi, chỉ có chị về quê, còn anh vẫn ở nhà, vì cty có việc bận anh ko về được. Anh chị ý nhiệt tình làm mình thấy được an ủi rất nhiều~ Cả ngày lầm lũi trên đường, tối đến có 1 sự ấm áp ko hề nhẹ ~~
 
Last edited:

thagnv

Phượt thủ
Re: Xe đạp: Bắc Kinh----Hà Nội: Đường về nhà

Trời lạnh như thế đạp kiểu gì được nhỉ? Bạn có thể chia sẻ một số cảm giác hay bí quyết được không? Hihi.
 

xuxo_x23

Phượt thủ
Re: Xe đạp: Bắc Kinh----Hà Nội: Đường về nhà

Trời lạnh như thế đạp kiểu gì được nhỉ? Bạn có thể chia sẻ một số cảm giác hay bí quyết được không? Hihi.
hihi, đúng là lạnh lắm, nhưng đạp xe 1-2h là toat mồ hôi rôì, cái cảm giác mà trong nóng ngoài lạnh, chỉ cách mấy lớp vải, nóng nhưng k dám cởi bớt đồ. Phụ kiện nhiều lắm bạn, phải vừa giu ấm, vua chống gió,lại phải thấm mồ hôi. kín tu đầu đến chân vs nhất là đầu gối. Thực ra càng đi về phía nam thì nhiệt độ càng tăng, nhưng độ ẩm lại giảm thế nên cảm giác buốt hơn rất nhiều
Minh onl đt nên chưa update j dc, mà k hiểu up ảnh kiểu j h.
 

ngotuyenvn

Phượt tử
Re: Xe đạp: Bắc Kinh----Hà Nội: Đường về nhà

(y) bắt đầu thích hành trình của bạn rồi đó. HÓNG
 
Top