What's new

[Chia sẻ] Chạy một vòng tròn quanh Việt Nam với 8.600 km (2006)

hoangbquang

Phượt quái
Năm 2006 em hoàn thành một chuyến đi vòng tròn nước Việt, từ Hà Nội em chạy ra Móng Cái rồi xuyên từ đó sang Lạng Sơn Cao Bằng.... Sa Pa và xuôi về Mù Căng Chải - Sơn La... sau đó đi xuôi quốc lộ 1 vào tới Nha Trang, lên Se San, Buôn Ma Thuột, Hồ LaK rồi vào SG. Từ SG em xuống Miền Tây, chạy vòng vèo ở Miền Tây Nam Bộ xuống Cực Nam và cuối cùng em ra bắc bằng nẻo đường trải dọc Trường Sơn - đường Hồ Chí Minh...

Tổng cộng em đi 8.600 km với gần 1tháng !

Em sẽ post bài sau !
 

hoangbquang

Phượt quái
Hà Nội tháng 12/2005

Tháng giữa đông, những cơn gió từ phía bên kia biên giới vần vũ mang bầu không khí lạnh giá cực Bắc tràn về vùng đất bằng phẳng ven sông Hồng của miền cận nhiệt đới. Bầu trời cứ xám xịt màu mây. Lang thang trong những đêm vắng và nghĩ.....Cứ lan man nghĩ về cuộc đời.......

Quá nhiều biến cố đã xảy ra trong thời gian này, hình như thời tiết cũng khiến con người trở nên "lạnh" hơn. Những cú shock tinh thần và công việc đã khiến tôi quyết định làm một chuyến đi dài, một chuyến đi trải nghiệm thực tế cuộc sống, để sống lại chính mình, tìm lại chính mình trên con đường "thiên lý" vòng quanh nước Việt thân yêu.....

Thế rồi đêm ngày 19/12/2005 chuyến đi "lịch sử" của tôi đã bắt đầu. Với một lộ trình dài dằng dặc, không trùng nhau, cũng chẳng có thông tin cụ thể về đường xá cũng như các thông tin liên quan, tôi cứ thế lên đường một mình với một niềm tin mãnh liệt vào bản thân. Chiếc xe Ford Escape, túi ngủ, chăn, quần áo, đồ dùng cá nhân, thực phẩm dự trữ, đồ nghề sửa xe, 2 chiếc lốp dự phòng....Mọi thứ đơn giản và tiện lợi nhất !

Trước khi đi, tôi kiểm tra về lộ trình. Bản đồ cũng chỉ mang tính tương đối và những cung đường tôi từng biết cũng đã chiếm phần lớn quãng đường xuyên từ Đông bắc sang Tây Bắc. Quá ít thông tin về phía Tây và Trường Sơn! Lúc tới Sa Pa đón Tết dương lịch, tôi hỏi trên box du lịch, người cung cấp thông tin cho tôi về con đường 15 và đường Hồ Chí Minh xuyên phía Tây đất nước là đ/c DuGia, một cái Nick không quen và cũng chưa để lại cho tôi một ấn tượng gì ngoài cái tên gợi nhớ một cung đường và địa danh ở Hà Giang : Cung Mậu Duệ - Du Già. Anh đã viết bài trả lời và hẹn gặp tôi ngày 02/01/2006 tại Tây Thanh Hoá nếu tôi vào kịp....Dù không gặp nhau như đã hẹn, nhưng kể từ ngày đó tôi đã gắn bó với box Du lịch này như một nơi để gặp gỡ bạn bè cùng chung một niềm đam mê...

Sự dịch chuyển vật chất cũng là sự dịch chuyển về tinh thần, dịch chuyển về nhận thức. Đi để trải nghiệm, đi để sống...

Với thông tin của bác Du Gia vẻn vẹn rằng đường 15 đi tốt, sẽ gặp đường Hồ Chí Minh tại Ngọc Lặc và xuyên suốt tới Yên Cát Thanh Hoá... Tôi yên tâm rong ruổi xuyên từ Việt Bắc sang Tây Bắc, xuôi theo dòng Đà Giang, cảm nhận sự hùng vĩ và nên thơ của dòng sông.....

Thế nhưng chuyến đi phải tạm dừng lại vào ngày 04/01/2006 đến ngày 14/08/2006 nó lại được tiếp tục. Cung đường cuối cùng hoàn thành chuyến đi lịch sử này đã được tôi thực hiện xong vào lúc 9h30'' sáng 13/09/2006 (cung Ngọc Lặc - Chợ Bến - Xuân Mai - Hoà Lạc). Tổng cộng có 25 cung nhỏ với tổng chiều dài 8.600 km, thời gian để đi (chỉ tính thời gian dành cho chuyến đi, không tính thời gian thực hiện công việc) là 32 ngày.

Tôi đã viết một số bài cảm nhận về chuyến đi xuyên Đông Bắc sang Việt Bắc, Tây Bắc rồi xuôi Tây Thanh Hoá, đưa lên một topic trên box tâm sự ở TTVNOL, phần nhiều đó chỉ là cảm nhận về tâm tư tình cảm, có rất ít thông tin về những vùng đất tôi đã đi qua.

Tôi tập hợp tất cả những bài viết chứa nội dung mang đến thông tin về đường xá, con người, văn hoá, tập tục, những tản mạn về cảm xúc khi thực hiện chuyến đi cùng những bức ảnh đã chụp được trong hành trình Vòng quanh Việt Nam, thành một topic mới ..........
 

hoangbquang

Phượt quái
- Cung thứ nhất: Hà Nội - Móng Cái (Ngày 19/12/2005)
(Lộ trình: Hà Nội - Bắc Ninh - Rẽ QL 18 - Sao Đỏ - Uông Bí - Hạ Long - Tiên Yên - Móng Cái)

- Cung thứ hai: Móng Cái - Lạng Sơn
(Lộ trình: Móng Cái - Tiên Yên - Rẽ QL 4B - Đình Lập - Lộc Bình - Lạng Sơn)

- Cung thứ 3: Lạng Sơn - Cao Bằng
(Lộ trình: Lạng Sơn - QL 4A - Đồng Đăng - Na Sầm - Thất Khê - Đông Khê - Cao Bằng)

- Cung thứ 4: Cao Bằng - Tuyên Quang
(Lộ trình: Cao Bằng - QL 3 - Nà Phặc - Phủ Thông - Bắc Cạn - Chợ Mới - Thái Nguyên - QL 37 - Sơn Dương - Tuyên Quang)

- Cung thứ 5: Tuyên Quang - Hà Giang
(Lộ trình: Tuyên Quang - QL 2 - Hàm Yên - Vĩnh Tuy - Vị Xuyên - Hà Giang)

- Cung thứ 6: Hà Giang - Lào Cai - Sa Pa
(Lộ trình: Hà Giang - Vị Xuyên - Việt Quang - QL 279 - Phố Ràng - QL 70 - Phố Lu - QL 4E - Lào Cai - QL 4D - Sa Pa)

- Cung thứ 7: Sa Pa - Bình Lư - Nghĩa Lộ
(Lộ trình: Sa Pa - QL 4D - Ngã ba Bình Lư - QL 32 - Than Uyên - Mù Cang Chải - Nghĩa Lộ)

- Cung thứ 8: Nghĩa Lộ - Hoà Bình
(Lộ trình: Nghĩa Lộ - NT Trần Phú - QL 37 - Phù Yên - Bắc Yên - Ngã ba Cò Nòi - QL 6 - Mộc Châu - Hoà Bình)

- Cung thứ 9: Hoà Bình - TT Lam Sơn (Thanh Hoá)
(Lộ trình: Hoà Bình - Ngã ba Tòng Đậu quẹo QL15 - Mai Châu - Quan Hoá - Lang Chánh - Ngọc Lặc - vào đường Hồ Chí Minh - TT Lam Sơn) ........ Ngày 04/01/2006

Đến đây tạm dừng đến 23h ngày 14/08/2006 lại được tiếp tục.....

- Cung thứ 10: Hà Nội - Đà Nẵng (QL1)
(Lộ trình: Hà Nội - Ninh Bình - Thanh Hoá - Vinh - Huế - Đà Nẵng)

- Cung thứ 11: Đà Nẵng - Nha Trang
(Lộ trình: Đà Nẵng - QL 1A - Bình Định - Tuy Hoà - Nha Trang)

- Cung thứ 12: Nha Trang - Sông Sê San (Sa Thầy - Gia Lai) - Buôn Ma Thuột
(Lộ trình: Nha Trang - Mũi Điện Đại Lãnh - Đường quốc phòng ven biển - Tuy Hoà - QL 25 lên AJUNPA - Chư Sê - Rẽ QL 14 - Pleiku - Tỉnh Lộ 664 - Cầu Sê San 4 - Đồn Biên phòng 713 Gia Lai - QL 14C - Pleiku - QL 14 - Chư Sê - EaH''''''''''''''''leo - Buôn Ma Thuột)

- Cung thứ 13: Buôn Ma Thuột - Nha Trang
(Lộ trình: Buôn Ma Thuột - QL 27- Hồ Lak - Eaktur Krongana - KrongPac - QL 26 - Eakar - Mad''''''''''''''''rak - Ninh Hoà -QL1 - Nha Trang)
- Cung thứ 14: Nha Trang - Sài Gòn - Bến Lức Long An (QL1)

- Cung thứ 15: Bến Lức - Sài Gòn - Nha Trang (QL1)

- Cung thứ 16: Nha Trang - Hà Tiên
(Lộ trình: Nha Trang - QL 1 - Ngã ba Hàm Tân - QL 55 - La Gi - Suối Bình Châu - Bà Rịa - QL 51 - Ngã ba Vũng Tàu - Xa Lộ Đại Hàn - Bình Chánh - QL 1A - Ngã ba Trung Luơng - Cầu Mỹ Thuận - TX Vĩnh Long - Bắc Cần Thơ - QL 91B - Thốt Nốt - Ngã ba Lộ Tẻ - QL 80 - Rạch Giá - QL80 - Hà Tiên)

- Cung thứ 17: Hà Tiên - Cà Mau - Năm Căn - Mũi Cà Mau
(Lộ trình: Hà Tiên - Cửa Khẩu Xà Xía - Hòn Phụ Tử - Rạch Giá - Phà Tắc Cậu Xẻo Rô - QL 63 - Thứ 3 - Ngã 3 Bẩy Sáng U Minh Thượng - Trại Kinh 7 - Vĩnh Thuận - Trí Phải Thới Bình - Cà Mau - QL 1A - Phà Đầm Cùng - Năm Căn - Nhưng Miên - Ông Trang - Rạch Tàu - Mũi Cà Mau)

- Cung thứ 18: Mũi Cà Mau - Tp Cà Mau - Sài Gòn
(Lộ trình: Mũi Cà Mau - Tp Cà Mau - Gia Rai - Hộ Phòng - Bạc Liêu - Sóc Trăng - Phụng Hiệp - Cần Thơ - Tiền Giang - Tân An - Sài Gòn)

- Cung thứ 19: Sài Gòn - Đak Nông (Gia Nghĩa)
(Lộ trình: Sài Gòn - QL 13 - Thủ Dầu Một - Chơn Thành - Bình Long - Chơn Thành - QL 14 - TX Đồng Xoài - Bù Đăng - Đakr''''''''''''''''lap - Gia Nghĩa)

- Cung thứ 20: Gia Nghĩa - Đak Bukso - QL 14C - Buôn Ma Thuột
(Lộ trình : Gia Nghĩa - QL 14 - Đakr''''''''''''''''lap - Đak Bukso - Đồn Biên phòng Tuy Đức - QL 14C - Quảng Đức - Đak Bukso - Đaksong - QL 14 - Đakmin - Eabo - Cư Jut - Buôn Ma Thuột)

- Cung thứ 21: Buôn Ma Thuột - Đak Tô Tân Cảnh
(Lộ trình: Buôn Ma Thuột - Eah''''''''''''''''leo - Pleiku - Kon Tum - Đak Tô)

- Cung thứ 22: Đăk Tô - Lao Bảo
(Lộ trình: Đăk Tô - Plei Kần - Cửa khẩu Pờ Y - Đường 14C cũ - Plei Kần - Đường Hồ Chí Minh - Đăk Glei - Đèo Lò Xo - Khâm Đức - Thạch Mỹ (Giằng) - P''''''''''''''''rao (Hiên) - A Tép - A Roàng 1 và A Roàng 2 - A Lưới - Đăkrong - Khe Sanh - Lao Bảo)

- Cung thứ 23: Lao Bảo - Ngọc Lặc Thanh Hoá
(Lộ trình: Lao Bảo - QL 9 - Khe Sanh - Đăkrong - Khe Sanh - Đường Tây Trường Sơn - Hướng Phú - Đèo Sa Mù - Hướng Việt - Tăng Ký - Làng Ho - Biên Phòng Làng Ho - Ngã ba đường 10 - Đèo Khu Đăng - Khe Cạc Trường Sơn - Ngã ba đường 16 - Đèo U Bò - Đỉnh đèo U Bò - Ngã 4 đường 20 QT - Khe Gát - Đèo Đá Đẽo - Khe Ve - Ngã ba đường lên Cha Lo - Tân Ấp - Hương Khê - Tân Kỳ - TT Lam Sơn Thanh Hoá - Ngã ba TT Ngọc Lặc)

- Cung thứ 24: Ngã ba Ngọc Lặc - Hoà Lạc - Hà Nội
(Lộ trình: Ngã 3 Ngọc Lặc - Cẩm Thuỷ - Hàng Trạm Phố Sấu - Ven rừng Cúc Phương - TT Thanh Hà rẽ QL 21A - TT Chợ Bến gặp lại đường HCM - Xuân Mai - Hoà Lạc - Hà Nội.

Tới Hoà Lạc lúc 9h30'''''''''''''''' ngày 13/09/2006.
 

hoangbquang

Phượt quái
Ngày 19/12/2005

Chiều đi bảo dưỡng xe. Thay dầu máy, kiểm tra phanh. Kỹ thuật OK. Lên chợ Hàng Da kiếm mấy thứ đồ ăn dự phòng, chuẩn bị đồ dùng cá nhân:
- Túi ngủ - Chăn - Quần áo - Võng - Áo mưa - Giầy tất - Đèn pin
- Thuốc chữa bệnh (Giảm sốt, đau bụng, thuốc bổ, viên sủi, bông băng cá nhân, miếng cao dán.....)
- Xạc pin, laptop, điện thoại, la bàn, Bản đồ..
- Đồ nghề sửa xe, bơm xe.
Lúc đi thấy cái gì cũng muốn mang theo vì e ngại những trục trặc giữa đường......

Bắt đầu hành trình lúc Hà Nội đã êm đềm trong giấc ngủ say nồng. 0h05’ ngày 20/12/2005

Qua cầu Chương Dương vào đường cao tốc, nghĩ đêm khuya, rét này chẳng “chú” CSGT nào còn lang thang đâu, bởi vậy nhấn ga chạy “mát xì mum”....ai ngờ, gần ngã ba rẽ vào QL 18, một chú “quần áo vàng, đội mũ bảo hiểm, hông đeo súng lục” chạy từ góc khuất chân cầu vượt ra, cầm gậy chỉ thẳng vào mặt......Ui chao! đằng trước, “thằng” Hyundai “ba chân” lặc lè nháy xi nhan, bật đèn “đỏ đít”. Chài ! Hoá ra không phải “cháu”. Hú hồn nhá !!
Ngày xưa. các cụ vẫn bảo khi đi đâu xa, phải xem ngày giờ, mình chẳng xem gì cả, cứ thế đi thôi. Nhưng ngay phát đầu tiên đã thấy may! Có lẽ chuyến đi này hên !

Quốc lộ 18 nối thẳng từ ngã ba KCN Quế Võ đến Hạ Long đường thênh thang, vắng lặng. Xe chạy ào ào 90, rồi 100 km/h, hơi buồn ngủ ! 01h30’ qua Thị trấn Đông Triều, hai mí mắt chỉ chực zíp lại.....tý nữa ngủ gật. Mở cửa xe, gió bay ràn rạt, hơi lạnh ào ạt vào mặt khiến tỉnh táo hẳn. Đêm khuya, rét mướt, xóm làng hai bên đường chìm trong giấc nồng, thỉnh thoảng vài đốm sáng xanh lét chập chờn trước mặt, đó là mắt của chó, mèo đi hoang “bắt” ánh đèn pha.....

02h25’ tới Bãi Cháy. Tranh thủ lúc qua phà, vừa nhai bánh mỳ, vừa mở Laptop ra ghi vài dòng đầu tiên. Biển đêm mờ ảo, Hạ Long thấp thoáng trong sương, vài con tàu đèn sáng âm thầm....
Qua Cửa Ông, Mông Dương, đường bắt đầu xấu, nhỏ hẹp, quanh co liên tục, men theo sườn những quả đồi lúp xúp, đặc trưng của miền Đông Bắc. Hai bên đường, rừng thưa thớt, những hàng thông còi cọc loang loáng qua ánh đèn xe. Mở cửa để hút thuốc, hơi lạnh mang theo mùi biển mặn mòi ùa vào. Thỉnh thoảng lại giật mình đánh tay lái, nép vội vào lề, tránh những “ông” Container to vật, rú rít ầm ầm vọt qua. Tuyến đường này cua gắt, nhỏ hẹp như vậy, nhưng không nghĩa lý gì so với tay lái lụa của mấy ông “chân to”, tiếng lóng của dân “chuyên trị” Container ám chỉ người lái ẩu. Nhớ năm ngoái, chứng kiến một “ông” 40 feet ngã dốc, ngửa 18 cái chân lên trời, giãy đành đạch....

05h10’ Ngã ba Tiên Yên. 05h50’ Cầu Đầm Hà gió biển ào ạt thổi.



Dừng lại nghỉ. Mùa H5N1 mà vẫn nghe tiếng gà gáy te te xa xa, hay gà rừng nhỉ? Sương bảng lảng và cái lạnh tê tái.....một ly trà nóng giãy lúc sáng sớm bên quán ven đường, cô chủ quán miền biển mắt vẫn còn ngái ngủ, nhưng má hây hây ánh lửa bếp lò hồng rực.....Thú vị thật đấy!

Từ đây tới Móng Cái, đích của chặng thứ nhất chỉ còn hơn 30 km nữa thôi. Nổ máy chạy tiếp khi mặt trời ló dần, bừng sáng qua những gợn mây vần vũ phía xa xa..............
 

hoangbquang

Phượt quái
Ngày 23/12/2005


Chặng thứ 2: Móng Cái - Lạng Sơn

Rời Thị xã cửa khẩu Đông Bắc khi mặt trời chưa lên. 05h30’ Qua trạm Kiểm soát Km 15, anh Công an gác ở đó hỏi “Ông có chở cái gì không?”
Có gì mà chở, cần chở người nhưng có ma nào đâu? Thèm một người bạn đi cùng ! Điện thoại im lìm, cột sóng mất tích. Cảm giác cô đơn lạc lõng quá đi......
Trời rét, đường vắng....xe vù vù chạy. Những quả đồi, những ngôi nhà trơ trọi ven đường lùi nhanh về phía sau. Cầu Hà Quảng, Đầm Hà rồi ngã ba Tiên Yên, nơi đường 18C lên Bình Liêu – Hoành Mô qua nhanh....
Đường QL 4 do Trung Quốc giúp Việt Nam xây dựng từ những năm 60 của thế kỷ trước, nó bắt đầu từ Ba Chẽ chạy tới Đình Lập - Lộc Bình – Lạng sơn gọi là 4B, từ Lạng Sơn, Đồng Đăng lên Cao Bằng thì gọi là 4A. Tuyến đường này nhỏ, rất khó đi, ngoằn nghèo...
Buồn cười nhất là hồi còn phụ trách chi nhánh Hải phòng, mấy ông trung niên lái Container ngồi trà dư tửu hậu tán chuyện rằng, xưa Trung Quốc giúp Việt Nam xây dựng đường 4 là vì họ đi tìm kho báu rất nhiều vàng, bạc, đá quý do quân Nguyên cướp ở Việt Nam nhưng không mang về kịp, nhiều nhất là những kho báu ở Quan Bản.......thứ 2 là họ đào những hầm ngầm để giấu vũ khí, vẽ bản đồ khu vực rất chi tiết thừa dịp Việt Nam lơ đễnh là tấn công chiếm đất.... đúng là chuyện của TT x㠓vỉa hè”....!!!

Chiều qua, xuống Trà Cổ gặp T và K, trong quán gió ở Mũi Ngọc, buổi chiều lạnh, biển rì rào, đảo Vĩnh Thực xanh rì, sương chiều mờ ảo ngồi nghe K kể chuyện của “hắn”, thì mới thấy chuyện của mình chẳng thấm tháp gì so với những đau khổ của K.
Năm 1995, từ những bãi vàng ở sông Se San, trở về Nam Định, trong tay có gần trăm lượng vàng. K ra Móng Cái làm ăn. Được mấy năm K phất rất nhanh do buôn hàng Thuỷ sản đi TQ và hàng tiêu dùng về VN. K mua nhà, mua đất, và sắm một đầm tôm rộng mấy ha, “hắn” đã trở thành Đại gia ở vùng Trà Cổ, Mũi Ngọc. “Hắn” là một đối tượng trong mơ của rất nhiều cô gái Móng Cái. K thường sang Trung Quốc mua hàng, một lần “hắn” quen một cô gái Trung Quốc mới 17 tuổi quê tận Thanh Đảo phía bắc Trung Quốc đang lưu lạc ở Nam Ninh làm thuê cho quán ăn. Ăn vài lần ở quán, thấy cô gái trẻ trung lại xinh đẹp, nấu ăn ngon, “hắn” làm quen.....rồi không rõ như nào mà “hắn” lại dẫn cô gái đó về Việt Nam. Lễ cưới linh đình, nhưng chỉ có bạn bè K và nhà trai, nhà gái có mỗi cô dâu trẻ, mặt xinh xắn, ngơ ngác, không biết tiếng Việt...
Hai năm sau, vợ hắn cho ra liền tù tỳ 1 cặp trai gái sinh đôi đẹp như thiên thần. Hạnh phúc tưởng như mãi mãi....nào ngờ, một chiều mưa, sợ mưa lớn tràn bờ, K ra đầm tôm. Nửa đêm, trong lòng như lửa đốt, “hắn” mò về......Vợ K đã bồng đứa con trai, mang theo tất cả tiền vàng dành dụm được bỏ đi lúc chập tối, để lại cho “hắn” đứa con gái mới hơn 1 tuổi. “Hắn” sang Trung Quốc 3 tháng trời, tốn rất nhiều tiền để tìm cô “vợ” nhưng Trung Quốc rộng lớn mênh mang, biết nơi nào mà tìm........”Hắn” sống một mình từ đó. Kể tới đây K nghẹn lại....cả ba người chúng tôi im lặng, ly rượu bỗng đắng ngắt.

Đường từ Tiên Yên – Ba Chẽ sang Đình Lập mới làm lại một đoạn, còn suốt tuyến rất khó đi và xóc. Xe nhảy chồm chồm. Tới Bắc Phai là 09h10’, dừng lại nghỉ, chẳng có cảnh nào đẹp để mà khai trương cái máy ảnh KTS 5.0.....
Đình Lập đã thấp thoáng, từ đây có ngã ba, một đường về Sơn Động, Chũ và Bắc Giang còn tôi, cứ thẳng tiến....

Buổi trưa, nghỉ ở một quán ven đường có cái tên quán Ba Cô, gặp mấy chú bộ đội trẻ măng đang ngồi tán tỉnh 2 cô gái Tày bán quán. Một chú hỏi “Anh giai có thể cho em và cô kia đi nhờ về Lạng Sơn được không?” Đồng ý ngay. Thế là có bạn đường. Cô gái tên Miên và anh chàng tên Dũng (dân Hải phòng). Suốt thời gian trên xe, hai cô cậu ríu rít nói cười, họ đang đi sắm đồ cưới, anh bạn còn xin mình tư vấn giúp nên may Comple màu gì....Tự nhiên thấy muốn có sự hồn nhiên và hạnh phúc của họ !
Lạng Sơn kia rồi, đồng hồ chỉ 17h20’. Chia tay 2 người bạn đường ở đầu cầu Kỳ Lừa. Trời tối nhanh quá, muốn tìm một người bạn học ở đây mà lại quên béng địa chỉ, chán thật !!! Đỗ xe lại, mở laptop và bắt đầu gõ......
 

hoangbquang

Phượt quái
Ngày 25/12/2005


Chặng thứ 3 : Lạng Sơn – Cao Bằng

Trời lạnh, hơi núi đá từ Cao Lộc, Văn Lãng toả về làm không khí của đêm như càng lạnh lẽo....Gửi xe vào bãi, nhàn tản đi bộ dọc mấy con phố sầm uất, cửa hàng cửa hiệu xanh đỏ sặc sỡ, quảng cáo tiếng Việt xen tiếng Hoa. Những góc phố bán món quay, nướng khói mù mịt....Khách ăn lao xao tiếng Kinh, tiếng Tày, tiếng Hoa ồn ào......Xe ôm toàn xe Mink, Dream, Ware China.... mời mọc phát khiếp! Đêm ở Lạng Sơn vui ! Thành phố biên ải cách Hà Nội có hơn 150 km, cũng là yết hầu giao thông, kinh tế, du lịch, thương mại của cả nước khi muốn chơi với “anh bạn” khổng lồ Trung Quốc láng giềng....Chợt nghĩ hay lên Đồng Đăng một lúc.

Điện thoại tít tít liên hồi vì tin nhắn, bạn bè nhắn tin loạn cả lên hỏi “ông đi đâu? sao mất tích vậy?” Kệ ! Chẳng muốn trả lời ai. QT gọi báo tin việc ở Cty có khó khăn, hỏi ý kiến để giải quyết! Chán thật, muốn đi thảnh thơi một thời gian mà cũng chẳng được nữa !!!

Vừa quay xe, chạy hết ngã tư cuối Thành phố, hai “chú” áo đen đi “khủng long” 250cc trờ tới ngoắc ngoắc tay......Gì thế nhỉ? Linh tính có việc chẳng lành. Y như rằng, một chú mặt bặm trợn, khoác áo phao đen hỏi luôn "ông anh cho xin tiền bãi”. Trời ạ. Trả tiền rồi mà? “Dạ không. Tiền bãi này là của bọn em. 100 k ông anh ạ”....Thui, “xin đểu” rùi! Cho phắt đi, nếu không nó “dở hơi” thì rắc rối. Tỉnh bơ cầm tiền, hai “chú” lên xe chạy mất dạng.....Chán quá! quay về lại TP, ngồi quán Cafe T’Nguyên lúc đã khuya, kể lại chuyện, cô chủ quán bảo “Nghiện đấy! Anh mà không cho, nó ăn vạ rắc rối, Công an bắt nhiều mà sao vẫn cứ có”.

Về lại khách sạn, online mạng, đường link dial-up chạy quá rùa....Nhận được vô số tin offline, D trách tại sao anh im lặng thế? Còn T và N thì hỏi anh đi đâu mà điện thoại chẳng mở ? Mệt và buồn ngủ nên thiếp đi lúc nào không biết.......

Sáng, 08h50’ lên đường. Lượn lên thị trấn Đồng Đăng, cửa khẩu Hữu Nghị ngắm người, xe ồn ào náo nhiệt. Xe tải xếp hàng dài km....Qua ngã 3, nơi rẽ trái thì nối QL1B về Thái Nguyên, chạy thẳng là QL4A đi Cao Bằng.

Đường không xấu lắm, hai bên là những bản làng của người Tày, Nùng, nhà cửa nâu xỉn màu thời gian nằm nép bên những sườn đồi cây cối xanh ngắt . Những đứa trẻ con nô đùa, vài cô gái Tày mặc những bộ quần áo xanh chàm, đầu quấn khăn pha màu đỏ, đen đang túm tụm nói chuyện.....khung cảnh thật thanh bình.

Tới Na Sầm, thị trấn huyện lỵ của Văn Lãng, con đường chạy ven sông Kỳ Cùng nước xanh ngắt chảy ngược sang Trung Quốc. Có lẽ ở Việt Nam chỉ có sông Kỳ Cùng và sông Bằng ở Cao Bằng là chảy ngược lên phía Bắc, một điều rất hiếm. Có thể vòng cung núi đá Ngân Bắc Sơn chạy dài trập trùng đã khiến nó không thể thoát được về hướng Nam, trong khi phía Bắc, đồi núi thoai thoải chạy tít tới Long Châu TQ đã làm nó đổi hướng....

11h10’, qua Thất Khê - Cốc Cưởm, xe bắt đầu vào địa phận Cao Bằng. Đường hẹp, ngoằn nghèo, dốc lên xuống. Núi đá lô nhô, xin xít...vài cánh đồng nho nhỏ nằm lọt thỏm giữa hai vách núi lơ thơ cây cỏ...

Qua khúc cua rất gắt, tầm nhìn hẹp mà lại không có gương cầu, bất ngờ một chiếc xe máy chở 3 người phóng vèo tới, ác một nỗi nó chạy giữa làn đường bên phải...Quả này toi rồi ! Đánh mạnh tay lái sát lề và nhấn phanh hết cỡ... keteeeeeets!!! Ba “thằng” trời đánh ngã làm cái oà.... ra giữa đường. Lồm cồm bò dậy, một đứa mặt non choẹt nhăn nhó rên rỉ vì bị xe đè.. Hoá ra toàn con nít mới 17, 18 tuổi. Vội chạy tới xem chúng có bị sao không? Thật may chỉ bị xước da.. May mắn cho đứa bị xe máy đè là không bị bỏng pô... Hình như chúng biết chúng có lỗi, nên từ chối không nhận tiền và không chịu lên xe chở tới trạm xá, chỉ nhận ít băng cá nhân để dịt vết thương....Chiếc xe máy chỉ bị xước sơn và vỡ mất tý yếm. Nhìn ba thằng nhăn nhó leo lên xe chạy tiếp mà thấy tội nghiệp!

Tới Đông Khê, nơi đường 4A gặp tỉnh lộ 208 nối sang quốc lộ 3 chạy tới Tà Nùng để sang Long Châu TQ đồng hồ chỉ 13h30’. Qua thị tứ Nà Vai đường dễ đi hơn, 15h10’ đã thấy nhà cửa phố xá thưa thớt hai bên đường.....Con sông Bằng đang hồi giữa đông nên nước trong xanh lững lờ trôi ngược về Trung Quốc đã ở bên tay phải. Những dãy nhà mái đỏ thấp thoáng......Thị xã Cao Bằng đang ở trước mặt.

Vịt quay và Phở chua ( Món Phở Chua này chắc chỉ dành cho các bà các cô đang thai nghén... vài miếng đầu còn dễ ăn, càng về sau càng thấy chua, ngọt vị đường, hơi khó ăn - Còn Vịt quay thì "thơm thơm" mùi lá móc mật, vị ngai ngái.....) hai món đặc sản vùng Cao Bắc Lạng
 

hoangbquang

Phượt quái
Cảm giác "Phê" và hơi buồn đeo đẳng tôi từ khi đón Noel tại Cao Bằng... Một mình lang thang chơi, một mình trên con đường xa ngái.... Chạch buồn thay cho cái sự háo hức khi bắt đầu rời Cao Bằng đi Tuyên Quang, cung thứ 4 của cuộc hành trình.....

Tôi rời thị xã Cao Bằng buổi sáng ngày Giáng Sinh 25/12. Noel ở Việt Bắc......trời sụt sùi mây, có vẻ thời tiết đang xấu đi ! cảm giác trong người hơi mệt, nghĩ đến quãng đường dài dằng dặc chỉ có mình, cô đơn và trống trải ! Thèm một người bạn đường !?

Ban đầu, ý định ở lại Cao Bằng 1 ngày rưỡi để đi Thác Bản Giốc, Pắc Pó và sang Long Châu TQ tham quan. Nghe bản tin thời tiết của Đài TNVN thông báo những ngày tới, khu vực Việt Bắc, Tây Bắc và Bắc Bộ sẽ mưa rét, có vẻ thời tiết không thuận lợi lắm, đường thì chưa rõ thế nào, liệu hai cái “càng cua” dưới gầm của chiếc Ford Escape có thoải mái để chạy trên những cung đường lầy lội và gập gềnh của rừng núi ? E ngại ! Cuối cùng, tôi quyết định thay đổi lịch trình, về Thái Nguyên ngay sáng hôm sau.

Đêm Noel ở Cao Bằng buồn như “chấu cắn”, chả thấy người và xe nhộn nhịp như các thành phố, thị xã khác. Khách sạn tôi ở trong đêm ấy chỉ có đúng 4 vị khách, sau khi làm quen, một hồi nói chuyện về thác Bản Giốc, tuyến đường Tà Nùng đi Long Châu, chúng tôi rủ nhau ra đường chơi.

Đường phố vắng tanh khi đồng hồ mới chỉ 20h. Quán Cafe, quán Karaoke, Internet còn có không khí một chút vì đông thanh niên tụ tập. Đỗ xe bên cầu Bằng Giang, mở cửa kính, đêm mịt mù, gió lạnh lùa vào, lẫn trong đó là tiếng nước chảy êm êm, tiếng xào xạc của những bụi tre, vầu và tiếng chó sủa óc ách.....Cảm giác trơ trọi và trống rỗng cứ da diết.......nhớ Hà nội quá đỗi !

Ăn sáng tại phố Thầu (Kim Đồng) với tô phở bò mà biết chắc đó là phở “trâu”, cố lùa cho hết tô phở có mùi gây gây, vị lờ lợ nhiều bột ngọt. ! Nhanh chóng ăn, kiểm tra xe sơ qua, máy nổ êm, hệ thống phanh, ga “no” vấn đề, thấy yên tâm, nghĩ bụng, đường từ đây về Bắc Cạn và Thái Nguyên đẹp, người ta đã sửa chữa xong hết rồi, chứ không phải đang sửa như bên đường 4A Lạng Sơn. 08h30’, lên đường nào, Bắc Cạn đang ở phía trước......

Từ Cao Bằng về Bắc Cạn đường đẹp, quanh co lên xuống đèo dốc. Phong cảnh rất hữu tình và thơ mộng, những dãy núi đá vôi chập trùng chạy dài tít tắp, có lúc quốc lộ 3 tưởng như chui tọt vào lòng núi xanh rì, có lúc qua khúc cua, trước mặt bỗng mở ra cả một cánh đồng rộng mênh mông, xanh ngát ngô đang thì thu hoạch. Xe chạy êm, tiếng nhạc hoà tấu ghi ta đoản khúc mưa của Vĩnh Tâm ngọt ngào, da diết, chợt lòng thấy bình yên và thư thái đến lạ........

09h10’ qua đèo Cao Bắc, xe bỗng hục hặc mấy cái và hơi giật giật. Đồng hồ xăng vẫn báo đầy. Dừng xe kiểm tra , cảm giác có vẻ như bị tắc xăng. Nổ máy chạy tiếp, suốt từ đó về Nà Phặc rồi Phủ Thông cứ liên tục giật giật, tiếng máy xe rất lạ. Bắt đầu từ Đôn Tuôn về Bắc Cạn lại chẳng thấy vấn đề gì nữa......

Qua ngã ba rìa Thị xã, nhìn thấy hai mẹ con cô bé đứng nép bên đường với lỉnh kỉnh đồ đạc. Dừng xe cho đi nhờ về Thái Nguyên. Suốt dọc đường, mẹ cô bé cứ cám ơn rối rít. Trời ạ, chị cám ơn làm gì ! Tại tôi cứ chạy một mình thế này, buồn quá, để chị và cô bé đi cùng cho vui. Chở 2 mẹ con cô bé hs ấy về tận cầu Gia Bảy. 12h45’ tìm gara để kiểm tra xe.......

Trời ảm đạm, mặc dù đã trưa. Thợ sửa xe sau một hồi vặn vặn, gõ gõ, thông báo “xe anh không vấn đề gì, yên tâm mà chạy”. Nhưng rõ ràng là nó giở chứng mà.......

Ngồi ăn trưa ở Thái Nguyên, tự nhiên suy nghĩ “Từ đây về Hà Nội, có hơn 70 km, hay là về, đi một mình buồn quᔠTừ lúc đó, trong đầu như có hai luồng tư tưởng đấu tranh dữ dội, một ý chí quyết tâm đi theo lộ trình đã vạch sẵn, một suy nghĩ muốn quay trở về, khi cứ một mình một xe, đối mặt với bất trắc và nỗi cô đơn, trống trải.....Quyết định cuối cùng lại chính là quyết định đúng đắn (ít nhất là đến thời điểm hiện tại), tôi sẽ đi tiếp........

Ngược trở lại hơn 10 km đến ngã ba rẽ vào QL 37 để tới Đại Từ sau đó đi thẳng sang Sơn Dương Tuyên Quang, đường 37 không xấu lắm. Nhìn con đường trải dài trước mặt, nghĩ đến một người bạn ở Hà Nội, công việc đang rất ổn định, tự nhiên bỏ ngang để đầu tư một trang trại trồng chè trên vùng Đại Từ này, cảm giác anh bạn ấy có lý, khi phong cảnh núi đồi thoai thoải, bạt ngàn nương chè, thấp thoáng mái nhà ngói đỏ tươi, nhà tầng kiểu biệt thự như muốn hút tầm mắt.......

Cách Tuyên Quang 14 km, chiếc xe bỗng giật giật và máy lịm dần.....Tôi vã hết cả mồ hôi sau khi mò mẫm một hồi tìm nguyên nhân. Khoảng hơn 15h, trời đã muộn vì mây dày, lại lất phất có hạt mưa. Dễ “quả” này ngủ giữa đường rồi ! Tôi đoán xe bị tắc ống dẫn nhiên liệu, nhưng với trình độ sửa mà như “phᔠxe của tôi thì.......có thể phải ngủ lại giữa đường là cái chắc!!! Hỏi một anh bạn đi xe máy ngang qua thì biết TT Sơn Dương không có thợ sửa xe, phải về Tuyên Quang cơ........Ôi trời! Làm sao bây giờ nhỉ ???

Tận 17h10’, tôi mới vẫy được chiếc xe tải 2,5 ton đồng ý kéo xe về Tuyên Quang với cái giá 400k..........Nỗi “đau” càng như muốn nhân lên khi nhìn tờ giấy thanh toán của cô kế toán xinh đẹp ở Gara ô tô chìa ra trước mặt ! Hả? 45’ thời gian, tháo ống dẫn, xì hơi, vặn vẹo vài cái mà hết những 800k tiếp theo... Có lẽ xong chuyến đi này mình phải lên Tuyên Quang mở cái Gara sửa ô tô mới được..... "Cứa" còn hơn cả dao....cạo râu !!!

Quyết định nghỉ lại, chán đi lắm rồi...........Trời lại còn mưa nữa chứ! Bắt đầu tí tách, tí tách và sau đó thì màn mưa bụi giăng giăng, càng ngày càng nặng hạt. Tôi lượn xe mấy vòng quanh Thị xã Tuyên Quang mà vẫn chưa kiếm được cái nhà nghỉ nào có chỗ gửi xe và phòng ốc sạch sẽ một chút. Bon một mạch về quán Cafe internet, ngồi nhìn màn mưa và tiếng rên rỉ não nề của ca sĩ Ngọc Sơn ở quán mà như muốn quay đầu xe ngay lúc đó để về Hà Nội !

Đêm, mưa nặng hạt. Nỗi bức xúc ban chiều cũng đã được giải toả sau khi ngồi uống hết nửa chai Jhon nhỏ. Mắt như muốn zíp lại... Tôi quyết định ngủ trên xe, trên cái cầu bắc qua sông Lô.........
 

hoangbquang

Phượt quái
Đêm 25/12/2005.
...Nửa đêm về sáng, trời mưa nặng hạt. Tuyên Quang chỉ còn heo hắt ánh điện vàng vọt, cả Thị xã chìm trong màn mưa mù mịt...trời lạnh ghê gớm! Tôi lang thang với nỗi niềm về một "kỷ niệm thời sinh viên" phía bên kia của thị xã, vùng đất của làng Việt Kiều. Nguyên vùng này rất đông bà con Việt Kiều ở Tân Đảo, Thái Lan.... về hồi hương theo tiếng gọi của Cụ Hồ trước đây (1954) Con gái ở vùng này xinh đẹp có tiếng, chính con gái nơi đây đã làm nên 1 trong hai vế của câu nói truyền tụng: Chè Thái gái Tuyên. Có những số phận, những câu chuyện đời khá éo le và ly kì đã xảy ra ở vùng đất này. Bây giờ Đất và Người đã đổi khác nhiều quá rồi..

Đỗ xe ở đầu cầu, đầu ong ong, tim thì đập thình thịnh vì quá say......Tôi chui vào cái túi ngủ, cuộn tròn như một con sâu......

Thức dậy vì cảm thấy khát khô cổ họng, nhìn bên ngoài, trời đã gần sáng, mưa vẫn nặng hạt. Tôi nổ máy xe vòng lại Thị xã. Phát hiện đầu tiên của tôi là 2 chiếc gương hậu bị mất ! Kẻ nào đó đã bẻ không thương tiếc....Cú kinh khủng ! Nguyền rủa mấy thằng nghiện bất lương đã gây khó! Đúng là hoạ vô đơn chí......

Lượn mấy vòng để săm soi xem có mua được gương, nhưng ở giữa cái thị xã miền núi này... Đành chào thua......Mãi hơn 7h sáng, tôi quyết định mua tạm hai cái gương tròn vẫn dùng để soi chải đầu, thuê một chú thợ sửa xe gắn tạm vào. Trông lố bịch và buồn cười....

Đường từ Tuyên Quang lên Hà Giang rộng rãi nhưng do trời mưa, đường trơn và cua gấp khiến tay lái cảm giác rất nguy hiểm....Qua mấy đoạn gấp khúc, suýt đâm phải xe chạy ngược chiều vì tầm nhìn khuất. Họ chạy ẩu, đường trơn, phải phanh gấp, xe cứ muốn trôi đi.....

Tới thị trấn Tân Yên, nơi con sông Lô gặp đường QL 2 thì trời ngớt mưa, đường có vẻ đỡ trơn hơn rất nhiều.......Từ Tân Yên lên tới Vĩnh Tuy, thị trấn đầu tiên của Hà Giang, quốc lộ 2 và sông Lô cứ lúc gặp nhau lúc lại xa nhau...

Khi tới ngã 3 Việt Quang, nơi QL 2 gặp Quốc lộ 279 là đường sang Phố Ràng Lao Cai, tôi định rẽ, thay đổi lộ trình không lên Hà Giang nữa, nhưng cuối cùng tôi vẫn chạy thẳng.

Khi cách Thị trấn Vị Xuyên 21 km, lúc này trời mưa to trở lại, con đường cua và lên xuống rất gấp khúc. Tầm nhìn bị che chắn bởi vách đồi, vườn cây, nhà dân và mưa mù. Thỉnh thoảng một chiếc xe chạy ào qua.....không hiểu có phải ở Hà Giang trình độ đào tạo tay lái ô tô chắc là rất cao, nên hầu như cánh tài xế ở đây chạy cực kỳ khủng bố ?! Họ cua gấp và làm cái ào qua xe mình, đôi lúc cảm giác hai xe như đấu đầu. Tôi chỉ dám chạy chầm chậm....

Vừa qua đoạn dốc khá cao, bất ngờ một tiếng nổ “đoàng”, tay lái của tôi như không thể điều khiển xe được nữa. Xe quay ngang, trôi ào ào.......sát thành ta luy âm! Mà lại trôi đúng cái đoạn miệng ta luy âm không có thành chắn, chỉ có vài bụi cây lúp xúp....Tôi như muốn ngộp thở và chỉ kịp nghĩ “Quả này toi rồi”........

Thật không ngờ nổi, khi cái bánh xe trôi sát thành ta luy thì nó gặp một hòn đá bằng cái mũ cối, xe rung rinh và đứng yên....

Bánh xe trước phía trái xẹp lép! Thủ phạm là một mảnh sắt nhọn dài 15 cm ngập sâu, hơi căng nên xé lốp một miếng khá to.......Cám ơn trời, tôi thoát nạn trong gang tấc. Lần thứ 2, sau lần ở trên đèo Pha Đin Sơn La, tôi đã cận kề cái chết bất đắc kỳ tử......Chỉ cần chạy quá tốc độ lên 10 km/h nữa thôi, thì cả xe và người sẽ yên vị tại mảnh đất Hà Giang này..

Mất 15’ định thần, mặc kệ cho gió lạnh, mưa táp vào mặt, tôi hì hục kê kích thay lốp. Lạnh run bần bật, hai hàm răng thi nhau gõ đàn, bụng thì đói và người như muốn lên cơn sốt, ngây ngất, ngây ngất......

Mấy chiếc xe chạy qua, có chiếc dừng lại hỏi có cần giúp không? Rất may là nhờ được một bạn lái chiếc Bel giúp thay lốp nên đỡ mệt, nhưng lúc này tôi lên cơn sốt thực sự.......

Cố gắng lái xe dạt sát vào lề ở cuối con dốc, vắng lặng, tôi chui vào túi ngủ, người như muốn mê man....

Tỉnh dậy khi đồng hồ chỉ 18h20’. Trời tối đen như mực, gió to, mưa to. Tôi cố gắng lắm mới lái xe thêm hơn 40 km để tới Thị xã Hà Giang....

Tìm thấy một cái nhà nghỉ đầu tiên, tôi tấp vào, người run cầm cập.....Bà chủ nhà nghỉ, một bà sồn sồn to béo nhưng thật tốt bụng, tận tình mua thuốc và kiếm hộ tôi tô cháo nóng, đến 22h, cảm giác trong người tỉnh táo, đỡ mệt hơn rất nhiều, nhưng không biết sáng mai còn đủ sức khoẻ để chạy tiếp lên vùng núi cao không? Đành phải bỏ ý định lái xe lên Đồng Văn, Phó Bảng, Mèo Vạc.....

Suốt đêm, tôi mơ thấy mình rơi, rơi mãi....xuống cái vực. Giấc ngủ chập chờn, mệt mỏi....

Sáng sớm, bà chủ đánh thức bằng một hồi chuông đinh tai....Thật xúc động khi nhìn thấy bà đã nấu sẵn một nồi nước lá xông, tự tay lễ mễ bê vào, miệng giục "chú xông ngay đi cho đỡ cảm"....

Rời Thị xã Hà Giang lúc trưa, sau khi ăn bữa cơm gia đình với Ông bà chủ nhà nghỉ tốt bụng, để lại địa chỉ, lời cảm ơn thực sự chân thành, lời hẹn gặp gỡ khi có dịp lên lại Hà Giang..... tôi lên đường sang Lao Cai.......
 

hoangbquang

Phượt quái
Chặng thứ 6: Hà Giang - Lao Cai – Sa Pa

Mùa đông, tiết trời lạnh, khô ráo... Tây Bắc có một vẻ đẹp cuốn hút tất cả những ai mang trong mình một chút máu lãng tử, thích ngắm trời, ngắm đất trong cái thênh thang của nắng và gió, những cảnh sắc nên thơ thoáng ẩn, thoáng hiện trong ngàn mây trắng .....ruộng bậc thang tít tắp quanh thung lũng xanh rì, những vạt hoa đào thắm sắc hồng, hoa mận trắng day dứt và hoa cải vàng rực rỡ bên một vài bản làng cũ kỹ có những ngôi nhà mái lợp gỗ xỉn màu thời gian nép mình trên sườn đồi thoải. Một vẻ đẹp thiên nhiên khiến lòng mình se lại và bỗng quên đi tất cả những nỗi buồn, những ưu tư dằn vặt chất chứa.........

Tôi rời Hà Giang vào buổi trưa khi trời hửng nắng sau mấy ngày mưa sụt sùi lạnh lẽo....chút nắng hiếm hoi làm bừng lên sức sống hoang sơ. Núi đồi xanh ngắt, cảnh vật như sáng hẳn và đậm nét giống như mới được rửa trôi hết những bụi trần.....
Xe chạy êm, bài “Ngày không mưa” giọng Hồng Nhung thì thầm ....cảm giác thật thanh thản và hứng thú với cung đường sang Lao Cai, mải nghe nhạc nên cũng quên không ngắm lại đoạn đường bị vỡ lốp chiều hôm trước...

Bắt đầu rẽ vào QL 279 sang Phố Ràng, đường xấu đi nhiều, ổ gà liên tục làm tốc độ chạy giảm hẳn. Đường quanh co gấp khúc lên xuống, bản làng thưa thớt......thỉnh thoảng một chiếc Hyundai tải nặng nề, ì ạch chạy ngược chiều. Qua cầu Xóm Thượng, con đường chạy song song với sông Chảy, con sông nhánh của Hồ Thác Bà dài khoảng 10 km, tôi đã đến Phố Ràng, ngã ba nơi QL 279 gặp Quốc lộ 70.

Lại nhớ đêm mưa cuối 2003, khi tôi và một người bạn đi Sa Pa, quốc lộ 70 bị tắc do hai chiếc xe tải nặng đâm vào nhau. Hàng trăm xe tải đỗ nối đuôi dài mấy km. Chúng tôi may mắn thoát được là do xe nhỏ, nên lách qua cái khe giữa hai chiếc xe bị đổ vật ngang đường.

Tôi cho một "gã" lái xe tên Tuấn đi nhờ lên Lao Cai. Ông bạn cao 1,9 m to vật vã, ngồi lên xe Jolie, chiếc xe rung rinh, rung rinh.....Khi xe chạy, tôi mới phát hiện ra anh ta cầm một chiếc rìu giấu trong ba lô ! Đường đêm mưa, vắng lặng.... Thấp thoáng ánh đèn pha xe ngược chiều, tôi lại thót người khi nhìn qua gương thấy anh bạn đi nhờ thỉnh thoảng lại bỏ cái rìu sáng loé ra ngắm nghía....Mãi sau, không kìm được nữa, tôi hỏi “Ông định "làm gì" tôi à, sao cứ bỏ rìu ra ngắm vậy?” Tuấn cười khà khà và thanh minh rằng mới kiếm được cái rìu Mèo về làm quà cho bố vợ trên Bát Xát, thứ rìu được rèn và tôi bằng cái bí quyết gì đó của một ông H’mong dưới Lục Yên, rất quý.......

Tuấn là người dẫn chúng tôi vào nghỉ ở một quán đêm tại Phố Ràng, chuyên bán rượu cho cánh xe tải. Cơ man nào bình, nào hũ, nào can, to nhỏ....rượu San Lùng, rượu rắn, rượu bìm bịp, rượu ong, sâu chít... và điều ấn tượng nhất là mấy hũ rượu đặc biệt. Hũ ngâm bốn cái tay, chân gấu đầy lông lá cộng cái mật to đã teo tóp. Hũ ngâm một con rắn hổ mang chúa khoảng hơn chục kg, nó bạnh cái mang to như hai bàn tay người xoè, ty hí mắt, nằm cuộn tròn trong một cái bình thuỷ tinh chứa 25 lít rượu. Hũ ngâm 3 con rắn hổ chúa, hổ mang và cạp nong, con nào con nấy to kinh hoàng....

Lần đó, tôi đã không cưỡng lại được sức thu hút của các loại rượu đặc sản này, hí hửng ôm một bình rượu San Lùng ngâm thuốc Bắc chung với ong non.... Vậy nhưng đến giờ vẫn chưa mở !!!

Từ Phố Ràng lên Lao Cai rẽ ngã ba cầu Phố Lu, con đường lầy lội và bẩn kinh khủng....Xe trước chạy, nước và đất bay tung toé bám đầy vào kính chắn gió, liên tục rửa kính mà vẫn không kịp......

17h 30’ Thành phố Lao Cai, những khu đô thị mới xây mọc lên lô nhô, quang đãng và đẹp đẽ, đại lộ dài thẳng tắp thênh thang đã ở trước mặt. Tôi quyết định nghỉ đêm ở Lao Cai.

Nhờ ông già bán quán nước cạnh khách sạn chỉ dẫn, tôi mua được cặp gương xe Ford Escape ở Gara sửa xe với cái giá 1,5 triệu, xót cả ruột.......nhưng yên tâm hẳn !

Đêm ở Lao Cai, trời mưa sụt sùi, phố vắng hoe, chán nên không đi tham quan Thành phố, ngồi thu lu trên giường online..

Dự kiến chặng tiếp theo của tôi là Sa Pa – Bình Lư – Nghĩa Lộ - Sơn La – Hoà Bình. Chặng Bình Lư – Nghĩa Lộ quả thật mới là gian khó vì phải đi qua vô số đèo dốc qua Than Uyên - Mù Cang Chải nơi QL 32 chạy ven sông Nậm Kim.....

Nhưng nỗi băn khoăn lớn nhất của tôi là cung đường QL 15 từ Mai Châu Hoà Bình đến Hương Sơn dọc phía tây của các tỉnh Hoà Bình, Thanh Hoá, Nghệ An.... đoạn đường này những năm tháng chiến tranh là tuyến huyết mạch, nhưng không rõ bây giờ như nào vì tôi biết nó đang được sửa chữa và mang cái tên: Đường Hồ Chí Minh.

Lần mò vào TTVNOL, viết một topic hỏi về đường QL 15, một gã "Quần áo bộ đội, mũ cối, cưỡi xe Min khù khờ" với cái nickname Dugia đã khiến tôi từ đêm đó, chính thức "nghiện" Box Du Lịch....

Trưa 28/12 rời Thành phố Lao Cai, đường lên Sa Pa mượt mà trôi về phía sau, tôi như ngập chìm trong giọng hát cao vút của Celin Dion.........