What's new

Chuyện đi rừng - có một thời như thế

HaSapa

Tree hugger
Đây là thực phẩm hàng ngày

Mì túi rẻ tiền loại không nhãn mác nhé (Ảnh bác Hến)

Những ngày đầu chuẩn bị đi thực địa, chúng tôi đi mua mấy thứ này ở ga Trần Quý Cáp (nơi đây thời đó bán rất nhiều lương thực rẻ tiền để chuyển đi miền ngược , vì tôi là lính mới nên anh Trợ Lý chương trình dắt đi chợ, anh bạn người Anh nói tiếng Việt thõi lắm, thời đấy Tây ở vn còn ít, lại nói tiếng Việt tốt thì các cô bán hàng vui lắm, mới đầu cũng trêu nhau khi hỏi giá, các cô nghĩ tây thì chả bao giờ ăn được thứ đó nên đều nghĩ là nói đùa, lúc ông bạn bảo muốn mua 200kg thì các cô bắt đầu giãn ra vì thằng tây này đùa dai quá, các cô bảo: thôi, nói chuyện vui lắm rồi, nhưng thôi... đi đi để cô bán hàng :))

Một thứ nữa là bánh ép (bánh lương khô), mỗi gói có 4 thanh, khi đi rừng trong ngày thì sẽ gặm nhấm dọc đường và chỉ phải uống nước thôi chứ không nấu nướng gì. Cái bánh ép này thì dễ ăn hơn mì tôm, nó cứng và khô như ngói, mình hay trêu tây là đói cũng phải ăn từ tốn kiểu nhấm nhấm chứ cắn mạnh một cái thì bánh ép không vỡ mà vỡ răng.


(Ảnh anh Nguyên Tabalo)
 

Fhượt

Offroad
Chà, lý thú đây! Đi kiểu này áp dụng như thời săn bắt và hái lượm là hay nhất đấy mợ @HaSapa!
 

HaSapa

Tree hugger
Vì trại chính ở chỗ tiện đường qua lại nên cũng đồng nghĩa là hơi gần nhà dân, gần trâu gần bò luôn thể, mỗi lần tiệc mì tôm thì bọn trâu bò nó đến chơi đông lắm, cũng không hiểu sao nó thích cái mùi mì tôm thế. Hôm đầu cả bọn ăn tranh với bò, đuổi đánh tõe cả cái que tre ra mà chúng nó vẫn xông vào ăn. Rồi có kinh nghiệm hơn nấu cho thật nhiều ớt vào, mùi cay chúng nó mới bỏ đi, nhưng cuối cùng người cũng không ăn được vì cay quá

Cuối cùng trại đành phải rào xung quanh để chống giặc, tiện thể treo cái biển lên để chụp ảnh cho nó đẹp :D

 

HaSapa

Tree hugger
Khi mà Bò không chơi với bọn này nữa thì chính bọn này cũng không nuốt nổi cái thứ mì túi rẻ tiền đó, không thể tả được cái độ khó ăn của nó, cho dù đi bộ cả ngày về đói lắm mà mỗi bữa 1 gói anh em cũng không nuốt nổi. Cuối bữa tiếc của bọn sinh viên mang đến nhà dân gần đó để đổ cho lợn cho đỡ phí. Một hôm sinh viên đi đổ mì về thì thấy hai bác nông dân cũng đi theo sau, hoá ra các bác theo tây về trại nhờ mình dịch cho tây. Bác ấy bảo thế này:
- Cái lợn nhà mình nó không thích mì cơm của chúng mày, từ mai chúng mày không mang sang để mình đỡ phải đi đổ
Ôi, mình cười xuýt ngã ra khỏi ghế
Đấy, đi làm cho Tây, ăn thức ăn lợn nó cũng chối từ


Ảnh chỉ có tính chất minh họa (em vừa ăn trộm trên mạng về)
 

HaSapa

Tree hugger
Lần đầu đi trại phụ không hề thấy vất vả, một phần đội tiền trạm đã chọn điểm dễ đi nhất cho chuyến đầu tiên, một phần luyện tập đã giúp việc đi lại dễ dàng hơn nhiều




Ngày đó hầu hết dân nơi đây chưa có dép đi, ai đi giầy dép thì thường được dân bản tưởng là thầy cô giáo, gặp là người lớn trẻ con đều: Chào Thầy giáo, Chào cô giáo. Dân dù nói được tiếng kinh hay không mà đều biết chào tiếng tây hết, điều này mình cứ thấy lạ vì những vùng này điện chả có, tivi không, tây thì không (chưa) bao giờ gặp, sao họ lại biết Hello nhỉ


Thế là có lần cả làng ra xem ''đoàn thầy cô giáo'' đổ bộ về bản :D .
 

HaSapa

Tree hugger
Trại phụ là những điểm được cho là có đa dạng sinh học cao, đội tiền trạm đã đảo trước vài vòng với dân địa phương, kiểm lâm... để chọn ra các điểm đặt trại phụ. Đôi khi mất hai ngày đi bộ mới tới nơi, như thế giữa đường tới trại phụ cả đoàn phải kiếm một chỗ đất bằng phẳng để hạ thổ một đêm thế này



Trong đoàn có chú Tiến, người của Viện Sinh Thái, là một thành viên đi rừng kỳ cựu, nếu đoàn nào được đi với chú Tiến thì cứ yên tâm cả chặng. Lũ về chú ngả cho cái cầu, rắn đến chơi chú túm rắn, không có chạn chú làm chạn... cực kỳ nhanh nhẹn và khéo léo, lúc nào cũng có giải pháp. Chú là người không chỉ giỏi chuyên môn của chú mà cái chuyên môn đi rừng của chú thì ai cũng nể phục lắm. Chú Tiến bây giờ đã về hưu nhưng những ngày đông tới, chú lại chui mình vào trong túi ngủ ở Hà Nội mà nhớ rừng xưa...
 

HaSapa

Tree hugger
Chú Tiến thì chuẩn man rồi, nói chung đội đi mình tham gia toàn người hay (đâm ra mình thành ấm ớ nhất).

Tuy mỗi người có chuyên môn riêng nhưng vì thời gian ở bên nhau là 24/7 nên thỉnh thoảng người nọ cũng chạy sang sân người kia lấn một tí. Ví dụ mình làm thực vật thì đo đạc cộng trừ phân loại... đều làm ban ngày, đêm thì có đội nghiên cứu về Bướm đêm thì cũng le te hóng hớt chuyên môn của họ, vui ra phết.



Bẫy bướm đêm là 1 miếng vải trắng, trong những ngày không trăng, treo 1 cái bóng điện lên thì bướm đêm đến đông lắm, tha hồ mà phân loại mà chả hại đến bạn nào, trừ những loài được cho là loài mới thì sẽ bị xử tử để thu mẫu. Một thời gian thì chả những phân biệt được Bướm ngày bướm đêm mà còn phân biệt được cả bướm làng nữa


Ảnh Thầy Nghĩa (Dr. Trần Đình Nghĩa)
 

HaSapa

Tree hugger


Bọn Thực Vật nó tĩnh, mình làm xong rồi nó vẫn đứng trơ trơ ở đấy nên không phán bừa được. Rất nhiều cây tưởng như là giống nhau nhưng khi chúng nó nở hoa thì hóa ra là khác loài. Mình hay nói với thầy, sai lầm của tuổi trẻ là em không theo ngành '' trym học ''. Định loại có sai thì nó cũng vút đi mất rồi, coi như tự dưng có loài Chim đổi hướng di cư bay qua rừng, chứ làm thực vật không làm bậy được



Bọn Trym học nhàn tản, mang theo mỗi cái ống dòm, cái bút chì và cuốn sổ bé để ghi chép. Đôi khi giắt theo 1 cút rượu nữa, êm vui cả ngày



Thậm chí chúng nó mà mải rượu quên chim ( không thấy Chim ) thì cũng chả sao, chứ mình thì không thể cãi được rừng hôm nay không có cây




Nhìn mặt bạn bướm này khiếp chưa
 

doun

Phọt gia
Bài của bạn rất hay. Không hẵn là phượt nhưng lý thu. Mình rất thích.
Thanks bạn nhiều. Bớt chút thời gian viết tiếp nhé.