What's new
Phuot.vn

Nếu bạn quên mật khẩu, bấm vào link này https://www.phuot.vn/lost-password và làm theo hướng dẫn.
Nếu chưa có tài khoản, hãy login bằng tài khoản Facebook hoặc Goolge, không cần đăng ký.

Daehan120cc và cuộc rong chơi ngàn dặm của 2 kẻ thích lang thang.

Chào các bạn,

Kể từ lúc gia nhập cái hội “Phượt” này, tui đã dẫn các bạn theo vài cuộc rong chơi, từ Hà Tiên qua Kép, rồi lang thang về Đất Mũi, xuyên U Minh… Xen vào giữa là trở về những ngày tháng cũ, nhìn lại những bến phà xưa mà giờ này có nhiều bạn trẻ chưa một lần biết đến. Tất cả là để mong chia sẻ cùng nhau những vui, buồn trên đường đi phượt. Rất vui vì các bài viết đã được nhiều bạn trẻ theo dõi và góp ý. Hy vọng rằng bài kế tiếp này sẽ không làm các bạn thất vọng. Xin mời !

Daehan120cc và cuộc rong chơi ngàn dặm của 2 kẻ thích lang thang!

Lời mở đầu:

Nhìn cái tựa hơi bị “hoành tráng”, tự mình cũng thấy ngài ngại. Nhưng thật ra đó là “mơ ước”, mà mơ ước thì chẳng làm chết ai bao giờ, đôi khi nó còn có vẻ lãng mạn nửa. Thôi thì cứ mơ. Rong chơi ngàn dặm thì phải trên 1000km lận, nào phải giỡn chơi. Cho nên cuộc rong chơi tương đối dài ngày, thực hiện được nó phải giải quyết được các điều kiện sau:

1/Thiên thời: ở đây tui muốn nói tới thời tiết. Chuyến đi dự kiến cuối tháng ba đầu tháng tư, lúc này trời chưa vào mùa mưa, còn bão thì phải tháng 8 trở đi mới có. Vậy thì yên tâm lên đường.

2/Phương tiện: Dĩ nhiên đó là con Daehan cùi bắp mua từ năm đầu thế kỷ XXI, tới nay là 12 năm rồi, nhưng ngoại trừ việc phải thay sên dĩa, vỏ ruột, bu-gi…thì cái máy chưa một lần bị rã, bởi vì cho tới nay nó vẫn chưa bao giờ để chủ nhân phải “nằm đường”!

3/Địa lợi: Ý tui là tình hình đường sá, dốc đèo có hiểm trở không, an ninh có vấn đề gì chăng? Chạy con Daehan bèo thì chắc “bọn ác” ít khi dòm ngó; nhưng cũng không cấm chúng “nghía” tới “trang thiết bị” đi đường! Cho nên phải lựa đường mà chạy, hỏi thăm kỹ lưỡng trước mỗi đoạn hành trình. Còn lại thì…hên xui!

4/Sức khỏe: He he, cái này mới cực kỳ quan trọng, nó quyết định sự thành bại của cuộc rong chơi. Chỉ cần 1 trong 2 người bịnh “quạng” bất tử, thì lập tức chuyến đi chấm dứt ngay!

Chuyến đi này, tuy có dự định từ trước, đã thực hiện các chuyến đi nháp…nhưng ngày giờ và cơ hội xuất phát cũng chỉ được quyết định rất “thình lình”. Lộ trình cũng đã dự kiến, thực tế chắc chắn không theo ý mình muốn, nhất là mấy nguyên tắc như: đi trên dưới 100km ngày, hoàn thành mỗi đoạn đường trong vòng buổi sáng hay đừng quá trễ, hoặc cứ theo các cung đường đã định.v..v...đều có thể thay đổi do nhiều lý do khách và chủ quan, như đã nói. Cuối cùng, để tăng tính hấp dẫn của bài viết, tác giả sẽ chỉ tiết lộ theo trình tự thời gian, đúng như những gì đã xảy ra trong chuyến đi, không nói trước, không dự kiến dự cò gì cả.

Phần 1 : Đường lên Cao nguyên.

Lỗ Tấn (1881-1936), nhà văn Trung Quốc - Danh nhân văn hóa thế giới, đã viết “Mặt đất làm gì có đường, chỉ do con người đi mãi mà thành đường”. Ông nói không sai, nhưng xem đường là chỉ do con người làm nên thì còn thiếu, bởi vì còn có đường đi của kiến, đường đi quen thuộc của thú rừng…không kể “đường đi” trên không của các loài chim thiên di hàng năm. Mà thôi, đó chỉ là suy luận cho vui, dẫu sao, đường do con người làm nên mới thật là quan trọng.
Nước là dấu hiệu đầu tiên mà các nhà khoa học muốn tìm thấy để xác định một hành tinh có sự sống hay không. Cho đến bây giờ mọi cố gắng tìm kiếm nước trong không gian vẫn chẳng kết quả gì. Và địa cầu vẫn là hành tinh xanh đơn độc, lang thang trong mênh mông vũ trụ! Cho nên sự quan trọng của nước là tuyệt đối. Nó quyết định sự sống còn của các sinh vật.
Dòng sông, theo tôi là một “kiểu hình” của nước, tích góp từ những chút giọt nhỏ nhoi nơi thượng nguồn, rồi “chảy” theo từng địa thế của đất. Và nếu nói theo Lỗ Tấn thì mặt đất làm gì có sông, chỉ do nước tự góp nhặt đâu đó rồi cùng nhau “chảy” về phía thấp mà thành.
Các bạn thân mến,
Tôi xin phép nói lan man chút đỉnh như trên về con đường và dòng sông bởi vì, có lẽ, mọi chuyến đi, xa và dài ngày, đều không thể thiếu chúng. Nhờ chúng cuộc đi trở nên thú vị và hấp dẫn. Chuyến đi của chúng tôi cũng sẽ qua những con đường và cũng sẽ dọc theo những dòng sông.
 
Last edited by a moderator:

Doigiaymoi

Phượt gia
Rời Chùa That Luang Tai,chúng tôi chạy qua ngôi tháp chính :pha That Luang.Cùng lúc,có một đoàn khách Tây với thiết bị nghe nhìn hiện đại,chắc là thuộc một tổ chức văn hóa hay khoa học xã hội nào đó đang đi vào đền để tác nghiệp.



Đây là ngôi đền Phật giáo nổi tiếng ở Vientiane và là biểu tượng của nước Lào,được in trên đồng kip và quốc huy.




Tượng đài Vua Sethathirath,người cho xây dựng lại Đền That Luang.

Trước tiên chúng tôi bước vào khu vực tượng đài vua Sethathirath,người đã cho xây dựng lại đền That Luang.Tại đây có nhiều người Lào đang thành kính lễ bái,Đức Vua,đang ngồi trên bệ cao phía sau là ngôi đền vàng rực rỡ.



Pha That Luang được dựng lên từ năm 1566,trên nền của một phế tích Ấn Độ xây hổi thế kỷ XIII,dưới triều vua Sethathirath.Tương truyền nơi đây đã lưu trử một sợi tóc của Đức Phật.
Tháp chính có hình 1 nậm rượu,cao 45m với chân đế là một đài sen cách điệu vuông cạnh 90m x 90m.Toàn bộ đài sen và tháp nằm trên thảm cỏ xanh rộng lớn được bao quanh bởi một hành lang có mái che,vừa là lối đi cho khách tham quan vừa là bảo tàng trưng bày các tượng đá,phù điêu cổ…
Đoàn khách Châu Âu,cũng đã vào ben trong và đang thực hiện việc ghi hình cảnh quan và người đang lễ bái.





 

suquan

Phượt tử
Cháu nghe nói rằng, tháp That Luang được dát kim loại vàng 9999 trên toàn thân. Nhìn cái tháp hoành tráng như bác chụp trong hình, nếu mà chuyện đó là sự thật thì... Lào đâu có nghèo. Vàng đem ra phơi giữa mưa nắng thế này hi hi hi
 

Doigiaymoi

Phượt gia
Re: Daehan100cc và cuộc rong chơi ngàn dặm của 2 kẻ thích lang thang.

Vào thế kỹ XIX,người Thái đã phá hủy ngôi đền khi xâm lược nước Lào,cướp đi một số tượng quý và châu báu,sau đó ngôi đền đã được khôi phục theo nguyên trạng,để ngày nay trở thành báu vật của quốc gia Lào.



Có một đoàn khách châu Âu đang thực hiện một cuộc ghi hình,có lẽ họ là phóng viên hay một tổ chức văn hóa nào đó,đến đây để thu thập tư liệu.Nhìn cách họ làm việc cũng như trang thiết bị hổ trợ,2 “phóng viên” cơ hội hổng dám…ho he!



Chúng tôi đi theo hành lang chạy dọc theo 4 bức tường bao quanh Đền,đồng thời là bảo tàng trưng bày các cổ vật bằng gốm hoặc sa thạch.Người Lào cũng thực hiện nghi thức tắm Phật trên các tượng cổ này.Nhìn những hiện vật hàng nghìn năm tuổi,đang lặng lẽ an vị trong hành lang bao quanh Pha That Luang,nhìn sự thành kính của dân Lào trước những tượng đá,phù điêu tưởng chừng vô tri,vô giác,tôi không hề ngạc nhiên,bởi dường như có một sợi dây vô hình đang kết nối họ với tiền nhân,cũng như người Việt chúng ta khi một lần tới thăm Hoàng thành Thăng Long cổ.







 

phamduong

Phượt tử
Re: Daehan100cc và cuộc rong chơi ngàn dặm của 2 kẻ thích lang thang.

Muốn biết giá trị bài viết của Bạn, dễ lắm, cứ đọc những bài khác trên "Phượt", từ đó mới hiểu được đức tính khiêm nhường của Bạn.
Ngoài những giá trị kinh nghiệm của Bạn để đối phó với những hiểm nguy, bạn đã mất rất nhiều công sưu-tầm những tài liệu, đã giúp tôi mở mang nhiều kiến-thức, mà không thể tìm được ở bất kỳ nơi nào. Song song, phải công nhận Bạn là một người open mind, nhìn sự việc một cách sáng suốt, không định kiến. Những ý tưởng "dí dỏm" đã làm cho chúng tôi theo dõi câu chuyện "say mê". Phục Bạn làm sao nhớ và viết chính xác tên các địc-danh, nhất là tên các địa-phương ở Lào (một người Bạn tôi thường phải dùng một máy ghi-âm nhỏ gọn, ghi lại những điều mình thấy, mới có thể nhớ lại được những chi tiết, mà tôi thì đoán Bạn không trang bị, không hiểu làm sao Bạn có thể nhớ những chi tiết như vậy).

Qua một chuyến thăm Nhật, thú thật với Bạn tôi quá phục tinh thần của người Nhật, nhất là giữ vệ sinh công cộng, và an ninh không trộm cắp. Nhờ Bạn, tôi mới biết được thêm nước Lào có một tinh thần tôn trọng của người khác qua bức hình căn nhà không chủ và bãi xe không người giữ. Tôi cũng chia sẻ với Bạn sự an vui của người Lào không biết sẽ giữ được bao lâu khi sống bên cạnh Việt-Nam và Tàu.

Chúng tôi trân trọng cám ơn những gì Bạn đã cống hiến
 

Doigiaymoi

Phượt gia
Không phải đâu suquan ơi,chỉ là sơn nhủ loại tốt thôi.Việc phật tử dát vàng lá hình như là ở chùa nào đó bên Myanmar ấy.
Doigiaymoi.
 

Doigiaymoi

Phượt gia
Re: Daehan100cc và cuộc rong chơi ngàn dặm của 2 kẻ thích lang thang.

Chào phamduong,
Rất cảm ơn phamduong về comment,đúng như bạn nói,tôi thật sự không trang bị ghi âm,may nhờ những bức ảnh ngày nay có ghi ngày giờ trên file gốc,rồi lúc chụp cũng cố tìm những mốc mà mình cần,ngoài ra còn hên khi nó lọt vào lúc nào không biết.Đồng thời cũng phải nói rằng cái anh bạn Google cũng giúp tôi rất nhiều.Tuy nhiên để gạn lọc và nắm cho chính xác những tư liệu ấy,buộc lòng tôi phải vận dụng chút ít hiểu biết mà các Thầy Cô đã truyền đạt trong thời Đại học và Trung học,dĩ nhiên đôi khi cũng không chính xác hoàn toàn,cũng như ngaỳ xưa,khi thi gặp đề "mở",được lật sách,nhưng không phải dễ dàng đâu.May mắn,tôi lại học chuyên ngành khoa học mà có lúc tôi làm việc trong môi trường khoa học,ở đó đòi hỏi người làm khoa học phải trung thực và chính xác tối đa theo khả năng hiểu biết.
Tôi rất biết ơn các Thầy Cô đã dạy cho tôi những hiểu biết và tính cách này.
Xin cảm ơn.
Doigiaymoi.
 

viethuvnn

Phượt quái
Re: Daehan100cc và cuộc rong chơi ngàn dặm của 2 kẻ thích lang thang.

Chào phamduong,
Rất cảm ơn phamduong về comment,đúng như bạn nói,tôi thật sự không trang bị ghi âm,may nhờ những bức ảnh ngày nay có ghi ngày giờ trên file gốc,rồi lúc chụp cũng cố tìm những mốc mà mình cần,ngoài ra còn hên khi nó lọt vào lúc nào không biết.Đồng thời cũng phải nói rằng cái anh bạn Google cũng giúp tôi rất nhiều.Tuy nhiên để gạn lọc và nắm cho chính xác những tư liệu ấy,buộc lòng tôi phải vận dụng chút ít hiểu biết mà các Thầy Cô đã truyền đạt trong thời Đại học và Trung học,dĩ nhiên đôi khi cũng không chính xác hoàn toàn,cũng như ngaỳ xưa,khi thi gặp đề "mở",được lật sách,nhưng không phải dễ dàng đâu.May mắn,tôi lại học chuyên ngành khoa học mà có lúc tôi làm việc trong môi trường khoa học,ở đó đòi hỏi người làm khoa học phải trung thực và chính xác tối đa theo khả năng hiểu biết.
Tôi rất biết ơn các Thầy Cô đã dạy cho tôi những hiểu biết và tính cách này.
Xin cảm ơn.
Doigiaymoi.

Đi vẫn đi, chơi vẫn chơi! .....Và vẫn dõi theo bước đường anh chị "lang thang'! Ngưỡng mộ lắm lắm!
 

Doigiaymoi

Phượt gia
Re: Daehan100cc và cuộc rong chơi ngàn dặm của 2 kẻ thích lang thang.

Cảm ơn viethuvnn,
Sự dõi theo của các bạn luôn là ngồn khích lệ và là hạnh phúc lớn lao mà chúng tôi được hưởng,giá trị này không thể tính bằng hiện vật.
Rất cảm ơn,
Doigiaymoi.
 

Doigiaymoi

Phượt gia
Re: Daehan100cc và cuộc rong chơi ngàn dặm của 2 kẻ thích lang thang.

Chúng tôi rời Pha That Luồng,ra ghé khu chợ bán hàng lưu niệm bên ngoài,uống mỗi người một trái dừa,tính theo tiền Việt thì khoảng 30.000đ/trái.Cái nóng Lào thiệt sự đã ít nhiều ảnh hưởng đến cuộc rong chơi,nhất là về việc ăn.Nó đã khiến cho chúng tôi chỉ muốn uống nước,uống thấy ngon và …uống tới phát no!



Sau đó,theo sự hướng dẫn của dân địa phương theo cái cách chỉ cần nói tên Talat Sao,chợ Sáng, chúng tôi theo đường Nongbone chạy mãi về hướng bờ Mekong.


Có biển chỉ đường đi chợ Talat Sao,phía sau là chùa That Phoun.

Trên đường đi chợt gặp một ngôi chùa có vòng tường bao quanh và cổng vào rất đẹp,chùa That Phoun.



Tôi dừng lại,trái ngược với những ngôi chùa mà chúng tôi đã ghé qua,bên trong chùa này thật tĩnh lặng,bóng một vị sư đang đi chậm rãi trước sân,xa tít nơi cuối đường ngập nắng,giữa 2 hàng cây xanh,thật thanh thản,đối nghịch với những sôi động đời thường mà chúng tôi đã chứng kiến,như một dấu lặng chợt rơi trên giữa chừng bản nhạc,tạo một khoảng ngừng bất chợt,để rồi sẽ nối tiếp cái nhịp điệu sôi động chưa tới lúc phải dừng,vẫn đang còn vồn vã,tưng bừng ngoài phố.
Bây giờ,hình dáng vị Sư,thật nhỏ bé trong kia,dưới mái chùa đồ sộ, sắc áo cà sa và màu ngói mái chùa,như quyện cùng nhau trong thâm sâu huyền diệu.Vài chiếc lá khô như đường trần lấm bụi,chốn “thiện,chân”vẫn còn mãi trong xa,ta bước tới nhưng hoài…sao chẳng tới.Thôi,mây trời,nên cứ mãi …rong chơi!



Không nhiều thời gian,chúng tôi trở bước ra xe sau khi chụp vài file ảnh.Chợt thấy bên kia đường một ngôi chùa có lối kiến trúc thật quen,kiến trúc thuần Việt,chúng tôi biết chắc chắn đó là một ngôi chùa Việt mà sau này tôi được biết đó là Chùa Phật Tích,Vientiane.



Cuối cùng ,chúng tôi đến Chợ Sáng (Morning Market),theo tiếng Lào là chợ Talat Sao,nằm gọn giữa 4 con đường giao nhau là Nongbone,Khun Bu Lom,Khouvieng và đại lộ Lạn Xạng,nối liền công viên Patuxay mà chiều hôm qua chúng tôi đã ghé thăm.Trên đường đi tôi cũng phải tránh vài trận chiến súng nước.Thật ra,hoạt động té nước dường như chỉ sôi động từ lúc trưa đến chiều tối.Và hôm nay,lần đầu tiên cũng là lần duy nhất trên đất Lào,con Daehan được gửi vào bãi giữ xe,có người trông, giá 2.000kip.

 

Doigiaymoi

Phượt gia
Re: Daehan100cc và cuộc rong chơi ngàn dặm của 2 kẻ thích lang thang.

Chợ cũng chia nhiều khu vực:Điện máy,gia dụng,may mặc,điện tử,….nếu không nghe tiếng nói,nhiều khi tôi tưởng mình đang đi chợ Việt Nam.Nhìn chung chẳng có gì hấp dẫn,nhất là chúng tôi không có ý định “shopping”,chỉ muốn tìm chỗ bán dầu gió để mua giùm người bạn.Nhưng không tìm gặp.Cuối cùng chúng tôi ghé quán cà phê Sinouk,nằm ở góc chợ,nhỏ nhưng sang trọng,đã có vài khách người Âu ,uống nước,ăn kem,nghĩ mệt.



Luôn tiện chúng tôi cũng đổi thêm 50USD tại một quầy đổi tiền(tỉ giá thấp hơn ở khách sạn 1000kip).



Rời chợ Sáng,chúng tôi ghé một tiệm cơm chay tự chọn do một gia đình Phật tử ở Thủ Đức sang đây kinh doanh,3 USD/vé,với chúng tôi thì hơi đắc,nhưng với anh bạn người châu Âu đang thoải mái bên dĩa cơm bự chảng và đủ thứ thực phẩm “cốc loại”vừa lạ miệng,vừa lành tính,vừa …có thể ...tì tì xơi cho đến lúc no,thì xứng đáng đồng tiền bát gạo,hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn “backpacker”.

Thế là xong một buổi sáng lang thang,tôi bảo bà xã: “mình về nghĩ trưa cho khỏe,chiều nay tui chơi quần “xà lỏn”,áo thun,bà mặc đồ gọn gọn,cất máy bự,chỉ mang theo con compact,tụi mình sẽ chơi tới bến với mấy thằng Lào!”
Cũng như hôm qua,buổi chiều là lúc hoạt động té nước diễn ra sôi động hơn.Các tụ điểm chắc là không thay đổi,chỉ tạm nghĩ qua đêm rồi tiếp tục cuộc chơi.
“Quánh” một giấc đến 16 giờ,chúng tôi thức dậy,thay đồ gọn ghẻ.Tôi quần dài cũ cắt ống,áo thun “Quan Trung”.Bà xã thì “gọn” theo kiểu quí bà.Hai con cà nông thì bỏ lại khách sạn,chỉ mang theo con compact Sony,2 “khứa lão” cưỡi Daehane,xung trận.


He he,...tui đang kéo cái "phẹt mơ tuya".

(Thay đồ gọn trước khi xung trận,he he,ảnh này chỉ tình cờ phát hiện khi check lại,thấy đây đúng là khỏanh khắc “vàng”mà bà xã “chộp” được.Vệt nắng xiêng bất chợt,vô tình “gây ấn tượng”.Tôi định "mua" ảnh này để hủy,nhưng bả nhất định không chịu bán,tôi bèn chôm đạị, post lên phượt cho...mất giá luôn!)

Như suy nghĩ đột xuất lúc trưa,tới xứ Lèo ăn Tết Bun Pi May mà “sợ” bị té nước thì chỉ là đi “coi ăn Tết”,thật uổng công vượt hàng ngàn cây số để đến đây “nhìn” thiên hạ vui chơi,như thế thì ở nhà xem TV còn thích hơn!Cho nên cái quyết định “sáng suốt” là tham gia cuộc chơi của 2 con người “trôi sông lạc chợ”,quả là một bất ngờ thú vị.
Đầu tiên,ngay khi rời khách sạn,cặp tay mặt xuôi về hướng Patuxay,chúng tôi chạm trán với mấy toán “biệt kích” áo đen ngồi trên “cam nhông” bán tải tại đầu đường Caysone Phomvihane…





…rồi tiếp đó là cuộc chiến lẻ tẻ trên con phố này.



Đã quen đường nên chẳng lâu sau chúng tôi tiếp cận Patuxay…

 
Last edited:

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
38,924
Bài viết
1,078,230
Members
179,077
Latest member
lowtech
Top