What's new
Phuot.vn

Nếu bạn quên mật khẩu, bấm vào link này https://www.phuot.vn/lost-password và làm theo hướng dẫn.
Nếu chưa có tài khoản, hãy login bằng tài khoản Facebook hoặc Goolge, không cần đăng ký.

Doigiaymoi, 31 ngày rong chơi miền đất Phật.

Doigiaymoi, 31 ngày rong chơi miền đất Phật.


Phần mở đầu

Chào các bạn,
Hôm nay tôi lại tái ngộ mọi người trong topic mới : “Doigiaymoi, 30 ngày rong chơi miền đất Phật”.
Trước tiên, có một số điều tôi xin phép được bày tỏ trong phần mở đầu:

1/Topic này đáng lẽ phải nằm trong mục “Hồi ức những chuyến đi nước ngoài”, nhưng tôi xin phép được mở đầu từ “Hồi ức những chuyến đi trong nước” trước, để một số các bạn đọc quen thuộc, đã từng đọc qua “Daehan 100cc và cuộc rong chơi ngàn dặm…” tiện theo dỏi, rồi sau đó sẽ chuyển sang “nước ngoài” cho đúng với “nguyên tắc” của phuot.vn. Hơn nửa, tôi sống tại Long Xuyên, thì mọi chuyến đi đều bắt đầu từ “trong nước”, dù là đi ra nước ngoài, đó cũng là điều hợp lý! Đây chỉ là suy nghĩ của Doigiaymoi, không biết BĐH trang nhà có đồng ý?



2/Như loạt bài “Daehan 100cc và cuộc rong chơi ngàn dặm của 2 kẻ thích lang thang” mà các bạn đã có dịp đọc trong mục “Hồi ức những chuyến đi trong nước”, tôi có nói “bóng gió” về việc ấp ủ một chuyến đi bụi bằng xe 2 bánh qua Myanmar… Đó là dự kiến, còn việc thực hiện thì …phải chờ thời cơ.


Một năm trước, khi rong chơi qua đất Phật Campuchia, Tp Kampong Cham.

3/Vào một ngày “đẹp trời” tháng 8, năm nay, 2013, tôi nhận được email của người bạn cũ hồi năm thứ nhất đại học :
“28/10 tôi sẽ đi qua Miến trong 3 tuần vi qua để lo lễ Dâng Y rồi sau đó sẽ dẫn mọi người đi thăm viếng những Phật tich . Đi một chuyến đi . Nếu tính được thì cho tôi hay đê tôi rủ thầy Dương nữa .
Cho ngay số phone vi hiện nay toi có thể gọi về VN chi có 2c cho ĐT bàn , 3c cho cell phone .”
Ô hô, thật là một “đề nghị khiếm nhả” đầy hấp dẫn! Nhưng đi Miến Điện chớ có phải đi Sài Gòn đâu, hể được rủ là OK ngay sao? Tôi bèn trả lời:
“ He he, bây giờ khó nói quá. Tính thì được nhưng sự đời thay đổi bất thường. Thôi thì nếu có "duyên", trò này sẽ hạnh ngộ 2 Thầy, Thầy chùa và Thầy dạy học!”

4/Bây giờ, hãy cho tôi dành một chút thì giờ để nói về người đã gửi “lời đề nghị khiếm nhả” kể trên. Là bạn cùng Khóa 1 CĐNN CT, nhưng anh chỉ học 1 năm thì nghĩ, vì trường lúc này không có ngành “Chăn nuôi thú y” mà anh thích khi còn học ở Nông lâm súc Bảo Lộc. Từ đó, anh ta “lặn” mất tiêu! Rồi, hơn 20 năm sau mới gặp lại, bấy giờ anh là Bác sĩ, đang dạy tại một Đại học Y bên xứ Hoa Kỳ.



Từ đó mỗi năm khi trở về Việt Nam, anh đều a lô thông báo. Tôi liền thu xếp ngay ngày hôm sau, lên nhà anh ở chợ Thị Nghè, bên hông sở thú. Gặp nhau, nói 3 điều, 4 chuyện, một đêm, để sáng sớm hôm kế tiếp, thức dậy nghe khỉ kêu, vượn hú( thảo cầm viên Sài gòn chỉ cách chưa đầy 200m đường chim bay) …ăn sáng chung rồi về! Thỉnh thoảng ở thêm 1 ngày, đi ra suối Cả, Long Thành thăm khu vườn của vợ chồng người em gái, cũng là bạn đồng môn(khóa 2). Cứ thế, hàng năm đều diễn ra y như vậy. Như một chương trình đã được set up và trở thành như 1 mặc định!
Ông bạn tôi, sau khi bôn ba xứ người, công thành danh toại, vậy mà vẫn nhất định ở vậy nuôi 2 con…chó cưng! Không thèm lập gia đình, lương bác sĩ “mênh mông” chỉ để đi chơi và làm từ thiện! Nhiều lần gửi quà cứu trợ lũ lụt miền biên giới, vì anh cũng từng là cựu học sinh Thủ Khoa Nghĩa, Châu Đốc.
Năm 2000, anh về Việt Nam mang gạo lên tặng cho đồng bào nghèo An Phú, An Giang.








Và từ lúc đó, hàng năm, anh dành 1 tháng nghĩ hè để qua Miến Điện tu Thiền.
Những tưởng, chỉ là một chọn lựa tạm thời hàng năm vào dịp nghĩ dưỡng, để thay đổi cái nhịp sống ồn ào của xã hội Hoa Kỳ nhiều máy móc, giống như các trí thức học giả phương Tây đang tìm đến xứ Thiền để khám phá thêm điều huyền nhiệm. Lúc đó, sau khi trút bỏ bộ đồ Jean, anh xuống tóc, khoát áo nâu, bưng bình bát, lang thang chân đất đi khất thực trên xứ sở Chùa Đá Vàng, với nhiều bạn bè khắp năm châu, hành thiền cùng các Sư Myanmar sở tại. Sau chừng 1 tháng lại quần Jean, áo pull, anh bay trở về Mỹ, tiếp tục công việc của một Gs đại học.
Ai dè, năm 2003, anh nghĩ hưu và xuống tóc đi tu! Dù đã biết trước, nhưng tôi cũng bất ngờ khi gặp lại anh bạn mình mĩm cười hiền hậu sau tấm áo nâu phong phanh mở cửa đón tôi vào nhà ở đường Nguyễn văn Phương, thị Nghè. Nhớ lại cái khó của tôi lúc đó là xưng hô, mới một năm trước còn mày mày, tao tao; bây giờ thì…thiệt khó quá, thôi thì gọi là Ông H. vậy. Anh thường tự xưng với tôi là “Sãi già” hoặc là “Sư không còn trẻ nửa”.
Năm 2005, Sãi già mua đất, lập Thiền viện tại vùng Kalaw, xứ Miến Điện xa xôi. Hàng năm đều về nhà ở Thị Nghè để thăm mẹ già và gia đình người em ruột đang sống tại đó. Dĩ nhiên, bạn bè hay tin Sãi già về, nếu thuận tiện thì ghé thăm hoặc gặp mặt thân mật. Lần gần nhất là tháng 4-2013.





 
Last edited:

Doigiaymoi

Phượt gia
Xin mời các bạn xem một số hình ảnh về vùng “7 Núi Myanmar”.















13h20’, xe tạm dừng tại một quán thốt lốt để mọi người được xuống nghĩ ngơi, thưởng thức nước uống nóng và kẹo thốt lốt miễn phí, khách nào muốn thì mua hàng. Chúng tôi thật sự thích thú trước sự niềm nỡ của chủ quán, sự ngon miệng của chút kẹo thơm dịu khi uống với ngụm nước nóng thật đã khát! Nhân đó 2 chúng tôi lại lòng vòng ghi thêm vài hình ảnh đặc biệt:

Nhà vệ sinh, tuy không hiện đại, nhưng rất sạch sẽ và thoáng mát.









Bình nước đậu rang(?) và đậu phộng khuyến mãi.



Ghế tre “đặc sản” nằm nghĩ thật khỏe lưng, lại được mời uống nước đậu rang(?), ăn kẹo thốt lốt, thật ngon.





 

Doigiaymoi

Phượt gia
Ở vùng 7 Núi, thuộc 2 huyện Tịnh Biên và Tri Tôn, cây thốt lốt(xin đừng lầm với tên huyện Thốt Nốt, Cần thơ) được trồng rất nhiều(khoảng 60.000 cây) vừa làm ranh đất, vừa khai thác lấy nước và quả. Thốt lốt có tên khoa học là Borassus flabellifer L. Arecaceae, thuộc loại đơn tính biệt chu, hoa đực và hoa cái nằm trên 2 cây khác nhau, nên ta có cây đực và cây cái. Cây cái cho những quả tròn màu nâu tím có nội phôi nhủ mềm mà ta gọi là cơm. Cây đực mới là cây cho nước thốt lốt, người ta phải leo lên cắt cuốn hoa, rồi treo ống tre(trước đây) hay bình nhựa(ngày nay) để sáng sớm hôm sau leo lên mang xuống. Nước thốt lốt có thể uống tươi vị thơm ngọt rất đặc trưng, sử dụng ngay càng sớm càng ngon vì không bị lên men chua. Giá trị của thốt lốt chính là nước tiết từ cuốn hoa đực, nên thông thường cây đực chiếm 70% trong vùng trồng thốt lốt. Đó là nói về thốt lốt vùng 7 Núi.
Hôm nay, tại vùng Kyaukpadaung này, chúng tôi có dịp nhìn thấy một số dụng cụ để lấy nước thốt lốt của người Miến, đó là những nồi đất nung nhỏ có dây đeo, kèm theo là cây dao cắt cuốn hoa được thiết kế thật đặc biệt.






Chắc chắn phải rửa lại sạch sẽ trước khi mang lên hứng lấy nước thốt lốt.



Dụng cụ sẳn sàng để chiều tối mang lên hứng lấy nước thốt lốt.


Người Miến làm thang leo cặp theo thân cây thốt lốt rất chắc chắn, khác với người Khmer Nam bộ chỉ là thân tre chừa nhánh làm chỗ bám chân, được cột chặt suốt từ gốc đến ngọn cây, …nhưng đôi khi chẳng cần chỗ tựa, họ cũng leo tuốt luốt!



Nhiều người Khmer vùng 7 Núi chẳng cần thang vẫn leo ...phăng phăng lên ngọn thốt lốt!


Từ nước thốt lốt thu hoạch, được mang xuống vào sáng sớm hôm sau, cũng giống như Việt Nam, người Miến chế biến ra đường, kẹo,rượu…hoặc uống tươi.



Lò nấu đường thốt lốt ở Myanmar.



Lò nấu đường thốt lốt ở Tịnh Biên, Việt nam.



Chưng cất rượu thốt lốt ở Myanmar.


Tại Việt Nam và Cambodia, tôi chưa nếm thử rượu thốt lốt, nhưng có nếm thử "nước chua", là nước thốt lốt đã lên men rượu và 1 phần rượu tiếp tục lên men giấm(do các nấm Acetobacter), nên cũng say bí tỉ nếu...liều mạng uống tới bến!
Bên ngoài sân tôi còn thấy 1 công cụ lạ mắt, về sau khi nhìn thấy trên quầy hàng có bày bán cả những chai dầu phộng, thì tôi đoán ra đây là cối ép dầu phộng, được thực hiện bởi lực kéo của bò, còn để lại dấu hằn rõ nét chung quanh cối.








Tại đây tôi còn thấy những chiếc lu mái dầm giống như vùng miệt Thứ Kiên Giang, dùng để chứa nước.





Sau khi một số thành viên trong đoàn mua ít sản phẩm, chúng tôi kết thúc buổi dừng chân thú vị, để tiếp tục chặng đường cuối cùng trở về "Vương triều Bagan".
 

Doigiaymoi

Phượt gia
Trên đường trở lại xe, tôi còn “vớt vát” thêm vài file ảnh về vùng “7 Núi Myanmar” này, bởi nó quá giống với "Thất Sơn" An Giang quê tôi, từ quan cảnh đến con người nhiều chơn chất!



Xe bò này hơi khác với xe bò vùng 7 Núi, An Giang.





Đây là cây dao đặc chế để cắt bỏ phát hoa đực(trong ảnh là phát hoa thốt lốt đực khô,nằm bên cạnh cây dao đặc chế), chừa lại cuốn phía trên phát hoa, nơi sẽ tiết nước thốt lốt vào bình chứa, treo ngay bên dưới.



Và đây là 2 chân dung "nhỏ bé" vùng thốt lốt Miến Điện, cũng dễ thương như 2 anh em Khmer xứ 7 Núi Tri Tôn.



Anh&Em với ghế tre đặc sản vùng Kyaukpadaung, Mandalay, Myanmar.



Anh&Em với 2 bánh xe bò vùng 7 Núi, Tri Tôn, An Giang, Việt Nam.

B.20.4. Old Bagan.

Từ giã quán thốt lốt ven đường với cối ép dầu phộng đặc biệt, chúng tôi tiếp tục đi về hướng Bagan, không còn xa mấy nữa.





Dọc quốc lộ, có một số công nhân đang duy tu đường, họ làm tôi ngạc nhiên, khi bổng dưng, 1 người, 2 người, 3 người…dừng công việc, đứng lên, thậm chí có người kịp bỏ cả dép, chắp tay xá khi xe chạy ngang qua. Thoạt tiên tôi tưởng họ lịch sự chào đón chúng tôi, kiễu chào chắp tay xá như phần lớn cư dân theo Phật giáo Nam tông, chừng nhìn lại thấy 3 vị Sư đang ngồi phía trước và xe cũng đang có 1 lá cờ Phật Giáo phất phơ bên kiếng chiếu hậu tay trái, thì tôi mới biết mình vừa được “hưởng xái” lộc của quý Sư!

















Đã từng biết nơi đất nước này các Sư được quý trọng như Phật sống; nhưng cái cách người dân Miến thể hiện thực sự làm tôi rất ngạc nhiên. Và đó là sự khác biệt đáng kể của vùng “7 Núi Myanmar” này.
 

Doigiaymoi

Phượt gia
13h58’, xe tới trạm thu phí Myat Noe Thu, sau này tôi biết đó cũng là cửa ngỏ của vùng Bagan với hàng ngàn tháp cổ! Tôi nói là sau này, bởi vì vào thời điểm đó tôi hoàn toàn chưa có một hình dung gì về cái nơi mà mình chưa biết chừng nào sẽ đến, thậm chí cả cái tên Bagan cũng chưa kịp nghĩ tới. Cho nên, việc chụp hình chỉ là hành động “vô tư” ghi lại quan cảnh bên đường 1 cách máy móc, nhờ đó tôi mới thực sự biết mình đã qua những đâu.






Trạm thu phí MNT (Myat Noe Thu).

10 phút sau, khi gặp 1 chú cảnh sát tại đầu 1 con đường có vẻ là vào thành phố, thì tôi biết chắc là sắp đến nơi, nhất là ngay sau đó, những khách sạn sang trọng dần dần xuất hiện.



Một con đường nơi bìa thành phố Bagan vắng tanh, rất đối nghịch với tính chất "hot" của 1 trong những điểm du lịch nổi tiếng thế giới, tại Myanmar.








Tiếp theo đó là nhiều tháp cổ xuất hiện 2 bên đường, gây ngạc nhiên cho nhiều người, ngoại trừ Sư H., Sư Th và các người Miến. Riêng tôi thì hơi “giựt mình” vì cùng 1 lúc chợt thấy khá nhiều tháp cổ xuất hiện, không biết phải chụp bên nào, bỏ bên nào và …thôi thì cứ canh chừng 1 bên cho chắc ăn, những phế tích này tôi chỉ có thể đánh số để phân biệt, chứ không thể nào biết tên được.



Phế tích số 1 ở Bagan.





Có 1 số resort hay khách sạn được thiết kế giống với phế tích chung quanh.





Các phế tích này đều xây bằng gạch, tương tự như các tháp Chăm ở Việt Nam, nhưng hình thức thì khác hơn. Con đường lúc thì ngang khu dân cư, lúc thì ngang những ngọn đồi vắng mà trên đó là các ngôi tháp đủ kiểu dáng, đủ kích cở lần lượt xuất hiện.
Nơi nầy, khu dân cư nằm trên những con đường im vắng, thật lặng lẽ, dù đây là điểm du lịch nổi tiếng thế giới. Đó chính là cái đáng yêu của Bagan.





 

volty

Phượt thủ
chú ơi, cái này con không biết nên hỏi để bổ sung kiến thức. Đúng là mình đọc thốt nốt hay thốt lốt vậy chú. Con cảm ơn
 

Doigiaymoi

Phượt gia
He he, từ thuở nhỏ, chú đã biết tới trái và nước thốt lốt rồi, chính xác đó là "Thốt lốt", "lờ" chứ không phải "nờ". Sau này, khách du lịch đi nhiều, lại nghe tên huyện Thốt Nốt, chẳng ăn nhập gì với cây thốt lốt, vậy mà ai bày đặt sáng tác ra tên mới cây "thốt nốt", chắc tưởng đâu trái này xuất phát từ Thốt Nốt chăng? Cho nên, chú là dân An Giang, xin khẳng định tên cây Thốt lốt mới đúng.
Chào cháu,
Doigiaymoi.
 

Doigiaymoi

Phượt gia
B.20.4. Bagan, cố đô còn mơ ngủ.
Xe đưa chúng tôi vào thành phố theo con đường số 2, nối tiếp là đường Bagan-Chauk, chạy dọc theo sông Ayeyarwady và điểm đến cuối cùng là khách sạn Bagan Central, nằm trên đường Kayay. Ngày nay, Bagan gồm 3 khu vực, phía Nam, chỗ quốc lộ số 2 đổ vào là khu dân cư mới với đường sá được qui hoạch theo kiễu ô bàn cờ hiện đại. Còn phía Bắc gần đó là Old Bagan cũ kỹ, nối liền với khu đền tháp xa xưa và xa hơn là chợ Nyaung U (còn gọi là chợ Mani Sithu).








Biết nói gì ngoài một ngạc nhiên thú vị khi nhìn một thành phố du lịch nổi tiếng mà như đang còn mơ ngủ, bởi cái vắng vẻ thật êm đềm chưa vụt tĩnh giấc trưa! Vài khách du lịch đang thong dong lướt nhanh trên phố, bằng những chiếc xe đạp điện, lặng lẽ như những nếp nhà với cửa kiếng im lìm.








Các quán ăn, cửa hàng dịch vụ, nhà nghĩ…với thiết kế hiện đại, khang trang lịch sự, nhưng vẫn vắng vẻ, khu New Bagan, mang tiếng “mới” mà thật im ắng, u buồn!











Tuy nhiên, có lẽ rất nhiều du khách thích cái êm đềm lặng lẽ, rất dễ thương này, vì nó làm chậm đi cái nhịp sống đời thường mà trước lúc đến đây họ luôn phải đối phó, giúp họ kịp thưởng thức một chút thời gian trong đời được thong thả rong chơi! Thong thả như nước kiệu đều đều của chú ngựa kéo xe vang lên trên đoạn đường trưa im vắng.





14h20’ chúng tôi tới khách sạn Bagan Central, thuộc khu New Bagan và sẽ lưu lại đây 2 ngày để khám phá kinh đô một thời lừng lẫy của Miến Điện.





 

Doigiaymoi

Phượt gia
Bagan, thành phố có bề dày lịch sử trên 1.000 năm, đã trở thành 1 trong số các điểm viếng thăm chính của khách du lịch thế giới khi đến đất nước Myanmar, để được chiêm ngưỡng hàng ngàn ngôi đền tháp được xây dựng từ 10 thế kỷ trước.
Vương quốc Pagan được thành lập vào thế kỷ thứ 9, nằm trên bờ Đông của sông Ayeyarwady. Thời kỳ cực thịnh của Vương triều Bagan bắt đầu từ năm 1057, lúc vua Anawrahta trị vì và chấm dứt khi vó ngựa của Hốt Tất Liệt (Kublai Khan)tràn qua từ Mông Cổ vào năm 1287. Trong suốt 250 năm đó, các vì vua Triều Bagan đã biến kinh đô này thành 1 trung tâm văn hóa, khoa học , chính trị và tôn giáo quan trọng nhất trong khu vực. Phật Giáo nguyên thủy(Theravada) trở thành tôn giáo chính thức của toàn vùng, nhiều tu sĩ Phật giáo từ các nước Cambodia, Thái Lan, Srilanka …đã đến đây để học tập, nghiên cứu. Cũng trong thời gian này, các vì vua Triều Bagan đã cho xây dựng hàng nghìn đền chùa, tự viện trên một diện tích tương đương 42km2. Người ta ước tính đã có trên 10.000 công trình được xây cất tại Bagan, tuy nhiên ngày nay chỉ còn tồn tại trên 2.000 ngôi cổ tháp!
Và với 1tập hợp khổng lồ các ngôi tháp cổ đó, cố đô Bagan có thể so sánh với 2 quần thể kiến trúc Phật giáo, vốn là kỳ quan của thế giới, đó là Angkor ở Cambodia và Borobodur ở Indonesia. Tuy vậy, khác với 2 kỳ quan kể trên, Bagan lại chưa được tổ chức UNESCO công nhận là di sản thế giới, bởi lý do là có một số những công trình đã được “làm mới” theo cái cách lấp vá những khiếm khuyết do con người hoặc thiên nhiên hủy hoại, bằng những vật liệu hiện đại thông thường, bởi những lớp sơn sáng bóng, khiến phá đi những tồn tại cổ xưa, những dấu vết do “bàn tay thời gian” chạm khắc, tạo nên cái hồn phách cố đô suốt hơn ngàn năm lẽ.
Riêng tôi, có lẽ UNESCO cũng chỉ muốn “nắn gân” Myanmar thôi, chứ với những công trình chưa kịp can thiệp “thô bạo”, mà số lượng lên đến hàng ngàn cá thể, Bagan cũng đã xứng đáng là di sản thế giới rồi. Hy vọng rằng sự can thiệp kịp thời của các chuyên gia quốc tế, sửa chửa những sai sót lở làm, Bagan sẽ được công nhận là di sản thế giới trong tương lai không xa.
Sau khi nhận phòng, tắm rửa, nghĩ ngơi, chiều nay chúng tôi sẽ tiếp tục đi thăm 1 vài nơi. Như thường lệ, tôi luôn dành những khoảng thời gian trống này, không cần nghĩ, để lang thang khám phá quanh khu vực mà mình vừa tới. Và trước tiên là tìm nhà thuốc Tây để mua một số gói probiotic cho bà xã, thật may, cạnh khách sạn là nhà thuốc Tây Thayaphu…






Đây là 2 vợ chồng chủ tiệm pharmacy Thayaphu.


Gọi là pharmacy nhưng lèo tèo hơn cả cái tủ thuốc bán lẻ ở xóm nghèo trong nước, thuốc chỉ 1 ít, còn lại là hàng tạp hóa … và sau khi viết đủ hết các tên biệt dược mà tôi biết, kể cả probiotic là thuốc tôi mua ở bệnh viện nhi Parami ở Yangon, ông chủ đều lắc đầu không có bán bất cứ một loại thuốc men đường ruột nào. He he, thiệt là ngộ, tại Việt Nam loại thuốc này đầy dẫy như: Biolactin, Probiolac, Ultra levue…hoặc cùng lắm thì Yaourt, có bán khắp nơi. Nhưng từ khi ra khỏi biên giới phía Tây, thì tìm gặp loại thuốc này thật khó, có lẽ sức đề kháng tự nhiên của họ mạnh hơn người Việt chúng ta, nên ít bị bệnh đường ruột và do đó thuốc này chẳng thông dụng? Cũng may là bà xã vẫn còn dự trử một số đã mua ở Bangkok.
Tôi đành đi lang thang đầu trên xóm dưới, vừa tìm tiệm thuốc vừa nhìn xem 1 góc đời thường nơi xứ lạ.
Cho thuê xe đạp hoặc xe đạp điện là một dịch vụ hot tại Bagan lúc này. Giá thuê 1 ngày là 1.500 Kyat (tương đương 30.000đ VN) cho xe đạp, và 7.000 Kyat(tương đương 140.000đ VN) cho xe điện. Du khách trẻ, khỏe thường chuộng đi xe đạp vì có thể nhẩn nha rong chơi khắp nơi trong khu đền tháp này suốt nhiều ngày với giá cả tiết kiệm.





Chợt một hình ảnh bất ngờ làm tôi ngạc nhiên, một phụ nữ Miến đang ngồi rửa các bộ phận của chiếc xe gắn máy, chắc là cô ta đang phụ giúp anh chồng đang đi đâu đó.





Tôi lang thang thêm vài con đường khác, sạch sẽ và nhiều cây xanh.



Nhìn bảng quảng cáo, tôi thấy ngay tính cách quốc tế của thành phố này, nhà hàng này chuyên món Ý, chắc có nơi chuyên món Nhật, Pháp... giống như Hội An, nhưng vì Hội An quá nhỏ bé, nên ta thấy khách Tây đi ...nườm nượp, còn ở đây, thật rộng lớn, 1 không gian du lich cần thăm viếng, nằm trên diện tích đến 42km2, nên rất ít thấy bóng Tây, vì mạt số ít.
Xe tắc xi Bagan có đủ cở 5 chỗ đến 10 chỗ… không có đồng hồ tính tiền, khách đi phải thương lượng giá trước. Xe không mới như ở Việt Nam, nhưng cũng khá tốt.






Còn “em” Hino U60 này thì “bèo” quá cở thợ mộc! Chắc ra đời sau đệ nhị thế chiến chừng vài năm!





Nhan sắc của “em” thật không thể xứng với cậu phụ xế này…





…càng không thể bằng anh chàng tài xế “tay lái nghịch” đẹp trai!




Quả thật không sai khi nhìn “chân dung” chính diện!






He he, chẳng sao cả, Hino U60 vẫn còn cõng hàng hóa đều đều, mang lợi nhuận về cho gia chủ!
Đúng là Bagan …cổ lổ sỉ!
 
Last edited:

Doigiaymoi

Phượt gia
B.20.5. Bagan, giữa thực và hư.
B.20.5.1. Một thoáng lang thang ngàn năm cũ.

Sau 1 hồi loanh quanh chụp ảnh, tôi phải trở lại cùng đoàn để tiếp tục cuộc thăm viếng chiều nay. Thật sự Bagan cũng có nhiều loại dịch vụ hiện đại để phục vụ cho du khách 4 phương, ngoài việc thăm viếng đền tháp, còn có cả những chuyến hành trình dọc theo giòng sông Ayeyarwady, thăm các làng nghề và các vùng dân tộc rất thú vị. Tôi còn thấy người Myanmar cũng rất nhạy bén trong việc độ lại các loại xe jeep để cho du khách thuê, với những kiễu dáng độc đáo, nó khiến nhiều khách Tây thích thú sử dụng phương tiện này.








Bây giờ cũng là lúc chiếc Hino cổ lổ sỉ có độ lại chút đỉnh, bắt đầu chở tiếp lô hàng còn lại đến các địa chỉ khác.





16h, ngày 05-11-2013.
Chiều nay chúng tôi sẽ đến thăm một ngôi chùa và sau đó là một đền tháp tiêu biểu. Xe đưa chúng tôi tiến về phía Bắc, qua khu Old Bagan, rồi bắt đầu rời đường nhựa, chạy vào một con đường đất đỏ, len lỏi dưới chân những ngọn đồi thấp mà bên trên là các ngôi tháp đủ kích cở với nhiều hình dạng khác nhau.
Ô hay biết bao nhiêu là tháp! Tháp xa, tháp gần, tháp cao, tháp thấp. Tháp ẩn dưới tán cây xanh, tháp sừng sững bên vệ đường trước mặt. Tháp nguyên vẹn, tháp đổ nát chỉ còn nền với gạch vụn lăn lóc chung quanh. Tháp đơn lẻ giữa đồi cây bụi thấp, tháp đứng thành chùm tua tủa chọc trời xanh. Ôi tháp nhiều đến làm tôi chóng mặt, lúc quay bên này, lúc ngoái bên kia…Hầu hết đều bằng gạch đất nung màu đỏ, tương tự như những tháp Chăm ở miền Trung nước ta.
Nhưng, ở Việt Nam ngoại trừ Thánh địa Mỹ Sơn, tháp chỉ mọc rải rác dọc miền duyên hải, đơn lẻ một mình hoặc thành cụm vài 3 cái trên đồi cao nắng cháy. Tất cả đều là vốn quí của tiền nhân để lại, thậm chí nhiều tháp dù hư hại đến không còn hình dạng nguyên thủy, ta cũng cố gắng phục chế để giữ lại cho con cháu đời sau. Với ta, tháp Chăm là di sản hiếm có, là niềm tự hào của dân tộc bởi giá trị thẩm mỹ và phương pháp xây dựng, dù số lượng chỉ là đôi ba mươi cái.
Còn nơi đây, chứng kiến số lượng khổng lồ những ngôi tháp, có chất liệu xây dựng tương tự như tháp Chăm, tôi chợt thấy rằng cổ tháp của ta chẳng thấm thía vào đâu! Đó chỉ mới là nhận xét thoáng qua, vì lúc này chỉ là “cởi ngựa xem hoa” thôi.
Có lẽ người Miến đã cố ý không tráng nhựa, nên con đường bụi đỏ giờ đây như đang dẫn chúng tôi trở về cái không gian của 1.000 năm về trước. Phải chi những đường dây điện dấu kín dưới mặt đất, khu đền tháp này càng tuyệt vời hơn.
Ngoại trừ những nhà nghiên cứu và chuyên viên thống kê, chắc chắn không ai có thể chụp đầy đủ hết những đền tháp cổ có nơi đây. Riêng tôi, cố gắng hết sức để có được một số hình ảnh cung cấp cho các bạn và đây là những ảnh chụp lúc xe chạy ngang qua, nên chắc chắn không hoàn hảo. Xin mời xem ảnh, tôi xin tạm đặt tên theo số thứ tự, bắt đầu từ Bagan 3 (1 và 2 đã post lên lúc vừa vào cửa ngỏ Bagan).




















 

Doigiaymoi

Phượt gia
Dù chỉ là “cởi ngựa xem hoa” nhưng tôi thấy các cổ tháp cực kỳ đẹp trong nắng chiều nghiêng đổ. Dù là bằng gạch, lại không sử dụng chất kết dính, vậy mà sau 10 thế kỷ tồn tại, các cổ tháp dường như vẫn “trơ gan cùng tuế nguyệt”. Đó là với những cổ tháp hiện diện trước mắt tôi, hôm nay. (Thật sự hơn 70% đã bị hủy hoại bởi nhân tai và thiên tai).





























 

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
39,015
Bài viết
1,078,356
Members
179,138
Latest member
wedoxuwo
Top