What's new

[Chia sẻ] Du ký Mỹ: 60 ngày qua 12 thành phố

ThomasT

Phượt tử
Viết khá tốt, nhưng đôi lúc hơi đi xa..... (bài cuối). Bây giờ phỏng vấn visa không có phiên dịch mà thằng Mỹ nói luôn tiếng Việt.
 

nguyenhuytam

Phượt thủ
Bên sông Rideau, nghĩ về Sài Gòn


Thỉnh thoảng nhớ cái thời làm việc quần quật từ sáng đến tối mịt, từ thứ 2 đến thứ 6 và thứ 7 vẫn chạy vô văn phòng để làm cho hết việc. Những lúc như vậy, tôi dành cuối tuần cho bản thân mình.
Bây giờ, không còn như vậy nhưng tôi vẫn giữ thói quen này, cuối tuần là những ngày dành cho bản thân mình. Không bận rộn, không lo toan, không vội vàng. Thường tôi ít suy nghĩ mà dành thời gian để đọc, để viết và để... không làm gì cả. Cứ ngồi bên ly cà phê và lắng nghe xung quanh.
Bây giờ cuộc sống bình yên đúng như tôi muốn rồi. Cuối tuần sáng ngủ muộn một tí, ăn sáng rồi dọn dẹp nhà cửa. Rồi đạp xe ra siêu thị Châu Á gần nhà mua chút đồ ăn. Rồi đạp xe lòng vòng bờ sông, chụp choẹt vài thứ. Rồi ghé vô Second Cup mua ly Macchiato nóng, đọc một chút và viết một chút. Hay bắt chuyến xe bus số 12 vào trung tâm Rideau Center mua vài thứ linh tinh, ngồi ở Starbucks uống Americano.
Có hai thứ tôi yêu thích ở đây: những quán Starbucks và siêu thị Châu Á Green Fresh. Biết tại sao không? Starbucks là thói quen mỗi buổi trưa ở Sài Gòn, tôi với Trinh, Khoa, Nguyệt, Tước, Nam... đều uống sau khi ăn trưa, ngày mưa cũng như ngày nắng. Còn siêu thị, tôi vào đó để nhìn thấy mít, ổi, trứng vịt muối, măng chua, mì lẩu Thái, nước mắm, nước tương... Đâu đó, tôi thấy như mình không có xa Sài Gòn lắm. Nhiều người hỏi tôi sao kỳ lạ vậy? Ở nước ngoài mà cứ nghĩ về Việt Nam? Cho đến khi chúng ta đã trở nên thân quen với một điều gì đó như hơi thở, thì chuyện địa lý chỉ là thứ để check in trên facebook mà thôi. Vấn đề còn lại, chúng ta biết nơi chúng ta thuộc về.
Tôi chỉ cần Starbucks và cái siêu thị thần thánh đó để nối cái sợi dây liên lạc với đất nước mình. Còn lại, mọi thứ bên này rất ổn. Phải nói là rất rất ổn. So với Mỹ, người Canada hiền lành, thân thiện và dễ thương hơn nhiều. Họ vui vẻ, yêu thiên nhiên và sống hài hoà với xung quanh. Cá nhân tôi thì ăn được, ngủ ngon và tinh thần thoải mái, chả lo nghĩ gì. Thật ra con người mình đâu có cần quá nhiều. Tôi lại thuộc nhóm sống đơn giản đến tối giản, ko có nhu cầu vật chất nhiều, thích ăn chay cũng như không có nhu cầu đua đòi. Đã qua rồi cái thời đó, giờ thì dễ tự hài lòng lắm lắm.
Như buổi chiều hôm nay thôi, đã thấy cuộc đời này đẹp biết bao nhiêu...
Ottawa, những ngày cuối cùng của tháng Năm, nắng đã rọi đầy lên đường đạp xe chạy bộ ngoài bờ sông Rideau. Rất nhiều gia đình thảnh thơi đạp xe bên nhau. Tôi nhờ một bà lão chụp dùm một tấm hình. Rồi bà bảo nhà bà bên kia bờ sông, nhưng bà thích khu bên này vì bà thích mấy con vịt trời. Ừ, khu này vịt trời nhiều lắm. Và như bà lão nói, bà thích vịt trời nên chiều nào bà cũng đi dạo qua khu này. Một sở thích đơn giản, nhỏ nhoi, bình dị. Nó trở về đúng nghĩa của từ sở thích, tôi thích vì tôi thích, thế thôi. Nhiều khi chúng ta nghi ngại chuyện người ta sẽ đánh gia sở thích của mình là kỳ quặc hoặc điên rồ. Nào, bản lĩnh lên. Chúng ta đang sống cuộc đời của mình, không ai sống dùm cả. Như tôi, để có những buổi chiều bình yên này, phải đánh đổi gần 2 năm làm việc không biết mệt. Hầu như 2 tuần 1 lần phải vào Ngọc Anh giác hơi cái lưng đen thui vì bị trúng gió. Hay nhiều lần trên máy bay, lấy viên Panadol ra uống rồi thiếp đi đợi máy bay hạ cánh. Không có gì là hoàn hảo cả, mọi người chỉ nhìn thấy phần ngọn của câu chuyện. Tôi ít khi chia sẻ những áp lực trong công việc cũng như chuyện tình cảm cá nhân. Nhưng chắc chắn một đứa ham vui như tôi bỗng một ngày chịu trách nhiệm cho gần 500 con người ở Prudential, là một áp lực rất lớn. Mà thôi, đó là một câu chuyện đã cũ. Còn chuyện mới là tôi rất may mắn khi qua Canada thì có bạn chuẩn bị cho nhiều thứ, để quen, để không lạ lẫm và để hội nhập nhanh. Nên tôi chẳng thấy xa lạ gì cả, cái gì không biết thì hỏi, không cách này thì có cách khác mà thôi. Quan trọng là luôn giữ thái độ vui vẻ, suy nghĩ tích cực cũng như luôn biết điều. Có nhiều thứ có thể ta không biết, nhưng biết điều thì chắc chắn phải biết. Chỉ cần như vậy thì ở đâu cũng sống được, làm gì cũng thành công.
Hết tháng 5 rồi. Hôm nay là Chúa Nhật cuối cùng của tháng 5. Bầu trời cao vời vợi. Giờ là 7h chiều ở Ottawa, là 6h sáng ở nhà Sài Gòn. Chắc mọi người đang chuẩn bị dậy để bắt đầu một tuần làm việc mới. Tôi chỉ có một lời chúc đến tất cả mọi người. Chúc mọi người luôn cảm thấy vui vẻ. Và luôn luôn mạnh mẽ để dám buông bỏ. Cái gì mình nâng lên được, thì bỏ xuống được. Và một khi đã bước đi thì đừng có quay đầu nhìn lại. Chính chúng ta biết mình muốn gì, và chịu trách nhiệm cho cuộc đời của mình.
Như bà lão mỗi ngày sang bên này sông chỉ để ngắm đàn vịt trời, còn tôi lựa chọn một buổi chiều nắng vàng ở xa nhà nửa vòng trái đất, vì tôi biết rõ ràng mình muốn điều đó. Thế là đủ, mình muốn thì mình làm thôi...
 

thutrang26685

Phượt tử
Đi Mỹ vào tháng mấy rộ lá vàng nhất vậy ạ ??? Mình thấy mùa thu canada tuy đẹp nhưng thời tiết ko tốt lắm, thấy hay mưa, trời âm u nhiều. Đi thế cũng chán. Mỹ có giống vậy ko ạ ???
 

nguyenhuytam

Phượt thủ
Những ngày Boston và một thế giới đang thay đổi


Mỗi chuyến đi tôi học được một điều, và tôi ko bao giờ ngần ngại chia sẻ nó cho mọi người. Hôm đi từ New York xuống Boston, không một ai cầm vé trên tay. Ý tôi là cái vé in ra trên giấy, không ai cả. Mỗi người cầm một điện thoại có mã code của vé, người soát vé cũng cầm một cái điện thoại để đọc mã. Đơn giản, gọn nhẹ và người ta gọi đó là công nghệ. Okey, bây giờ là vấn đề chính, là lý do tại sao tôi học được một điều tưởng chừng như rất cũ? Tôi đang nói về tỷ lệ. Cách đây 3 năm cũng trên chuyến xe đó, tôi (và nhiều người) in vé ra giấy và ôm khư khư trong ba lô. Vậy mà năm nay, tỷ lệ dùng công nghệ để giải quyết vấn đề là 100%, sau khi tôi quyết định là người khách cuối cùng lên xe. Mọi thứ diễn ra rất nhanh như một cơn vũ bão mà không có gì ngăn chặn được. Mà đôi khi, chỉ có ở Mỹ mới thấy rõ ràng hơn bao giờ hết. Người ta nói về cách mạng 4.0 nghe như rất xa, nhưng ở đây nếu không cầm smart phone trên tay, không có wifi thì các vấn đề trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Và đây là câu chuyện quan trọng tôi muốn nói tới. Chuyện xuất bản. Tôi có một bí mật. Số là trước khi lên đường đi Mỹ, tôi có liên hệ một vài nhà xuất bản ở Boston cho cuốn sách tiếng Anh đầu tiên của mình. Một nhà xuất bản, nhỏ thôi, cho tôi một cuộc hẹn với điều kiện tôi phải hoàn thành bản thảo của mình một cách chỉn chu nhất. Tôi xin lỗi và hẹn lần khác, vì làm sao làm kịp trong khi còn một vài chủ đề chưa viết xong. Ừ, đôi khi cố gắng chưa phải là tất cả. Anh Nam, một người Việt sống ở Boston hỏi tôi một câu làm tôi khựng lại: Em thấy có bao nhiêu cái nhà sách ở Boston? Thế giới thay đổi rồi. Cách đọc của con người cũng thay đổi. Các kệ sách được dời từ nhà sách truyền thống sang các trang bán sách online. Con người có thể đọc bằng sách giấy và cũng có thể đọc bằng các công cụ khác như Kindle chẳng hạn. Việc giới hạn các công cụ là không thể. Mỗi ngày có hàng trăm hàng ngàn phát minh được tạo ra phục vụ cho con người. Trời ơi, vậy mà tôi còn nghĩ rằng việc bay từ Việt Nam sang Mỹ, gặp một đại diện nhà xuất bản ở đây thì rất là kool, rất là hoành tráng. Chẳng có gì hoành tráng cả. Mục tiêu cuối cùng là đưa đứa con của mình đến nhiều người bằng bất cứ cách nào. Và tự nhiên hai chữ công nghệ nó cứ quẩn quanh trong đầu tôi, những ngày ở đây. Đó là một thế giới tôi chưa bao giờ quan tâm. Ở Boston, tôi gặp nhiều bạn trẻ thành công bằng con đường dùng công nghệ áp dụng cho cuộc sống. Và các bạn nhìn ra những con đường của tương lai. Ở đây, thành phố này, là cái nôi của các nhân tài công nghệ hiện đại. Tôi đọc được câu We are future, chúng ta là tương lai ở Quảng trường Thành phố. Vậy mình còn lẩn quẩn ở đâu đó? Tôi thích các chuyến đi lắm, nó cho mình ý tưởng hay ho để mình cảm thấy mình luôn tươi mới. Và nó sẽ dẫn dắt mình đến những ngã rẽ định mệnh. Hãy tin vào những tín hiệu, nó có ở khắp nơi. Nên tôi nghĩ đến đất nước mình. Mọi thứ đang phát triển nhanh quá. Từ cái thời mà internet còn kêu rẹt rẹt để kết nối hay đợi một trang web load cả buổi mới xong, thì bây giờ chúng ta đã đi tới đâu rồi? Vậy mà tôi vẫn còn lơ mơ trong cái thế giới “vật lý” của những quyển sách trên giá, của việc hít thở mùi thơm của sách. Vâng, sách thơm lắm. Nhưng những quyển sách tồn kho luôn là nỗi ám ảnh của nhà làm xuất bản. Cách làm của amazon xuất sắc đến nỗi, tôi bần thần cả ngày khi nhận được email từ nhà bán lẻ đó. Họ phân phối sách (và hàng ty tỷ thứ khác trên đời) không theo địa lý nữa mà mở ra hướng toàn cầu hoá với tỷ lệ tồn kho ở mức thấp nhất. Mà cụ thể với cuốn sách của tôi, tỷ lệ tồn kho là 0. Khi có đơn hàng, họ đưa về quốc gia sở tại hoặc quốc gia gần đó nhất, cho in ra và chuyển về địa chỉ nhà trong tích tắc. Đương nhiên, sự đồng nhất về chất lượng phải là thứ luôn được đảm bảo. Tôi chẳng cần đến nhà sách và nói với bạn nhân viên: Em ơi, anh là tác giả của quyển sách này nên nhờ em giúp anh một điều được không? Bạn nhân viên ngơ ngác: Làm gì ạ? Thì tôi nói ngay: Em giúp anh trưng bày các quyển sách của anh ở nơi dễ nhìn nhé! Thật, tôi đã làm như vậy khi cuốn sách đầu tiên của tôi được in. Tôi là kiểm người không dễ từ bỏ. Nên câu hỏi của anh Nam làm tôi nghĩ ngợi. Ekip của tôi mỏng, tiền PR hay marketing bằng 0 thì công nghệ là giải pháp duy nhất giúp tôi đạt được thứ tôi muốn. Nó giúp tôi đi xa, gặp gỡ được những con người ở tận cùng trái đất này. Em N. bên Tiki bảo em sẽ giúp anh bán quyển Through Asia ở Việt Nam. Đó hẳn là một sự hỗ trợ tuyệt vời cũng như một hướng đi đúng đắn. Và qua những câu chuyện nhìn thấy ở đây, tôi tự hỏi liệu tôi có còn cần một nhà sách nào đó trong thành phố, hay một quyển sách hữu hình nào đó trên kệ? Hay quyển sách của tôi nằm trong điện thoại của mọi người, nằm trong Kindle hoặc vẫn được thơm mùi giấy truyền thống nếu mọi người thích? Hay tôi phải mang nguyên một vali chứa đầy sách từ Sài Gòn sang Los Angeles hồi cách đây 2 năm, hoặc tôi chỉ gần gửi một đường link thì sách về đến nhà khi còn mùi mực in nóng hổi? Tôi sẽ có câu trả lời cho mình. Quan trọng hơn, tôi nhìn thấy và điều đó giúp tôi thay đổi nhận định của mình. Thế giới đã thay đổi rồi. Tôi cũng đâu thể đứng một mình nhìn những cơ hội lướt qua tay.
Boston, 3 Oct 2018
 

Attachments

Vinny

con chim tự do
Em theo dõi 1 mạch 12 pages trong topic này, em rất thích những câu chuyện của anh về nước Mỹ, bình dị và tình cảm, một ngày nào đó nhất định em cũng sẽ đi Mỹ, giờ thì phải cố gắng cày cuốc thôi ^^
Chúc anh nhiều sức khỏe, mong đợi những bài viết về các chuyến đi sắp tới của anh.
 

nguyenhuytam

Phượt thủ
Những ngày Boston và một thế giới đang thay đổi.
Mỗi chuyến đi tôi học được một điều, và tôi ko bao giờ ngần ngại chia sẻ nó cho mọi người.

Hôm đi từ New York xuống Boston, không một ai cầm vé trên tay. Ý tôi là cái vé in ra trên giấy, không ai cả. Mỗi người cầm một điện thoại có mã code của vé, người soát vé cũng cầm một cái điện thoại để đọc mã. Đơn giản, gọn nhẹ và người ta gọi đó là công nghệ.

Okey, bây giờ là vấn đề chính, là lý do tại sao tôi học được một điều tưởng chừng như rất cũ?

Tôi đang nói về tỷ lệ. Cách đây 3 năm cũng trên chuyến xe đó, tôi (và nhiều người) in vé ra giấy và ôm khư khư trong ba lô. Vậy mà năm nay, tỷ lệ dùng công nghệ để giải quyết vấn đề là 100%, sau khi tôi quyết định là người khách cuối cùng lên xe. Mọi thứ diễn ra rất nhanh như một cơn vũ bão mà không có gì ngăn chặn được. Mà đôi khi, chỉ có ở Mỹ mới thấy rõ ràng hơn bao giờ hết. Người ta nói về cách mạng 4.0 nghe như rất xa, nhưng ở đây nếu không cầm smart phone trên tay, không có wifi thì các vấn đề trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết.

Và đây là câu chuyện quan trọng tôi muốn nói tới. Chuyện xuất bản.

Tôi có một bí mật. Số là trước khi lên đường đi Mỹ, tôi có liên hệ một vài nhà xuất bản ở Boston cho cuốn sách tiếng Anh đầu tiên của mình. Một nhà xuất bản, nhỏ thôi, cho tôi một cuộc hẹn với điều kiện tôi phải hoàn thành bản thảo của mình một cách chỉn chu nhất. Tôi xin lỗi và hẹn lần khác, vì làm sao làm kịp trong khi còn một vài chủ đề chưa viết xong. Ừ, đôi khi cố gắng chưa phải là tất cả.

Anh Nam, một người Việt sống ở Boston hỏi tôi một câu làm tôi khựng lại: Em thấy có bao nhiêu cái nhà sách ở Boston?

Thế giới thay đổi rồi. Cách đọc của con người cũng thay đổi. Các kệ sách được dời từ nhà sách truyền thống sang các trang bán sách online. Con người có thể đọc bằng sách giấy và cũng có thể đọc bằng các công cụ khác như Kindle chẳng hạn. Việc giới hạn các công cụ là không thể. Mỗi ngày có hàng trăm hàng ngàn phát minh được tạo ra phục vụ cho con người. Trời ơi, vậy mà tôi còn nghĩ rằng việc bay từ Việt Nam sang Mỹ, gặp một đại diện nhà xuất bản ở đây thì rất là kool, rất là hoành tráng.

Chẳng có gì hoành tráng cả. Mục tiêu cuối cùng là đưa đứa con của mình đến nhiều người bằng bất cứ cách nào. Và tự nhiên hai chữ công nghệ nó cứ quẩn quanh trong đầu tôi, những ngày ở đây.

Đó là một thế giới tôi chưa bao giờ quan tâm. Ở Boston, tôi gặp nhiều bạn trẻ thành công bằng con đường dùng công nghệ áp dụng cho cuộc sống. Và các bạn nhìn ra những con đường của tương lai. Ở đây, thành phố này, là cái nôi của các nhân tài công nghệ hiện đại. Tôi đọc được câu We are future, chúng ta là tương lai ở Quảng trường Thành phố. Vậy mình còn lẩn quẩn ở đâu đó?

Tôi thích các chuyến đi lắm, nó cho mình ý tưởng hay ho để mình cảm thấy mình luôn tươi mới. Và nó sẽ dẫn dắt mình đến những ngã rẽ định mệnh. Hãy tin vào những tín hiệu, nó có ở khắp nơi.

Nên tôi nghĩ đến đất nước mình. Mọi thứ đang phát triển nhanh quá. Từ cái thời mà internet còn kêu rẹt rẹt để kết nối hay đợi một trang web load cả buổi mới xong, thì bây giờ chúng ta đã đi tới đâu rồi? Vậy mà tôi vẫn còn lơ mơ trong cái thế giới “vật lý” của những quyển sách trên giá, của việc hít thở mùi thơm của sách. Vâng, sách thơm lắm. Nhưng những quyển sách tồn kho luôn là nỗi ám ảnh của nhà làm xuất bản. Cách làm của amazon xuất sắc đến nỗi, tôi bần thần cả ngày khi nhận được email từ nhà bán lẻ đó. Họ phân phối sách (và hàng ty tỷ thứ khác trên đời) không theo địa lý nữa mà mở ra hướng toàn cầu hoá với tỷ lệ tồn kho ở mức thấp nhất. Mà cụ thể với cuốn sách của tôi, tỷ lệ tồn kho là 0. Khi có đơn hàng, họ đưa về quốc gia sở tại hoặc quốc gia gần đó nhất, cho in ra và chuyển về địa chỉ nhà trong tích tắc. Đương nhiên, sự đồng nhất về chất lượng phải là thứ luôn được đảm bảo. Tôi chẳng cần đến nhà sách và nói với bạn nhân viên: Em ơi, anh là tác giả của quyển sách này nên nhờ em giúp anh một điều được không? Bạn nhân viên ngơ ngác: Làm gì ạ? Thì tôi nói ngay: Em giúp anh trưng bày các quyển sách của anh ở nơi dễ nhìn nhé! Thật, tôi đã làm như vậy khi cuốn sách đầu tiên của tôi được in. Tôi là kiểm người không dễ từ bỏ.

Nên câu hỏi của anh Nam làm tôi nghĩ ngợi. Ekip của tôi mỏng, tiền PR hay marketing bằng 0 thì công nghệ là giải pháp duy nhất giúp tôi đạt được thứ tôi muốn. Nó giúp tôi đi xa, gặp gỡ được những con người ở tận cùng trái đất này.

Em N. bên Tiki bảo em sẽ giúp anh bán quyển Through Asia ở Việt Nam. Đó hẳn là một sự hỗ trợ tuyệt vời cũng như một hướng đi đúng đắn. Và qua những câu chuyện nhìn thấy ở đây, tôi tự hỏi liệu tôi có còn cần một nhà sách nào đó trong thành phố, hay một quyển sách hữu hình nào đó trên kệ? Hay quyển sách của tôi nằm trong điện thoại của mọi người, nằm trong Kindle hoặc vẫn được thơm mùi giấy truyền thống nếu mọi người thích? Hay tôi phải mang nguyên một vali chứa đầy sách từ Sài Gòn sang Los Angeles hồi cách đây 2 năm, hoặc tôi chỉ gần gửi một đường link thì sách về đến nhà khi còn mùi mực in nóng hổi?

Tôi sẽ có câu trả lời cho mình. Quan trọng hơn, tôi nhìn thấy và điều đó giúp tôi thay đổi nhận định của mình. Thế giới đã thay đổi rồi. Tôi cũng đâu thể đứng một mình nhìn những cơ hội lướt qua tay.