What's new

[Chia sẻ] Du ký Mỹ: 60 ngày qua 12 thành phố

4em

Phượt thủ
Ở xứ người buồn lắm. Khi các con lớn lên và thành đạt, chúng bay đi các phương trời khác. Những người bước qua bóng xế cuộc đời sẽ trở thành những con người cô đơn trong ngôi nhà của chính mình. Tôi vẫn hay tự trào rằng xứ Mỹ tự do lắm. Vâng, cũng chính vì chữ tự do đó mà tuổi trẻ tha hồ ra ngoài bay nhảy, trong khi cha mẹ, ông bà thì cứ im lặng đếm từng ngày
Ở xứ người (có bao nhiều người) buồn lắm? Chả có thống kê nào sất cả, chỉ biết rằng số đó khá ...đông. Tôi cũng đã gặp những người như thế. Song có lẽ họ "cô đơn trong ngôi nhà của chính mình" không do lỗi của hai "chữ tự do" mà vì, theo tôi, họ đã tự tạo cho mình một cuộc sống như thế.
Nhiều người như người cậu của bạn Tâm luôn sống với ký ức và chưa từng bay về VN trong suốt nhiều năm; chính họ đã tự ngăn cản mình mà nào họ có hay? Trong quá khứ có thể họ đã cố gắng rất nhiều để tạo dựng cuộc sống tốt đẹp hơn cho con cái và cho chính mình nhưng có lẽ họ chưa biết cố gắng tạo cho mình có những năm tháng sống thư thái, thoải mái, cân bằng trong hiện tại và tương lai?

Bạn cảm thấy buồn vô hạn với những gì nhìn thấy ở Seattle và bạn đặt câu hỏi thay cho trả lời rất đúng :"Chỉ là vì mình đang đứng giữa những lựa chọn cho con đường phía trước. Hay là vì mình không biết mình là ai, đang thuộc về nơi nào?"

Tự do cho ta quyền dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm, dám thay đổi . Thay đổi nếp nghĩ, cách sống là điều không mấy dễ dàng. Nhưng một khi Yes, we can! mọi việc sẽ khác. Chắc chắn sẽ khác. Tôi tin con người có số phận. Có điều, số phận đó là ..."của mình, do mình và vì mình."
 

nguyenhuytam

Phượt thủ
Ở xứ người (có bao nhiều người) buồn lắm? Chả có thống kê nào sất cả, chỉ biết rằng số đó khá ...đông. Tôi cũng đã gặp những người như thế. Song có lẽ họ "cô đơn trong ngôi nhà của chính mình" không do lỗi của hai "chữ tự do" mà vì, theo tôi, họ đã tự tạo cho mình một cuộc sống như thế.
Nhiều người như người cậu của bạn Tâm luôn sống với ký ức và chưa từng bay về VN trong suốt nhiều năm; chính họ đã tự ngăn cản mình mà nào họ có hay? Trong quá khứ có thể họ đã cố gắng rất nhiều để tạo dựng cuộc sống tốt đẹp hơn cho con cái và cho chính mình nhưng có lẽ họ chưa biết cố gắng tạo cho mình có những năm tháng sống thư thái, thoải mái, cân bằng trong hiện tại và tương lai?

Bạn cảm thấy buồn vô hạn với những gì nhìn thấy ở Seattle và bạn đặt câu hỏi thay cho trả lời rất đúng :"Chỉ là vì mình đang đứng giữa những lựa chọn cho con đường phía trước. Hay là vì mình không biết mình là ai, đang thuộc về nơi nào?"

Tự do cho ta quyền dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm, dám thay đổi . Thay đổi nếp nghĩ, cách sống là điều không mấy dễ dàng. Nhưng một khi Yes, we can! mọi việc sẽ khác. Chắc chắn sẽ khác. Tôi tin con người có số phận. Có điều, số phận đó là ..."của mình, do mình và vì mình."
Dạ cảm ơn anh 4em nhiều vì đã phân tích cho em nhiều thứ hay. Em ko biết anh ở Úc thế nào, chứ ở Mỹ em hay ra khu Lion ở San Jose hay những khu người Việt khác thì người già buồn thật anh ạ. Buổi sáng họ ra đánh cờ đến tận chiều. Thậm chí chẳng làm gì cả, cứ thẫn thờ như thế. Nhìn mà buồn buồn thế nào ấy.
 

nguyenhuytam

Phượt thủ
Tâm vừa phát hành quyển sách Bước qua thành phố lạ tập hợp những bài viết về các chuyến đi của Tâm. Nhà xuất bản Trẻ phát hành, 394 trang. Hiện đã có bán trên tiki và các nhà sách. Cảm ơn các bạn rất nhiều và hẹn gặp lại tại các thành phố lạ nhé!!!

 

nguyenhuytam

Phượt thủ
Cảm ơn Tùng,
Cuối cùng thì cũng đã toại nguyện :)) Hiện sách có trên các trang bán sách online rồi, còn trên quầy nhà sách thì chắc cuối tuần này sẽ sẵn sàng.

Chúc mừng Tâm nhé, cuối cùng cuốn sách cũng đã ra, mình sẽ tìm đọc.
 

Dungbuocgiangho

Phượt quái
Đi để trải nghiệm, đi để trưởng thành, đi để nhận biết mình là ai? Đang ở đâu? Mình muốn gì? Đích đến của mình là đâu? Mỗi chuyến đi như mở ra một nút thắt, từng nút thắt được mở cho đến khi mình tự do. Tự do trong cách nghĩ, cách sống, cách thể hiện. Nhận ra cuộc đời này vốn vô thường, và mình biết chấp nhận, sống vui, khám phá, trải nghiệm từng ngày quý giá còn lại theo kiểu mình thích nhất. Vui, buồn, sướng, khổ đều là trải nghiệm.
Trần gian vui bước giang hồ
Thị phi ta mặc cốt sao an lành
Quỳnh hương cánh trắng mỏng manh
Châu về hợp phố ai đành lãng quên.
Cảm ơn Tâm.
 

tommybsdinh

Phượt thủ
New York - Mùa đông không lạnh (P2)
Trong những thành phố tôi đi qua, không nơi nào cho tôi cảm giác thoải mái như New York. Thành phố luôn bận rộn đến độ họ chẳng có thời gian nhìn ngắm xung quanh để quan tâm xem bạn là ai, từ đâu tới, xấu đẹp, cao hay thấp, da trắng da vàng da đen da đỏ gì cả. Người New York di chuyển nhanh như thể họ đang chạy băng băng qua các tòa nhà cao ngút trời rồi mất hút vào những khối bê tông ấy. Mà không sao đâu, khi cần họ sẵn sàng dừng lại để giúp bạn, tôi luôn trân trọng điều đó. Đó là điều làm cho tôi thấy rằng nước Mỹ tuy lạ mà quen. Cho đến ngày thứ hai ở đây, tôi đã thích đất nước đa chủng tộc này như thể mình thuộc về nơi này. Rõ ràng, nếu bạn nói được tiếng Anh và lăn xả vào đời sống thì không có gì có thể ngăn cản bạn hoà nhập cả, không có thứ gì. Nhưng đó không phải là những thông tin tôi nghe được trước khi lên đường. Có quá nhiều thông tin sai lệch về quan niệm chủng tộc, sự hoà nhập cũng như khả năng thích ứng của người Việt Nam trên xứ người. Vâng, có cái đúng, cái chưa chính xác và có cái hoàn toàn không chính xác. Nhưng có một điều tôi tin tưởng rằng những người trẻ như chúng ta, dám sống dám làm, chuẩn bị đầy đủ hành trang để bước ra thế giới thì những rào cản đó không là gì cả. Hãy lên đường đi các bạn trẻ...

New York những ngày gần Giáng Sinh nên được trang hoàng lộng lẫy như một nàng công chúa. Đèn chớp giăng đầy các công viên. Cây thông tràn phố. Con người cũng vui vẻ hơn. Người ta đổ về New York những ngày này để đón đợi một Noel hoành tráng và để đếm ngược vào năm mới. Còn gì ý nghĩa hơn việc bạn đến Quảng trường Thời Đại, hoà mình vào dòng người trong ngày cuối cùng của năm cũ đếm ngược thời gian. Không nơi nào có ý nghĩa hơn New York cả, tôi tin như thế. Nhưng tiếc là lịch trình tôi phải về lại Cali có việc, nên đành bỏ dở ước muốn được chen lấn xô đẩy bon chen đó. Không biết có như Sài Gòn mình những ngày Giáng Sinh không nhỉ? Chỉ lo lắng rằng nếu mà được đứng trong hoàn cảnh đó mà tâm hồn lại hướng về Sài Gòn thì mệt mỏi nữa. Nên thôi, để cho một lần nào đó trong tương lai. Người ta chẳng bảo save the best for last đó sao. Save cho một lần nào đó đi 2 người nữa chứ, không lẽ một mình ôm ba lô đi hoài như vậy sao?

Khi bạn đến một nơi nào đó, có thể bạn sẽ quên những khung cảnh, có thể bạn sẽ quên những con người. Nhưng cảm xúc nơi đó mang lại cho bạn thì không thể nào có thể phai mờ. Cảm xúc là một phạm trù khác với trí nhớ, nó mơ hồ và không thể nắm bắt. Nhưng tôi tin chắc rằng một khi nhìn lại những hình ảnh đấy, những góc đường ấy, khu phố bận rộn ấy thì cảm xúc trở lại nguyên vẹn. Đêm qua, khi xem những hình ảnh của New York trên tivi, tôi đã như vây. Tự dưng tôi muốn post lên tấm ảnh mình đứng giữa Quảng trường Thời Đại, không che dấu được niềm hạnh phúc. Mà cũng chẳng có gì phải che dấu cả, tôi mong được đặt chân đến đây để hạnh phúc cơ mà. Các bạn không hề biết rằng đây không phải là một chuyến đi ngẫu hứng. Để chuẩn bị cho chuyến đi này, tôi đã một mình rèn luyện cho mình khả năng đi bụi một mình rất nhiều nơi. Nhiều đến độ mà bạn bè gọi tôi là tự kỷ nặng, thấy tôi thoắt ẩn thoắt hiện ở Sài Gòn và những địa danh. Chọn đi Châu Âu trước để visa nhìn đẹp đẽ mà không gặp khó khăn gì khi xin visa Mỹ. Đương nhiên, mục tiêu Mỹ không phải là tất cả. Tôi tận hưởng mọi chuyến đi của mình, mọi nơi mình đến, mọi người mình gặp trên đường đi. Nhưng nói ra để các bạn thấy rằng cần chuẩn bị kỹ. Nhiều bạn vần còn quá quan tâm về tiền nong khi bắt đầu một chuyến đi. Vâng, rất quan trọng đấy. Nhưng điều đó chưa đủ và không quan trọng bằng việc bạn đã chuẩn bị tinh thần để đối phó với những khó khăn khi gặp phải trên đường phượt chưa? (Có vẻ lạc đề một cách trầm trọng rồi)

Thôi quay trở lại chủ đề NY. Tôi đến Quảng trường Thời Đại khi trời vừa hửng tối. Đèn neon soi rọi khắp nơi. Nơi đây, khi nào cũng sáng rỡ như đang trong mùa lễ hội.
......



Ngưỡng mộ bạn quá. Không những viết văn hay mà còn có những trãi nghiệp rất thiết thực để làm hành trang cho ng đi sau.
Mong một lần được diện kiến và học hỏi bạn.
Nếu bạn không chê. Cho mình xin một cái hẹn để được mời bạn cf nhé.
tommy.unesco@gmail.com
Mong tin.
Thân
 

nguyenhuytam

Phượt thủ
@tommybsdinh: Cảm ơn bạn rất nhiều đã có lời khích lệ. Tâm nghĩ cộng đồng Phuot cũng nhỏ thôi, đi vòng vòng chắc cũng gặp nhau chứ gì.