What's new

[Chia sẻ] HONGKONG, sợ­ thì ở­ nhà

Pín em vào phần Rượu kỳ châu Á thì chưa thấy bác nào pốt bài về Hồng kông,nhờ giời thương Pín em cũng hân hạnh đc đến hồng công,vậy xin bốt bài hầu các bác ,,
có bác nào đã xin vi sa đi hongkong ở đại sứ quán Trung hoa ở đường hoàng diệu??em thấy bọn nhân viên mặt ai cũng nầm nì,có vẻ như họ chưa hiểu câu: nụ cười bằng 10 thang thuốc bổ..
tiện thể em xin thông báo với các bác., Pín em chưa có bằng tốt nghiệp phổ thông trung học,nên trong suốt bài viết có đầy lỗi về chính tả,tên người,ngày tháng,và những bình luận khó lọi tai.,mong các bác đính chính giùm,
picture.php

cuối cùng thì Pín em cũng đến đc hongkong.đây là ảnh em chụp từ cửa sổ máy bay,có 1 điều khá thú vị là tiền phòng khách sạn ở Hongkong vào cuối tuần lại rẻ hơn ngày thường???có lẽ hongkong là 1 thành phố bận rộn với những hợp đồng thương mại hơn là du lịch???
 
Last edited by a moderator:
lại nói về thương mại,200 năm trước,người Trung quốc thông thương qua các cảng biển..1 cảng quan trọng là hongkong,hồi em còn đi học đc dạy là hương cảng,chuyên buôn bán với bọn ăng lê ,đó là trầm hương,,,có lẽ vì mùi hương thơm,trầm hương chả lẽ lại ko thơm???
picture.php

té ra là bốc phét,hương thơm ở đây chính là thuốc phiện,,nguyên nhân của cuộc chiến mà lịch sử vẫn gọi Cuộc chiến tranh nha phiến,,,,ái chà chà
 
những thương gia người Anh nhận ra có thể kiếm vô số lợi nhuận từ trung hoa,họ chở về Anh nào trà tân cương , hạt tiêu,hạt điều,lụa tơ tằm,gốm sứ bông vải sợi,linh tinh hoa lục bản mộc,..vậy họ mang gì đến trung hoa để đổi lại???
picture.php


đầu tiên là bạc và những sản phẩm thuộc về luyện kim,,nhưng chở như vậy có 1 vấn đề là thuyền quá nặng nhưng lại còn nhiều chỗ trống,hà hà hà hà,những bộ óc tinh tú của thương gia lập tức phát hiện ra cái mà người trung hoa vẫn luôn cần : thứ mà ngày nay đc gọi bằng đủ thứ tên,nhưng ngày xưa có độc 1: Thuốc phiện
 
tất nhiên nước Anh ko hồi đó quá lạnh để trồng đc thuốc phiện,họ chỉ vận chuyển từ Ấn độ sang,ngày đó Ấn cũng là đất của Anh nốt,lên mới có câu: Mặt trời ko bao giờ lặn trên đất Anh..*** bọn đế quốc thực dân,cái éo gì cũng của chúng nó
picture.php

Pín em thuê phòng ở khách sạn Lục quốc(LUK KWOK) cỡ hơn 100 usd 1 ngày,thú thật ko nhớ nữa..tiền do bán đất nên của thiên trả ĐỊA cũng là lẽ đương nhiên,,
 
hồi đó tổng bí thư của Trung hoa là vua nhà Thanh,thấy rằng thông thương với lũ mọi thật tuyệt(hồi đó trung hoa coi bọn Tây là mọi hết,có lẽ vì thấy nhiều râu ria như khỉ?)mang lại nhiều lơi nhuận,,,,,,cho đến khi 1 đại cao thủ thời đó,tên là LIN ZEXU (Pín em dịch là Lâm thúc Từ.sai hay đúng bác nào đính chính giúp em??)ko hề nghĩ như vậy,ông đề đốc tỉnh QUẢNG ĐÔNG này nhận ra thuốc phiện không phải rất có lợi cho người dân,quả nhiên cả ngày cứ nằm phì phèo dọc tẩu thì còn làm ăn đc gì?/
picture.php

Pín em thì ko hoàn toàn nghĩ như vậy,các nhà thơ nhà văn của ta thời Pháp thuộc rủ nhau ra tiệm hút thuốc phiện ở phố Đào duy từ hay khâm thiên rít vài hơi cũng giống như ta thời nay rủ nhau ra Hàng hành làm ly cà phê chứ có gì đâu?????
phảng phất hồn mơ nấm mộ tiên
tai nghe giọt nhựa khóc bên đèn
mê ly cả 1 bầu đông á
nhè nhẹ tâm hồn,lỏng khóa then
(Nguyễn bính bình thuốc phiện khi phê)
 
đề đốc họ Lâm quyết định chiến,ông cho thu giữ tất cả thuốc phiện và những gì động đến thuốc phiện,bàn đèn,tẩu thuốc,,,,chuyện còn dài đây,,để em nghiên cứu bốt hầu các bác

picture.php

đây là khách san lục quốc nơi em thuê,(tên ăng lê nó là Luk kwok)

Hongkong vượt trội Anh về giao thông,Pín em ko thuê xe tự lái ở đây ko phải vì hòn đảo này khá nhỏ mà do hệ thống giao thông công cộng ở đây quá tốt,Pín em mua 1 thẻ bạch tuộc(tên thẻ nó thế) có thể đi đc xe bus,tàu điện ngầm và phà,,Pín em đã đứng trước nhà ga tầu điện ngầm mà cứ tưởng đứng trước 1 cửa kính của 1 siêu thị cho đến khi tầu tới và những tấm kính mở ra cùng với cửa của toa tầu vừa trờ đến,,ở Hồng kông bạn ko thể ngã xuống đường ray xe điện ngầm,Hông kông hơn đứt Anh chí ít ở điểm này,
 

danngoc

Phượt tiên
Hehe, em xin phép bác chủ topic có đôi lời về cái chiến tranh Nha phiến này chút:

Ngày xưa, mỗi khi nghe đến chiến tranh Nha phiến là lòng em lại nổi lên nỗi căm giận bọn thực dân đế quốc dã man vô nhân ăn cướp Châu Á. Rồi dần dần, khi già đi và đọc thêm nhiều, em biết thêm về cái vụ tai tiếng này như sau:

Bối cảnh tk 19 ở Trung Hoa của máy bay Airbus Từ Hy, Trung Hoa lạc hậu vẫn ngông nghênh tự xem mình là cây đinh kim cương của vũ trụ. Kết hợp với tư tưởng Nho giáo và truyền thống tập quyền, họ xem mình là trung tâm và các lãnh thổ khác là phiên, là man, là di... Mặc cho vậy, tư duy này lạc hậu và trình độ khoa học kỹ thuật của họ thì cực kỳ lạc hậu. Thế nhưng, nhu cầu kinh tế thì vẫn tồn tại, bất kể anh có lạc hậu hay không. Trung Hoa cần nhập hàng dệt từ Ấn Độ, cần nhập kính viễn vọng, đại bác, dụng cụ quan trắc, đạn dược và súng trường từ Tây Âu, nhập đồng hồ, kính đeo mắt, nhập mọi thứ của thế giới văn minh, tức là nhập hàng hàng hóa có nồng độ chất xám cao. Hệt như hiện nay, phàm có nồng độ chất xám cao thì tiền bản quyền cũng cao, tức là vật tư 1 đồng nhưng giá thành thì cả nén vàng mười. Còn sản phẩm thô thì vốn 1 đồng may lắm bán được 1 rưỡi! Đó là quyền áp đặt của kẻ có trình độ đối với người ngu si khăng khăng không chịu học khoa học tự nhiên (nhưng vẫn xem mình có giá ngồi trên đầu thiên hạ). Thấy cảnh trái mắt, Từ Hy bà già bèn ra sắc lệnh phàm việc thương mại hàng hóa thô của Trung Hoa như chè, tơ v.v. bán cho Tây Âu chỉ được thu về bằng bạc nén và cấm nhập hàng chất lượng cao từ Tây Âu. Sắc lệnh này có giá trị ngang với phát súng tuyên bố chiến tranh kinh tế, bởi chưng phàm đã đánh 1 chiếc thuyền buôn từ Mỹ, từ Châu Âu, từ Châu Phi, từ Ấn Độ sang mua bán ở Trung Hoa thì trên tàu người ta không chở tiền mặt, mà chở theo hàng. Hàng đổi hàng thì có 2 lượt mua bán diễn ra trên 1 lần giao dịch, và lãi suất như thế mới đủ để các đại ngân hàng Châu Âu chi tiền cho dân thương buôn đường biển ra khơi. Tất cả những kẻ tham gia trong chuỗi giao dịch quốc tế không một ai bỏ tiền tươi, mà chỉ kẻ góp neuron, người góp công sức. Người mua bán sỉ thì không góp tiền tươi, chỉ có người mua bán nhỏ mới thu gom bằng tiền mặt. Đó là nguyên tắc cơ bản của mọi giao thương quốc tế, của nền ngân hàng và thương mại, đúng cho đến ngày nay. Ấy vậy mà kẻ kia không hề biết!

Bất công, bất công thương mại diễn ra từ 1 sắc lệnh ngu ngốc của một vị đại thái hậu của Đại Trung Hoa.

Thế là Thượng nghị viện Anh quốc nhóm họp. Nữ hoàng Victoria thống nhất là mắt đổi mắt, răng đổi răng, quyết không để các ông trùm ngân hàng và thương mại của Anh quốc phải đi ăn mày, quyết không được để mụ già móng-tay-dài-răng-không đánh-chỉ-xúc-miệng-bằng-trà kia khiến cho thần dân mình chết đói. Bà nghĩ ra 1 kế, cho dù kế này khiến Thượng nghị viện suy nghĩ rất lung trước khi quyết định vì nó vô đạo đức theo tiêu chuẩn Tây Âu: trồng các đồn điền thuốc phiện ở Ấn Độ, lấy nha phiến đem bán chui cho lũ nghiện bên Tàu. Hê hê, dân Tàu, phàm là các ông quan và nhà đại phú thì còn cái thú tinh thần nào hơn nằm bàn đèn, ngoại trừ chơi đá cảnh, thư họa, kinh kịch (mấy cái thú này thì tao nhã quá, không phải ai cũng biết thưởng thức) hay kém tao nhã 1 chút như xem đá cầu đá dế, ngủ ngày (không chỉ có nhiều lầu xanh mà cũng như Hy Lạp cổ đại, Tàu là nơi xuất phát nhiều trò đồi bại như kê gian và các phương pháp lạc thú khác liên quan)? Sự chênh lệch cán cân thương mại đã được giải quyết đơn giản, tuy có hơi bất nhân 1 chút: đem thuốc phiện đến Hong Kong, Ma cau, Shanghai bán lấy bạc nén, rồi dùng bạc nén ấy đổi lấy chè đem về bán cho Hoa Kỳ.

Từ Hy lồng lộn. Bà già này quen thấy mọi người nghe lệnh không cãi, vốn xem nữ hoàng Victoria kia như con a hoàn dọn bô phân của mình, nay tự nhận thấy mọi người cứ hút thuốc phiện phì phèo (bà ta thì cũng thế thôi) mà không còn biết lo cho đại nghiệp Thanh triều. Vứt hết, đốt hết! Đốt tàu Tây, vứt thuốc xuống biển. Đấy là cái ngu thứ hai. Đã không biết mình biết người, lại còn hay dùng bạo lực. Thế là tàu 8 đại cường thế giới (lúc này có cả anh Nhựt Pủn và Huê Kỳ) nhảy vào. Trung Hoa bình sanh đánh đấm dở như hạch, chưa từng thắng đại cường nào. Thế là chiến tranh Nha phiến nổ ra và kết thúc bằng việc em gái Trung Hoa bị các anh đại cường ăn hiếp đủ mọi đường.

Hé hé, em xin hết ạ, nhường bàn đèn lại cho lão Vòng A Súng
 
Last edited:

likemoon

Phượt quái
Lin ze xu 林则徐 - Lâm Tắc Từ - Tổng đốc Hồ Nam và Hồ Bắc, người phát động cuộc chiến tranh nha phiến ở TQ, sau này bị đi đày ở Tân Cương rồi được phục chức, mất năm 1850 ở Quảng Tây khi trên đường đến đây dẹp cuộc nổi loạn Thái Bình.
 
đề đốc họ Lâm ra lệnh thu hết thuốc phiện,bất kể của ai,dĩ nhiên bọn Anh giấu biệt,ai ngu mà nộp,nhưng vị đề đốc nổi tiếng liêm khiết này đem quân đội với mã tấu ra nói chuyện,người Anh có bao nhiêu thuốc phiện đành phải tòi ra hết,bác Lâm thu đc trên 20 nghìn thùng đem đốt và đổ sạch xuống biển...bọn Tây hay lắm,các bác nhỡ chửi bố nó lên có khi nó cũng mặc kệ nhưng thử uống trộm 1 hụm sữa của chúng nó thì biết nhau ngay,,đương nhiên lũ thương nhân bị mất 1 đống của chạy về khóc với nữ hoàng,,cuộc chiến đc khởi động từ đây,1 cuộc chiến mà nhà Thanh phát hoảng vì HỎA KHÍ CỦA LŨ HỒNG MAO
picture.php

Pín em vẫn tự hỏi nếu Hongkong ko thuộc về người Anh trong 150 năm thì giờ nó sẽ như thế nào?chắc chỉ bằng biển Đồ sơn quê ta,,,
 
bác nào thích lễ phật hẳn sẽ rất thích hongkong,Thiên tân đức phật nằm ở đảo Lantau là 1 trong những tượng phật lớn nhất thế giới,nơi đây cũng là trung tâm phật giáo của Hongkong,Pín em cũng thắp hương khấn vái rồi về Việt nam oánh mấy con Lô nhưng trượt cả,,,chắc cũng không thiêng lắm hay là do Phật hongkong ko hiểu tiếng Việt?
picture.php


bức tượng hoàn thành tháng 12 năm 1993,đc ghép lại từ 202 mảnh riêng biệt,nó to đến nỗi bạn có thể thấy nó từ Macao vào ngày đẹp trời,để đến đc đây,bạn cũng phải đi trên 1 trong những cáp treo dài nhất thế giới,,,cáp treo Ngong ping
picture.php
 

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
40,247
Bài viết
1,080,214
Members
180,032
Latest member
RoyalWine
Top