What's new

Malaysia sau 30 năm

TravelBug

Hai Bác Già
Trên đường , ông vừa đạp xe vừa dẫn giải như 1 hướng dẫn viên du lịch chính hiệu: này là 1 đền thờ Hồi Giáo nhưng của người Pakistan



Này là tòa án Penang:



Gần khu này có 1 con đường lát đá, nhưng đoạn có lát đá theo kiểu cobble stone bên Âu châu chỉ có 1 đoạn ngắn khoảng 200m mà thôi, ông cho biết là do quá tốn kém mà dân lại kêu ca vì bất tiện cho người đi bộ và xe đạp nên thành phố ngưng lại và giữ nguyên đoạn đường vừa lát đá xong như 1 dấu tích. Penang có nhiều miếu thờ Quan Âm, mà ngôi đền này là ngôi miếu xưa nhất của thành phố, ngày mồng một, rằm và những ngày sóc vọng nhang đèn khói hương nghi ngút (bác già trai than thầm: còn gì là bầu khí quyển của tôi!)



Và ngôi này thì mới hơn và bề thế hơn 1 tẹo:



Phố Tàu xong, ông đưa ngang qua coi phố Ấn; cũng những shop quần áo thời trang:



Với bảng hiệu rất là phong cách Boolywood:



Và không thể thiếu tiệm hoa với những xâu hoa vạn thọ, hoa lài kết thành chuỗi:



Và lịch thiệp hết sức, ông quẹo vào 1 ngõ nhỏ, bảo bác già trai bước xuống xe mà chụp hình cho bác già gái ngồi ngay ngắn trong thùng xe như 1 du khách ngoan tốt
 

TravelBug

Hai Bác Già
Cheong Fatt Tze mansion - The blue house

Ông tài đưa hai bác già tới trước 1 cổng có những chử khắc bên trên và bảo đây, tới rồi -



Hai bác già chào cám ơn ông, trả tiền và biếu thêm ông chút quà. Đây, đây là người tour guide bất ngờ của hai bác già trong buổi sáng nay:



Nhìn hình, các bạn có nghĩ rằng ông đã 79 tuổi lúc đó không? Đó là lý do mà hai bác già không dám gọi ông là "bác tài"!

Mua vé, được cho biết là 11 giờ sẽ có 1 tour dẫn đi thăm tòa nhà và được phát cho tấm card này :



Theo đó, ngôi nhà này gồm có 38 phòng, 5 khoảng sân, 7 cầu thang và 220 cánh cửa sổ; những cầu thang và những cánh cửa sổ này do 1 người thợ đặc biệt chế tạo ra. Chủ nhân nguyên thủy của tòa nhà này là Cheong Fatt Tze xuất thân là 1 người nghèo mạt nguyên quán ở Quảng Đông. Ông từ Tàu đến lập nghiệp ở xứ này năm 16 tuổi (nghe giống chuyện chú Hỏa bên mình quá!) và thành công, có nhiều quyền lực cũng như nhiều huyền thoại về ông vào thời kỳ đó và được mệnh danh như " Một trong những vị quan cuối cùng và là nhà tư bản đầu tiên của Tàu (Cái này là bác già thuật lại theo tấm card đó chứ không biết đâu là sự thật!). Ông giàu có và nổi tiếng vào thời đó đến nổi những người Hòa Lan và Anh trong giới cầm quyền thời bấy giờ đã hạ lệnh phải treo cờ rũ khi ông mất vào năm 1916.

Trong quãng thời gian cực thịnh của ông, Cheong Fatt Tze đã chọn Penang để xây dinh thự cho mình và cho con cháu nối dõi sau này. Ngôi dinh thự này là 1 trong 2 ngôi dinh thự đồng cỡ hoàn mỹ
nằm ngoài đất nước Trung Hoa (sic).

 
Last edited:

TravelBug

Hai Bác Già
Cheong Fatt Tze mansion ngày nay ngoài việc bán vé cho du khách vào xem và lấy tiền khi có người hướng dẫn, còn kinh doanh như là 1 khách sạn nên họ không cho chụp hình bên trong. Dinh cơ này nẳm ngay khu trung tâm, cạnh những building tân tiến cao vút tạo thành hình ảnh cái mới và cái cũ song hành bên nhau:





Nhà này bên ngoài nhìn không lớn lắm, có lẽ do chiều sâu mà nhìn từ bên ngoài mình không thể thấy được chăng?



Gian sảnh chính:

 

TravelBug

Hai Bác Già
Đây là vài hình ảnh của Cheong Fatt Tze Mansion aka The Blue House, bạn hãy xem để biết tại sao nó có tên đó: Ngôi nhà Xanh

Khoen cửa xưa:



Hành lang:



Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo.... Xe còn đây, người xưa, hồn xưa thì vắng cả:





Và có cả chiếc xe kéo:



Trời xanh, tường xanh..... nhà xanh:

 

TravelBug

Hai Bác Già
Cô hướng dẫn viên bắt đầu thuyết trình, toàn là những điều có thể là mới hay và lạ đối với khách Tây nhưng đối với khách gốc Á thì..... "Xưa rồi Yan ơi! " :).

Những nào là cửa đối song, cân xứng, phong thủy v..v.. và v... v.... Nào là có những hình tượng hình đồng tiền nằm kín đáo rải rác đâu đó trong nhà ý cầu giàu sang phú quý. Nào là cửa bình phong chạm hoa văn thứ nhất để thoáng khí thứ nhì để đàn bà con gái trong nhà....nhìn trộm khách! Thảo nào kín cổng cao tường là thế mà cũng có truyện Kim Bình Mai!

Nhưng dù chủ nhân có dụng phong thủy để mong tìm 1 kết quả tốt cho căn nhà và giòng họ của mình, cũng chỉ đến đời thứ hai là xuống dốc và nay con cháu đã phân tán khắp nơi! Thầy phong thủy non tay hay do chủ nhân hà khắc với thợ khi cất nhà nên căn nhà bị trù ếm theo bùa Lỗ Ban? Không ai biết được!!!

Đọc bên trên, thấy nói nhà nầy có 38 phòng hai bác già mừng khấp khểnh , dè đâu chỉ được xem khoảng sân vuông có giếng trời rộng, lên lầu coi 1 phòng nhỏ chứa vài vật dụng của các chủ nhân , vòng ra sân sau ngang dãy phòng xưa là nơi ở của các thê thiếp nay được sửa chữa thành phòng cho khách thuê (giá khá đắ!) xong ra đến gian bán đồ kỷ niệm và .... vãn tuồng! Nhưng đối với bác già gái, tuồng chưa vãn ở đây: Nhìn góc phòng bán đồ kỷ niệm có chưng bày 1 vật mà vừa nhỉn thấy nó như có phép mầu kéo bác già gái trở lại dĩ vãng. Khe khẽ níu áo cô hướng dẫn bác già gái xin phép được được chụp tấm hình "nó", cô bảo cô không có quyền và dẫn bác già gái sang phòng điều hành và bác già xin được phép của người trưởng nhóm coi sóc với điều kiện phải chờ tất cà người khác ra ngoài! Được thôi! thừa dịp đó bác già gái đi vòng quanh "nó” và ngắm nghía "nó". "Nó" mang 1 tấm bảng cho biết "nó" đã được đóng trong phim Indochine với nữ tài tử quyến rủ Catherine Deneuve, vậy "nó" cũng từng là minh tinh đấy chứ!. "nó", chắc không lạ với các bạn trong nước, nhưng với bác già gái thì "long time no see" nó rồi! Em nó đây:



Những tấm kiếng này, ngày xưa còn nhỏ khi được Ba hoặc Má dẫn đi ăn mì, thường nghễnh cổ nhìn mấy tấm tranh kiếng miêu tả cảnh trong truyệnTam Quốc Chí: này là cảnh Quan Công phò nhị tẩu, kia là đoạn Triệu Tử Long phò ấu chúa, lại nữa này: cảnh Quan Công đọc sách cho lương y mổ vết thương......



Có những khi thèm ăn, lỏn vào đứng bên trong xe nhìn chú Ba tay mở hộc tủ đựng mì bốc 2 vắt mì thảy vô nồi nước trụng sôi ùng ục, một tay chú Ba xốc vá trụng mì, tay kia chú lấy 1 cái tô, rồi tạt vô đó muổng mỡ, muổng xì dầu. Cùng lúc tay kia chú xốc mì lên, giật vài cái vô miệng thùng nước trụng cho mì ráo nước xong hắt vắt mì vô tô, tay còn lại nhón lấy nhúm hẹ, xé cọng xà lách rồi dàn vài lát thịt mỏng dính lên trên và thêm nhúm hành xanh xắt nhỏ trước khi múc nước lèo đổ ngập mặt tô mì! Xong! tất cả những cử động của chú Ba bán mì mà bác già nói nãy giờ chỉ diễn ra trong vòng 2, 3 phút. Cử động mà nhà văn Võ Phiến đã dùng 1 từ rất đúng để tóm gọn lại, vừa tượng thanh vừa tượng hình, đó là từ "rụp rụp" ! Chú Ba làm những cử động trên một cách rụp rụp!
 
Last edited:

TravelBug

Hai Bác Già
Từ giã Penang trở lại Kuala Lumpur, lần này lại thay đổi khách sạn! trong chuyến đi này hai bác già làm khách ở 4 khách sạn: Novotel, Equatorial (Malacca), G hotel (Penang) và bây giờ là Piccolo.



Trong 4 khách sạn đó, Piccolo là tốt nhất: về phòng ốc, về phục vụ và nhất là về vị trí: ngó qua tay trái là Lot 10 và trạm monorail, khu shopping Sungai Wang. Trước mặt đường là Bintang Walk và phía tay phải là khu shopping Pavilion và Starhill Gallery!

Quầy lễ tân cao thoáng:



Phòng của khách cũng sáng và thoáng khí:



Gần trạm xe monorail đến thế, nên ngay chiều đó hai bác già đi thăm Menara tower. Có nhiều lối đi dẫn lên Menara, nhưng không hiểu cái gì xúi giục mà hai bác già lại chọn ngay lối đi khó khăn nhất và do đó vừ dài vừa nhọc nhất; bù lại, hai bác già được hưởng 1 quang cảnh như rừng rậm ngay giữa lòng thủ đô KL của xứ Mã Lai Á với lối mòn quanh co lên núi, cầu treo....



 

TravelBug

Hai Bác Già
Ngạc nhiên làm sao, khi trong sân Menara có cả ban nhạc đang chơi cho người ca sĩ hát bài "Hello" của Lionel Richie:



Và bên cạnh bồn phun nước, họ có dựng những chiếc lều đầy màu sắc làm tươi thêm khung cảnh xung quanh



Nhìn vào, xếp những gối màu rải rác gợi nhớ những tẩm cung hareem của 1 thời Ngàn lẻ một đêm, chỉ thiếu những shisha pipes và những người đẹp che mặt nhưng lại hở rốn:



Trên tầng chót của Menara tower, có 1 nhà hàng xoay nhưng theo nhiều người cho biết, giá cả đắt mà thức ăn thì không xứng đáng với giá tiền phải trả; cho nên với du khách thường như chúng ta thì mua vé lên đài quan sát ngắm thành phố KL trong màn mù khói bụi và chụp hình tháp đôi Petronas xem ra khôn ngoan hơn:

 

TravelBug

Hai Bác Già
Ở KL, tìm một nơi để nạp năng lượng thêm thì không thiếu và không khó: chỉ đi vài bước là khách có thể bắt gặp những khu ăn uống với đông đầy thực khách từ người địa phương cho đến khách du lịch. Xuề xòa thì khu phố tàu với con đường Petaling trứ danh hoặc con đường ẩm thực Jalan Alor tương tự như khu Cấm Chỉ Hà Nội: suốt con đường nhà hàng quán ăn san sát nhau, nhưng thú thật là hai bác già không hạp với khu này lắm vì các bác tiếp thị cứ ra kéo khách như đang đòi nợ(cũng y chang khu Cấm Chỉ nhà mình!), chỉ có 1 lần bác già gái thấy trong người không ổn nên ra tìm quán cháo ếch và khẩu vị thì cũng tàm tạm mà cách thức tiếp khách thì vô cùng kinh dị!

Thật ra, nếu các bạn muốn xênh xang hơn 1 tý, chỉ 1 tý thôi - thì khu food court ở tầng hầm hku shopping Pavilion là chọn lựa an toàn: Hai bác già thích đi ăn ở đây vì trông sạch sẽ mà nhiều chọn lựa: bếp Mã là đương nhiên với thức ăn của các vùng như Ipoh, Penang, Malacca đều góp mặt; đến các bếp nước ngoài như bếp Nhật, bếp Hàn quốc và cả bếp Việt mình; hai bác già cho rằng cứ mỗi ngày chọn 1 bếp khác nhau để thưởng thức thì trong vòng 5 ngày là số ngày trung bình du khách thăm Kuala Lumpur, hai bác già cũng chưa trở lại bếp đầu tiên! Giá cả thì có đắt hơn khu Jalan Alor 1 chút nhưng không nhiều và phẩm chất thức ăn thì hơn hẳn!









Và nhớ thừ bánh doughnut ở hiệu J.CO: hiệu này ch3ị mới có ở Indo và bánh rất ngon, ngon hơn hẳn Krispy Kreme của Mỹ





Chiều chiều, hai bác già qua Jalan Alor, mua 1 trái sầu riêng King Durian, ghét 1 nỗi ăn sầu riêng thì không về nhà hoặc vào quán tiệm nào khác được nên cứ phải ngồi dọc đường tay cầm dĩa sầu riêng ăn mắt ngó người qua lại.... mùi sầu riêng King thì độc đáo, ngọt đậm đà.....và rẻ....
 
Last edited:

TravelBug

Hai Bác Già
Lại chợ :) , lần này là chợ Chow Kit - nằm gần trạm monorail Chowkit - tìm mua khô cá cơm về nhà nấu súp. Chợ này nhìn giống như chợ Cầu Muối trước năm 1975: các gian sạp nhò nằm giữa những lối đi hẹp và bán đủ mọi thứ: chợ khô thì có áo quần, hoa trái rau củ, siêu thị bán trăm thứ linh tinh và giá rẻ hơn mua ở những siêu thị trung tâm như Lot 10 hoặc Isetan trong Suria. Bác già gái mua rất nhiều các loại cà ry nước, cà ry bột, loại nấu gà thứ nấu cá vân vân và vân vân!





Tôm khô, khô cá sặc cũng có mặt và rất rè, bác già gái mua mấy gói khô mỗi gói 4 con khô sặc lớn mà chỉ có 3RM 1 gói! rẻ đến không ngờ. Hình dưới đây cho thấy giá 1 kg khô cá cơm loại ngon nhất chì có 24 RM!



Trong suốt thời gian ở Mã: KL, Malacca, Penang hai bác già nhận thấy xứ này không thấy người ăn xin! Không thấy, hay là chưa thấy - cho đến khi đi chợ Chowkit này, 2 vợ chồng người mù hát rong này là người hành khất duy nhất hai bác già bắt gặp, và bề ngoài họ rất sạch sẽ, đầy tự trọng chứ không lôi thôi nhếch nhác như hình ành người ăn xin mình hay thấy:

 

TravelBug

Hai Bác Già
Trong khách sạn PIccolo có phòng massage thư giãn (đúng nghĩa thư giãn nhé!). Còn gì thích thú hơn sau khi trải mình ngoài nắng nóng Xích Đạo và bước vào một khung cảnh rất tĩnh lặng làm thần kinh hai người già êm dịu lại:



Và cho cá "cạp" chân



Nhìn vào những dãy giường massage như thế này chỉ muốn ngủ luôn cho khỏe!



Nhưng thôi, còn một nơi, mà hai người Việt già mang thông hành Căng gà rù này muốn đến thăm: Nhà tù Pudu




Nhà tù Pudu là nơi mà năm 1986 đã thi hành bàn án treo cổ 2 người Úc bị kết tội vận chuyển ma túy: Kevin Barlow và Brian Chambers. Một trong 2 người này (không còn nhớ rõ là ai) bị khuyết tật ở chân và phài dùng nạng! Hình ảnh 1 hình hài phủ drap trắng trên băng ca, cạnh đó là chiếc nạng nay không còn cần thiết cho anh ta nữa đeo đẳng theo trong trí hai bác già mấy chục năm nay! Nhà tù Pudu nay đã giải tỏa và được chỉnh tu lại, nhưng như những nhà tù khác trên toàn thế giới, phía sau những bức tường ấy là những máu và nước mắt cùng sự đày đọa và căm hờn của biết bao thân phận con người!
 
Top