What's new

Malaysia sau 30 năm

TravelBug

Hai Bác Già
tinhcavungtau
Tháp số 1 luôn vắng hai bác ạ, chỉ cần để lại CMND thôi [j/k]. Chen lấn làm gì ở tháp số 2 cho nó mệt.
: Làm gì mà biết tháp số 1 hay số 2 (nó là anh em song sinh mà, identical twin á j/k) chỉ biết chổ đó nó phát vé thì mình vô xin vé! mà không chen lấn làm gì thấm hiểu chử "free" ?
 

TravelBug

Hai Bác Già
Dạo quanh Stadhuys, may sao gặp được đám cưới truyền thống người Mã đạo Hồi,cô dâu nhỏ xinh e thẹn nép mình cạnh chàng rể



Đây là những hình ảnh quanh khu công trường St John, chắc cũng không lạ gì với gia đình nhà Phượt:







Nhưng chính tấm hình bắt được cái phản ứng sợ hãi của cô bé này làm bác già thích nhất:

 

TravelBug

Hai Bác Già
Dạo quanh, bác già trai nhận xét là cái thành phố - có thể nói là 1 thị trấn vì nó nhỏ xíu; đi dăm phút đã về chốn cũ - nảy sao mà nhiều bảo tàng quá: nào là bảo tàng hàng hải "Maritime museum", bảo tàng lịch sử ,sắc tộc "History & Ethnography Museum", bảo tàng hải quân hoàng gia Mã Lai "Royal Malaysian Navy Museum ", bảo tàng nhân dân "Peoples museum", bảo tàng thanh niên Mã Lai "Malaysian Youth Museum ", bào tàng các loại diều "Kites Museum", bảo tàng Hồi giáo Malacca "Melaka Islamic Museum", bảo tàng chính phủ dân chủ "Democratic Government Museum", bảo tàng quan khâm sai (hay quan toàn quyền) "Governors Museum", bảo tàng tiểu vương Malacca "Melaka Sultanate Palace", bảo tàng văn chương "Literature Museum ", bảo tàng sắc đẹp bền vững "Enduring Beauty Museum " ..... Ôi thôi hoa cả mắt, mỏi cả chân và trống cả túi tiền cùng hao hụt thời gian để thăm thú các bảo tàng của Malacca!

http://www.virtualmuseummelaka.com/

Phố xá Malacca, nhất là trong khu người Hoa nằm phía bên kia bờ sông Malacca nhỏ hẹp, có dáng rất quen vối người Việt mình và với những dãy nhà phố lầu "shop house" nhìn giông giống khu phố cổ Hôi An nhưng được bảo tồn kỹ hơn. Có những căn tiệm bán những đồ cổ hay đồ giả cổ, mà bác già nhìn thấy trưng bày bày pho tượng trước cửa nhìn thật là thân quen:



Và những căn nhà, những đầu hồi nhìn cũng rất quen mắt:





 

TravelBug

Hai Bác Già
Quanh quẩn tìm căn tiệm đóng giảy này theo lời dặn của con gái, không phải là một tiệm đóng giày thường như ta hay thấy:



Wah Aik là 1 tiệm hiếm hoi còn giữ được nghề xưa cho những khách hàng xưa - mà nay chắc cũng đã là người muôn năm cũ cả rồi: nghề đóng giày cho những bàn chân sen vàng "liên hoa" tức là những bàn chân bó nhỏ xíu cho những quý phu nhân, quý tiểu thư đài các lá ngọc cành vàng, con nhà trâm anh thế phiệt thời phong kiến, mà các bậc mày râu thời ấy cho rằng nâng niu bàn chân ấy trong tay cảm giác nhỏ xinh như nâng đóa hoa sen:



Cô con gái của hai bác già, thời còn đi học có đọc 1 bài về tục bó chân của người Hoa và có hỏi Mẹ về chuyện đó. Bác già gái, để có thể giải nghĩa cho con gái cũng phải tìm đọc tài liệu về bó chân (vì người Việt mình làm gì có tục dã man đó!). Những điều đọc được thật kinh khủng: Theo đó, khi cô bé gái được khoảng lên chín hay lên mười, họ bắt đầu bẻ xương bàn chân cô và bó lại, mỗi ngày họ tháo băng chân, thoa thuốc cho đỡ đau rồi bó trở lại, lần này chặt hơn và cứ như thế cho đến khi bàn chân cô còn nhỏ độ non gang tay. Người bị bó chân như thế dĩ nhiên bước chân quặt quẹo, không thể đi nhanh được và phải phụ thuộc vào sự dìu đỡ của người khác, nhất là khi về già thể trọng tăng lên. Còn các thiếu nữ và các phụ nữ trung niên thì đi đứng từng bước nhỏ chậm rãi.

Thật ra theo các nhà nghiên cứu, bàn chân bị bó như thế do xương bàn chân bị bẻ gãy và bó chặt lại; vết thương do không thể lành được và bị bó suốt ngày nên khi tháo ra sẽ có 1 mùi hôi thối khủng khiếp. Họ cũng cho rằng bó chân như thế thật ra do nhu cầu dục tính bệnh hoạn vì theo họ nghiên cứu, do bàn chân không thể phát triển được và không hoạt động được bình thường nên sự phát triển cơ thể sẽ dồn về phần cơ phía trên, mà gần nhất là các cơ vùng bộ phận sinh dục. Ngoài ra đó còn do bản tính làm chủ, sở hửu 1 cách độc ác và độc đoán của người đàn ông Tàu thời đó: vì không làm việc nặng được, ngay cả sự đi đứng cũng khó khăn nên những người phụ nữ này hầu như lệ thuộc hoàn toàn vào người chủ gia đình, là người chồng, người cha của chính họ.
Bác già gái chỉ đọc và giảng nghĩa cho con, không phải là nhà nghiên cứu nên không biết những điều trên đúng hay sai, đúng thì bao nhiêu phần và sai thì bao nhiêu phần? Nhưng có điều bác già thấy rõ là bàn chân mà đem đi bó chặt như thế thì quả thật là đau khổ: nhà Phượt đi nhiều, có lỡ khi mua phải đôi giày chật thì cảm giác của bạn sẽ ra sao? Ấy là giầy chỉ nhỏ hơn 1 số, 1 hoặc 2 cm kém hơn chân thôi nhé!
 
Last edited:

souringo

Chuột con
Souri xin lỗi vì làm loãng bài của bác ,nhưng nếu nói về tục bó chân được lý giải dễ hiểu và chi tiết thì có lẽ trong cuốn tiểu thuyết " Tuyết Hoa và cây quạt bí mật" của Lisa See nói rất nhiều ,miêu tả sống động cái đoạn bó chân đầy đau đớn này ạ.(những ai hứng thú về bó chân và thân phận của phụ nữ Trung Quốc nên đọc qua tác phẩm này.)
 

TravelBug

Hai Bác Già
Souri xin lỗi vì làm loãng bài của bác ,nhưng nếu nói về tục bó chân được lý giải dễ hiểu và chi tiết thì có lẽ trong cuốn tiểu thuyết " Tuyết Hoa và cây quạt bí mật" của Lisa See nói rất nhiều ,miêu tả sống động cái đoạn bó chân đầy đau đớn này ạ.(những ai hứng thú về bó chân và thân phận của phụ nữ Trung Quốc nên đọc qua tác phẩm này.)
Bác già gái đúng là có đọc quyển này, dễ có đến 10 năm rồi nhỉ?
 

souringo

Chuột con
Bác già ơi không lâu đến 10 năm đâu ạ. Đang ngóng trông bài của bác.. ôi Souri nhớ chợ đêm melaka thèm ăn vặt..Thanks bác già nhiều nhiều
 

TravelBug

Hai Bác Già
Malacca và nỗi thất vọng:

Sáng nay là sáng thứ bảy, đường phố Malacca sáng nay nhiều xe cộ rộn rịp khác hẳn vẻ ngái ngủ của nơi này 2 ngày trước. Càng về trưa cảm giác ngột ngạt càng tăng trong hai bác già: xe nhiều, người đông! Tiếng nói cười ồn ào khắp các điểm ăn uống, mua sắm....Muốn về phòng khách sạn trốn tiếng ồn cũng khó vì hotel Equatorial nằm ngay giao lộ chính của Malacca và nằm kề ngay khu shop chính của Malacca mà phòng của hai bác già nhìn ngay ra đường và hệ thống cách âm của Equatorial chì là con số không!

Khắp nơi: Starbuck để uống 1 ly cà phê (mở ngoặc: cà phê Mã dở ơi là dở!) tìm mãi cũng không có bàn trống, đành mua 2 ly cà phê ra ngồi ngoài khu bồn phun nước để uống và nhìn người chen chân. Mc Donald: người xếp hàng dài ra khỏi cửa. Nguyên do của cái sự ồn ào này chính là vì người dân Singapore kéo qua nghỉ xả hơi cuối tuần và mua sắm vì đồng tiền Sing có trị giá cao gấp đôi đồng tiền Mã! Giản dị là số khách dồn ứ cuối tuần này quá tải so với khả năng của Malacca! Và người Singapore, ôi chao nhìn cách họ hành xử, ăn to nói lớn một cách dung tục hai bác già mới nhận thấy khi người ta hãnh tiến một cách ngạo mạn thì con người thật của họ lộ ra trần truồng! Cũng có thể hai bác già đã...già nên đâm ra khó tánh, chứ càng đông thì càng vui chứ!!! Chúc các bạn nếu có đến Malacca vào thứ bảy thì có được 1 cuối tuần vui!
 
Last edited:

souringo

Chuột con
Souri khuyến mãi tấm ảnh chộp được tại Mc Donal vào giờ ăn trưa , định kiếm gì bỏ bụng nhưng thấy cảnh này " bỏ của chạy lấy người luôn", thân Souri như dzầy đâu có chen nổi..

 

TravelBug

Hai Bác Già
Chợ đêm Malacca

Biết là chợ đêm rồi sẽ đông chen, nên hai bác già lo dạo phố sớm. Vì là còn sớm, nên các gian hàng chưa bày ra hết và người trên đường cũng còn thưa thớt (Souri thất vọng rồi nghe :) )



Tuy là cũng có vài gian hàng thức ăn đã dọn hàng và sẳn sàng đón khách:



Nhưng đông nhất là gian hàng này đây: một bên bán laksa các loại, một bên bán cendol (bánh lọt ngọt); tình trạng chờ bàn, nóng bức, ồn ào lại diễn ra:



Ăn xong mỗi người 1 tô Laksa, mồ hôi mồ kê nhể nhại, lại dạo quanh khu chợ đêm thêm 1 vòng nhưng vẫn còn sớm, nhìn lại các gian hàng thì hàng hóa bày bán chẳng có gì đặc biệt:



Hai bác già ghé tiệm bánh, mua vài bánh nhân dứa (thơm) rồi rủ nhau ra đầu dường Jonker Walk nơi có 1 sân khấu lộ thiên. Vừa nhâm nhi bánh nhân dứa (ngon), vừa thưởng thức các ca sĩ tuy già tuổi đời nhưng con tim vẫn trẻ trung hát - và nhảy - vài bản nhạc theo điệu Chacha vui nhộn, hai bác già kiếu ra về sớm!