What's new

[Chia sẻ] Một tháng ở Nam Mỹ: Hòn đảo cô đơn nhất thế giới: Đảo Phục Sinh (tr.32)

Chitto

Phượt thử
Staff member
Sucre - white city

Những biển hiệu gỗ thể hiện phong cách của chủ nhân





Với những ban công đặc trưng

 

Chitto

Phượt thử
Staff member
Sucre - central square

Rồi cũng đến quảng trường trung tâm, là trái tim của thành phố. Mỗi tội xung quanh nhiều xe ô tô đậu quá, không buồn chụp.

Con phố này là một cạnh của quảng trường, quảng trường ở bên phải.



Chính giữa quảng trường là tượng của Antonio José de Sucre, tổng thống đầu tiên của Bolivia, và cũng là người được dùng tên đặt cho thành phố này.



Con cháu của người Inca xưa, với giấc mơ cưỡi sư tử một ngày mai

 

Chitto

Phượt thử
Staff member
Sucre - central square

Tòa nhà bề thế nhất bên cạnh quảng trường là tòa nhà Chính phủ Bolivia, khi nơi đây còn là thủ đô của đất nứoc. Tòa nhà được dựng từ hơn một trăm năm trước, trông còn khá mới.

Ngày nay tòa nhà chỉ còn là tòa nhà Công quyền của vùng Chuquisaca, mà Sucre là thủ phủ. Công trình được xây dựng khi nền cộng hòa được thiết lập, nên còn gọi là kiến trúc cộng hòa, để phân biệt với kiến trúc thuộc địa trước đó.



Ngay bên cạnh tòa nhà công quyền, là công trình cổ quan trọng: Nhà thờ chính tòa Sucre (cũng là nhà thờ Tổng tòa của cả vùng). Tòa nhà này đựng từ những năm 1552, rồi tu sửa chỉnh trang mãi đến 1712 mới được coi là hoàn thiện. So với các nhà thờ vĩ đại ở châu Âu thì nó cũng khá bình thường. Nhưng chắc với dân số không đông đúc lắm thời đó, đây là công trình vĩ đại lắm rồi.

Cổng vào nhà thờ



Bên trong nhà thờ



Bàn thờ khá đơn giản và trang nhã, như hầu hết các nhà thờ ở Nam Mỹ mà chúng tôi gặp (trừ nhà thờ cổ nhất ở Rio)

 

Chitto

Phượt thử
Staff member
Sucre - The House of Freedom

Tòa nhà quan trọng nhất cạnh quảng trường, cũng là địa điểm quan trọng nhất của lịch sử Bolivia cũng như Mỹ Latin là Tòa nhà Tự do - Casa de la Libertad - House of Liberty.

Được xây từ năm 1621, đây vốn là trường dòng của các tu sĩ dòng Tên (Jesuit), đứng gần nhà thờ chính tòa. Sau đó tòa nhà trở thành trường học dưới sự quản lý của nhà thờ.

Tại đây, năm 1825, trong một cuộc gặp các đại diện của các vùng đất Mỹ Latin, Simón Bolívar đã đưa ra bản Tuyên ngôn độc lập cho vùng đất mà sau này mang tên ông - Bolivia.

Tất nhiên câu chuyện Tự do và Độc lập không đơn giản vậy, những người da trắng đòi độc lập từ mẫu quốc Tây Ban Nha phải trải qua nhiều năm tranh đấu với các lực lượng hoàng gia từ Argentina, cũng như ngay trong nội bộ với nhau. Dù sao bản tuyên ngôn độc lập được coi là dấu mốc của sự ra đời cho quốc gia Bolivia ngày nay. Do đó tòa nhà trở thành di sản quan trọng nhất của quốc gia, và Sucre vẫn được coi là thủ đô Lập pháp.

Trong tòa nhà này giữ nhiều di vật của một thời giành độc lập: Bản sao của Tuyên ngôn độc lập, bản gốc của lá cờ Argentina đầu tiên, một phần lá cờ chung của các nước thuộc địa đòi độc lập, các vũ khí cổ, và rất nhiều các bức tranh vẽ về các vị lãnh đạo, các tướng lĩnh, anh hùng,..., cũng như di vật Kito giáo của một thời tu viện.

 

Chitto

Phượt thử
Staff member
Sucre - The House of Freedom

Chúng tôi đã mua vé để nghe giới thiệu về tòa nhà này. Và buổi chiều chậm rãi trôi qua với lịch sử của Bolivia, lịch sử các cuộc đấu tranh giành độc lập.

Căn phòng chính, vốn là nơi họp hội đồng nhà trường, trở thành nơi đọc Tuyên ngôn độc lập cho Bolivia. Bức tranh chính giữa là của Simón Boliviár. Xung quanh là những người anh hùng trong cuộc chiến giành độc lập. Đặc biệt có hai người bản địa cũng được vẽ tranh ở đây. Thực chất họ là những người ủng hộ giành độc lập cho một chính quyền mới của người da trắng, bớt khổ hơn, nhưng vẫn không có vị trí chính trị nào cho họ.



Bản tuyên ngôn độc lập



Một nữ anh hùng trong cuộc đấu tranh giành độc lập



Thanh kiếm lệnh, cũng không nhớ của ai nữa

 

Chitto

Phượt thử
Staff member
Sucre

Lúc đi chúng tôi có đi ngang qua một cái chợ. Theo dự định thì lúc về sẽ vào chợ mua đồ ăn, mang về nấu ăn tối.

Thế nhưng khi rời khỏi quảng trường là 5 giờ chiều, chẳng còn ai muốn lê chân đi nữa. Từ tối hôm qua đã vất vả ở sân bay, rồi cả ngày đi lại nên ai cũng mệt mỏi. Và thế là chui hết vào taxi đi về nhà nghỉ. Không một câu nhắn nhủ, chẳng buồn ỏ ê, ai nấy tự chui vào giường mình mà đánh một giấc say như chết.

Như tôi thì ngủ liền đến sáng hôm sau, gần như 12 tiếng liền không biết gì. Còn các bạn nữ thì nửa đêm có lục tục dậy đun nước nấu mì ăn.

Cái nhà nghỉ này tầng ba chỉ có mình hội này ở, phòng nam 3 người phòng nữ 5 người, bên ngoài là sảnh ăn và nấu, có bếp và bình đun nước sôi, chả có ai nên tha hồ tung hoành, thích làm gì thì làm.

Sáng hôm sau ai cũng mặt mũi dài ngoằng ra do ngủ nhiều. Bữa sáng đã được chuẩn bị ở tầng một, có cả hoa quả nữa, dù không nhiều nhưng cũng thật là thịnh soạn với đám du khách.
 

Chitto

Phượt thử
Staff member
Sucre - La Recoleta

Sau bữa sáng ăn hai lần (lần 1 với mì gói nấu trên tầng ba và lần 2 do chủ nhà chuẩn bị), cả lũ lại lục tục gọi taxi đi đến La Recoleta, nơi được coi là ngắm thành phố đẹp nhất.

Đây là một đỉnh đồi phía Nam của thành phố, có một tu viện cổ dựng từ năm 1601, nay là bảo tàng. Tuy nhiên ngày mà chúng tôi đến chỉ mở cửa buổi chiều.

Trên đỉnh đồi là một sân rộng, cạnh đó có một trường học. Khi chúng tôi đến đúng vào đầu giờ học, học sinh từ các nơi chạy đến, vội vã trước khi đóng cổng trường. Sau đó còn gặp mấy cậu học sinh đi muộn rồi bùng học luôn, lang thang ở ngoài.

Vội vã cho kịp giờ





Sân rộng nhìn xuống thành phố



 

Chitto

Phượt thử
Staff member
Sucre - La Recoleta

Từ đỉnh đồi, con đường đổ xuống khu phố bên dưới



Phía trước là đám học sinh đi học muộn nên bùng học luôn



Đi dạo bộ ở khu này rất thích, bình yên nhẹ nhàng, vắng người nên rất yên tĩnh. Có xe ô tô chạy qua, nhưng không nhiều, chỉ thoáng cái rồi đi. Nhớ đến khu phố cổ Hà Nội những năm xưa.




 

Chitto

Phượt thử
Staff member
Sucre - La Recoleta

Trên đỉnh đồi là một tu viện cổ, giờ trở thành bảo tàng. Nhưng lúc đó bảo tàng không mở cửa.

Chính giữa quảng trường là đài phun nước nhỏ, giống như giữa House of Liberty.



Rời khỏi đỉnh đồi, chúng tôi lang thang xuống dưới



Buổi trưa 12h chuyến xe đi Uyuni sẽ khởi hành, ngay gần nhà nghỉ. Thời gian còn lại chưa biết đi đâu.

Cuối cùng đích đến đã có: Parque Cretacico
 

Chitto

Phượt thử
Staff member
Parque Cretacico

Parque Cretacico là công viên cách trung tâm khoảng 6 - 7 km, được biết đến là nơi phát lộ dấu chân khủng long nhiều nhất thế giới.

Vào năm 1994, công ty khai thác đá làm xi măng ở khu vực này khi phá đá vô tình làm phát lộ một bề mặt đá có nhiều dấu vết lạ. Các nhà khoa học vào cuộc, và khi làm sạch toàn bộ bề mặt vỉa đá, họ kinh ngạc phát hiện ra đó là hơn 5000 vết chân của rất nhiều khủng long, được in vào đây từ 68 triệu năm trước.

68 triệu năm trước, nơi đây là một vùng đất bằng với nền đất sét mềm, có lẽ gần một nguồn nước. Do đó nhiều khủng long đã đi qua đây, để lại vết chân trên mặt đất sét. Rồi mặt đất sét nhanh chóng khô lại, hóa thạch sau hàng triệu năm, lưu lại các vết chân đó. Biến động địa chất nâng bề mặt nằm ngang trở lên dốc chéo, thành vỉa đá thẳng, để hàng chục triệu năm sau con người phát hiện ra.

Vỉa đá này 68 triệu năm trước là mặt đất sét nằm ngang, ghi lại dấu chân của 8 loài khủng long, gồm nhiều con to nhỏ đi ngang qua.