What's new

[Chia sẻ] Ấn Độ - những ngày đông rực nắng

Như vậy, cuối cùng tôi đã đặt chân đến Ấn Độ một ngày mùa đông nắng vẫn còn vàng óng, vẫn tươi màu rực rỡ. Hành trình dài đăng đẵng lần này, tôi không thật sự nghĩ là sẽ thực hiện được ngay từ lúc bước chân lên đường. Đã hơn 2 tháng xa quê, xa nhà, xa bè bạn,… con đường độc hành lang thang qua nhiều vùng đất mơ ước, nhiều học hỏi, nhiều khám phá… có lắm điều hay ho nhưng cũng nhiều khi buồn tê tái. Không biết đã có bạn nào một mình lang thang từ Saigon đến Ấn Độ, chỉ bằng đường bộ hay chưa, nhưng tôi rất vui vì cuối cùng mình đã làm được điều mà-tôi-đã-từng-nghĩ-là-mình-sẽ-không-bao-giờ-làm được – thực hiện được chuyến đi hoàn toàn bằng đường bộ từ Việt Nam đến Ấn Độ.


PB170780-1.jpg

Vẫy tay chào Nepal những ngày thu xanh, tôi một mình lầm lũi len lỏi qua dòng người đông đúc đi kiếm chuyến xe về Gorakhpur.


Một mình lặng lẽ rời Saigon vào một đêm mưa cuối mùa tầm tã, tôi không ra Bắc để tiện đường sang Trung Quốc mà lại bắt đầu hành trình này bằng chuyến xe đêm đi Gialai, để từ đó sang Lào. Từ Nam Lào những ngày mưa mù, tôi chôn chân ở Siphandon những hoàng hôn rực lửa, rồi mải miết trượt dài đến Bắc Lào để sang vùng Xinhuabanna, Vân Nam, Trung Quốc. Lang thang mê mải vùng Vân Nam, Tứ Xuyên trong những ngày mùa thu vàng mù sương cao nguyên tuyệt đẹp … cũng là thời gian tôi chờ đợi, chuẩn bị cho hành trình mơ ước lên Tibet – chuyến đi mà tôi đã chuẩn bị nhiều lần trước đây những đến lúc này vẫn chưa thực hiện được.


PB180876-1.jpg

Một buổi sáng yên bình ở Kushinagar, Ấn Độ, nơi Đức Phật nhập cõi Niết Bàn – đây là nơi được cho là đã làm lễ hỏa táng Đức Phật.



PB191020-1.jpg

Những gì còn lại ở Sarnath, Varanasi, nơi Đức Phật thuyết giảng kinh kệ cho chúng sinh


Cuối cùng, chuyến tàu Thành Đô – Lasha cũng đưa tôi đến được miền đất của các chư thiên – Tây Tạng huyền bí. Choáng ngợp với một Tây Tạng hùng vĩ về thiên nhiên, huyền bí về tâm linh, chân tình mộc mạc trong cuộc sống của người bản xứ… với quá nhiều điều hay ho, mà một chuyến đi ngắn ngủi chỉ để mở đầu cho những mơ ước kế tiếp, tôi tìm đường sang Nepal trong những ngày thu xanh vời vợi, để rồi lại bị mê mệt, đắm chìm trong cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp và tình người nồng hậu nơi đây.


PB190936-1.jpg

Rắc tro trên sông Hằng – để thỏa ước nguyện của những người không được hỏa táng bên bờ sông thiêng.


PB241683-1.jpg

Một sáng mai sớm ở Chùa Vàng – Thánh địa của đạo Sikkim, ở Amrista[/I]


PB221265-1.jpg

Thánh đường Hồi Giáo ở Delhi



PB260162-1.jpg

Tham dự một lễ cưới lúc 1 giờ sáng ở Agra – tự nhiên được mời!


Lần khân mãi, rồi cuối cùng tôi cũng rời Nepal và đặt chân được lên đất nước Ấn Độ vào một ngày mùa đông nắng vẫn tràn ngập, vẫn mênh mang khắp chốn… Như vậy, tôi đã đến Ấn Độ một cái nôi của văn minh nhân loại, một đất nước của huyền thoại, xứ xở của nhiều điều kỳ bí và cả nhiều mâu thuẫn…để bắt đầu hành trình hăm hở khám phá mới – dù đây không phải là lần đầu tôi đến Ấn Độ.


(tbc.)
 
Last edited:

backpackervn

Phượt gia
Varanasi - Bình minh tan sương trên sông Hằng – 3

@ trantrakhuc, bpk sẽ cố gắng, nhưng dạo này, tình hình hơi bị rất tình hình nên chắc sẽ khó tăng tốc được. Bạn cần thông tin cụ thể gì cứ PM cho bpk vì cung đường bpk lang thang khác nhiều với cung đường bạn dự định đi. Với lại, khi chia sẻ về các vùng đất thiêng, ở Ấn Độ cũng như các nơi khác, sẽ phải rất thận trọng, về cả các mặt tình cảm, tâm linh, thông tin… chứ không như kiểu bpk gõ bài cà tưng cà giựt về các điểm du lịch ăn chơi nhảy múa khác.


@ chaubaogia, còn nợ 1 chuyến đi Siphandon thăm Mr. Phao, uống Laolao đó nghen! Việc bpk đi một mình, cũng bình thường, riết rồi quen, rồi đến mức sợ! Không phải là sợ cho những chuyến đi một mình tiếp nữa, mà sợ rồi mai mốt đi nhiều mình lại không được (?!). Vì cứ đi một mình, tự tung tự tác quen, muốn đi đâu thì đi, làm gì thì làm, kế hoạch muốn đổi thì đổi… chẳng phải suy nghĩ nhiều, sợ đi theo nhóm thì phải tuân thủ luật lệ của nhóm… “mất tự do”. Nói vậy thôi, chứ khả năng “thích ứng” là 1 trong những điều kiện quan trọng để sống còn và phát triển của con người mà, bpk đi chơi nhóm cũng OK lắm nhưng tại bạn bè bpk không có thời gian để đi như bpk nên mình phải tự lo liệu lấy. Bây giờ chỉ mong là có điều kiện để đi thôi, một mình hay nhiều mình không còn là vấn đề nữa rồi.

Về chùa Linh Sơn ở Kushinagar, rất dễ tìm. Khi xe bus từ Gorakhpur đến Kushinagar, sẽ bỏ bạn xuống ở ngã 3 (có cái cổng chào, trong bài trước bpk có đưa hình lên đó). Bạn đi bộ vào làng, sau khoảng 200-300m bạn sẽ thấy bên tay trái có cái chùa hơi giống chùa Tàu (vì không có chữ tiếng Việt trước cổng). Đó cũng là cái chùa đầu tiên bạn sẽ gặp, do vậy bạn khó có thể nhầm lẫn được. Vì trong L.P không có bản đồ Kushinagar nên có lẽ bạn thấy hơi hoang mang ban đầu, nhưng đến nơi, nó nhỏ xíu à, nên bạn đừng ngại.


Ở Lumbini (Nepal) cũng có 1 ngôi chùa Linh Sơn khác cũng rất to lớn, nhưng hôm bpk ghé Lumbini thì chùa Linh Sơn đó đóng cửa để tu sửa nên bpk không vào được. Ngoài ra, trên đường từ Bhairawa (hầu như là điểm dừng bắt buộc để chuyển xe trước khi đến Lumbini) vào Lumbini, bên tay phải, bạn sẽ thấy 1 Cô Nhi Viện (có ghi tiếng Việt) của Chùa Linh Sơn. Nếu bạn có thời gian và quan tâm, bạn cũng có thể ghé thăm. Chừng nào bạn đi Ấn vậy?
………………………………………..


(cont.)



Bạn có biết là chiều hôm qua tôi nhịn đói trên tàu vì đâu có chuẩn bị gì, mà cũng đâu có ngờ tình hình lại bi đát giống vậy. Mà thỉnh thoảng tàu ngừng ở các ga thì thiên hạ có xuống mua lấy cái gì đó để chén nhưng tôi thì lo ngồi ôm cái balo có dám đi đâu đâu. Xuống tàu lúc khuya, lo tìm đường về nhà trọ, đến nơi, làm thủ tục giấy tờ … xong xuôi lên phòng là 1.30am, chính xác luôn. Giờ đó thì còn ăn uống gì nữa, do vậy trong giấc ngủ chập chờn, có tiếng kêu gào sùng sục của cái bụng rỗng. May mà tôi cũng đã quá quen với chuyện này, đôi lúc đi chơi bụi cũng là 1 phương thức điều trị béo phì hữu hiệu, sao ai đó lại không thử ta?


Varanasi nổi tiếng về nhiều điểm nhưng có 2 thứ mà LP hay bất cứ các sách, tour du lịch nào cũng khuyến cáo nên tham dự, đó là tour đi thuyền trên sông, lúc bình minh và lúc hoàng hôn. Biết là vậy, nhưng sáng hôm sau, tôi vẫn không thể dậy sớm được để đi ngắm bình minh, dù tôi đã thức giấc rất sớm. Bị đánh thức, bởi những chú bò. Yogi Lodge nằm trong 1 con hẻm rất nhỏ, bề ngang khoảng 1m, vậy mà có nhiều chú bò lang thang vào tận đây. Đêm qua, lúc đi theo anh chủ nhà trọ, tôi đã rất vất vả để tránh những bãi phân bò to tướng nằm chình ình trong ngõ nhỏ tối đen tối mù. Trước Yogi Lodge là 1 cái giếng xưa, hơi rộng rãi nên có 1 -2 chú bò cứ tập trung nơi đây. Không biết vì lạnh, đói hay cô đơn mà những tiếng rống của các chú lúc sáng sớm nghe rền vang như những trái đại bác bắn phá vào giấc ngủ chập chờn của tôi.


Lý do tôi quyết định không đi thuyền ngắm bình minh trên sông sáng nay là vì còn quá lạ nước lạ cái với vùng đất này. Tôi cần có thời gian để tìm hiểu, làm quen trước, vả lại, tôi vẫn còn nhiều thời gian ở đây mà. Do vậy, tôi chỉ rời nhà khi trời đã sáng hẳn, dù sương vẫn còn đôi chút đó đây. Từ nhà nghỉ, dù có bản đồ, tôi vẫn đi lạc khi ra phố. Và để cho chắc ăn, từ ngoài phố, tôi hỏi anh cảnh sát chỉ đường tôi vào lại nhà nghỉ và tôi đã đi ra đi vô 2 lần, chọn 1 vài điểm mốc để khỏi lạc nữa. Rồi sau đó, tôi mới bắt đầu lững thững đi xuống bờ sông, viếng thăm sông Hằng huyền thoại – đã nhiều lần tôi mơ.


PB190920.jpg

Sông Hằng trong một buổi sáng mùa đông


(tbc.)
 

Chitto

Phượt thử
Staff member
Rất tiếc là "chùa Việt" trên đất Phật lại không có vẻ gì là "Việt" cả. Theo tôi thấy thì ngay cả chùa do Thượng tọa Huyền Diệu dựng cũng không mang được cái hồn chùa Việt.

Tất nhiên còn tùy thuộc điều kiện hoàn cảnh, cũng như nguồn tài chính, hay sự quan tâm của nhà nước (muốn để lại dấu ấn trên một vùng đất có tính quốc tế), nên không thể có được ngôi chùa đặc trưng - kín đáo, mái cong, thâm trầm, kiến trúc chữ Công hoặc chữ Đinh đặc trưng của chùa Việt.

Dù sao cũng nuối tiếc một chút. Nhất là nghe chuyện có 2 ngôi chùa của người Việt, nhưng ngôi chùa kia thì từ trong ra ngoài là làm kiểu Tàu, và đặc biệt là hai bên còn ghét nhau !. Không biết thực hư đến mức nào, nhưng cũng buồn một chút nữa.
 

backpackervn

Phượt gia
Varanasi - Bình minh tan sương trên sông Hằng – 4

@ Chitto, bpk không rành lắm về kiến trúc của chùa vì không được hướng dẫn, học hành nghiêm túc về phần này. Bạn xem thử kiến trúc của Việt Nam Phật Quốc Tự như hình ở dưới đây như thế nào nhé. Theo bpk còn nhớ láng máng trong cuốn “Khi hồng hạc bay về” (đọc cũng lâu lâu rồi) thì Việt Nam Phật Quốc Tự là ngôi chùa đầu tiên được xây dựng ở đây (dĩ nhiên là không tính từ những ngôi chùa từ nhiều thiên niên kỷ trước), do thầy Huyền Diệu bỏ công gầy dựng và quyên góp, từ lúc Lumbini vừa còn là sình lầy và rừng rậm nhiều thú dữ. Hình như không có sự đóng góp của của nhà nước thì phải. Chỉ nghe thầy kể trong đó là lúc xây ngôi chùa thầy đã về Việt Nam nghiên cứu rất nhiều các chùa Việt Nam. Bpk còn nhớ thầy đề cập đến độ cong vừa phải của các đầu hồi thể hiện tính thâm trầm của người Việt, cũng như cấu trúc của con rồng ở đây là rồng Việt, khác rồng TQ... Có gì bạn bổ sung thêm nhé. Còn về chùa Linh Sơn thì bpk cũng đã nói me mé ý của mình trong các bài trước rồi.


PB160540.jpg



PB160575.jpg

Việt Nam Phật Quốc Tự và cổng chùa ở Lumbini​
..................................................


(cont.)


Con đường từ ngoài đường vào Yogi Lodge đi ngang qua 1 cái chợ mà đêm qua tối thui, tối mò tôi đâu có biết. Đổ ra ngoài đường, rẽ trái vài chục bước là đi xuống bờ sông mà lúc đầu tôi lại không biết cứ đi ngược lại, sau thấy đoàn khách Tây già đang ngoan ngoãn xếp hàng theo 1 bạn cầm cờ đỏ đi về hướng đó, tôi mới lon ton đi theo, chẳng mấy chốc đã đến bờ sông, ngay Dashashwamed Ghat. Như vậy, từ nơi tôi trú ngụ đi ra đây cũng rất gần. (Thực ra có rất nhiều đường hẻm thông vào Yogi Lodge. Tối hôm qua, anh chủ nhà trọ muốn tôi đứng tại Đền Vàng để anh ra đón, vì chỗ đó khuya vẫn đông người và để tôi dễ hỏi đường người ta đến ngôi đền đó mà thôi.)


PB201194.jpg

Đường phố Varanasi khu gần bờ sông đông đúc nhờ sự đóng góp của những chú bò (có đến 2 chú trong hình này đấy)


Đường phố đông đen lúc sáng sớm và có cả các chú bò cũng tham gia góp phần làm đường phố thêm đông. Rất nhiều tiếng người chèo kéo du khách trước các cổng xuống ghat, may là tôi đi một mình, lại nhỏ con so với người Ấn nên tôi giả điếc làm ngơ nhanh nhẹn lướt tọt qua các tay cò, đủ thứ loại, để xuống đến bên bờ sông.


PB190925.jpg

Sông Hằng trong chút sương muộn, những còn đò vẫn ngược xuôi đi về trên sông​


(tbc.)
 

backpackervn

Phượt gia
Varanasi - Bình minh tan sương trên sông Hằng – 5

(cont.)


PB190911.jpg

Một trong những bến đò nơi bờ sông, giờ thì lặng lẽ, để trở nên ồn ào nhộn nhịp lúc ngày lên hay khi đêm xuống


Sông Hằng đây rồi, nhưng sao không giống như tôi đã từng nghĩ (ở nhiều năm trước thôi, còn thời gian gần đây, khi lang thang qua con sông thiêng Bagmati, Nepal, thấy L.P. so sánh sự ô nhiễm giữa sông Hằng và sông Bagmati thì tôi cũng đã nghĩ khác rồi). Sông rộng nhưng không xanh trong mà đùng đục, không phải cái đùng đục mạnh mẽ kiểu phù sa của dòng Cửu Long mà cái đục vì có nhiều rác và bụi bẩn – tôi cảm nhận như vậy. Bên bờ sông vẫn có nhiều những người dân rất thành kính tắm rửa ngụp lặn mê đắm trên sông. (Theo LP, giờ đây dường như không có oxy hiện diện trong nước sông Hằng, nhất là đoạn chảy qua Varanasi. Cũng theo LP, trong 100ml nước sông Hằng có đến 1,5 triệu vi khuẩn coliform, mà tiêu chuẩn nước an toàn chỉ để tắm thôi là số vi khuẩn này phải ít hơn 500 con/100ml.). Phần lớn những người dân đang tắm bên sông ở đây đều đi từ nơi xa đến. Họ thường đi cả gia đình và tất cả đều rất vui vẻ tắm rửa, gột sạch những tội lỗi và cả bụi trần trên dòng sông linh thiêng.


PB201127.jpg

Hạnh phúc gột rửa bụi trần trong dòng sông thiêng


PB190914.jpg

Các holyman bên bờ sông


PB190916.jpg

Đi lang thang bên bờ sông, tôi lại thích những tiểu tiết nhỏ như cây bồ đề "cổ thụ" mọc trên vách tường đá này. Có khác gì cuộc chiến giữa cây & đá ở Angkor đâu?


P/S: Tip cho bạn: Nhân nhắc đến chuyện cò mồi ở Varanasi, bạn có biết tuyệt chiêu tôi sử dụng trong thời gian ở Varanasi không? Nếu im lặng mãi vẫn không từ chối các cò được, tôi cứ lắc đầu và “No speak Enghlish!” rồi bỏ đi. Chiêu này rất hiệu quả vì tất cả các bạn cò mồi từ bán cần sa, đến massage, đến đi thuyền, đến… đều bắt đầu bằng câu chào “Where are you from? How are you doing?....” Rồi sau đó là gạ gẫm đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, mà cứ đi 3 bước là gặp. Do vậy, nếu không có ý định làm phóng sự tìm hiểu cuộc sống nơi đây thì tốt nhất nên thô lỗ 1 tý, từ chối cuộc giao tiếp ngay từ đầu. Thật đó. Thêm 1 màn nữa là ở đây, sau câu chào là họ đưa tay ra bắt tay mình, mà mình có biết tay họ sạch hay không sạch, nhất là ở thời buổi vi trùng virus, cúm chim, cúm heo... này nữa. Do vậy cứ bơ bơ giả vờ lơ ngơ như con gà mái tơ, rồi lượn, là yên thân.


(tbc.)
 

trantrakhuc

Phượt tử
@... Với lại, khi chia sẻ về các vùng đất thiêng, ở Ấn Độ cũng như các nơi khác, sẽ phải rất thận trọng, về cả các mặt tình cảm, tâm linh, thông tin… chứ không như kiểu bpk gõ bài cà tưng cà giựt về các điểm du lịch ăn chơi nhảy múa khác.


Backpack thân mến,
Có một số việc muốn hỏi bạn, tôi sẽ xin pm hay email cho backpack.
Nhưng bài học đầu tiên mà tôi xin học và cảm ơn bạn là từ reply trên đây.
Xin chân thành cảm ơn backpackvn nghe.
Lần nữa, tôi cảm ơn bạn thật là nhiều.
TTK
 
Last edited:

backpackervn

Phượt gia
Varanasi - Bình minh tan sương trên sông Hằng – 6

@ trantrakhuc, cám ơn sự chân tình của bạn! Nhưng bạn làm bpk ngại quá! Rất mong là sắp tới sẽ được bạn chia sẻ cảm giác tuyệt vời sau chuyến đi Ấn Độ - Nepal.
....................................................


(cont.)


Sáng nay, ý định chính của tôi là ra thăm sông Hằng, lần đầu tiên trong đời, để được tận mắt nhìn thấy con sông đã đi vào huyền thoại, thơ ca... Và tôi đã đến đây rồi. Thơ thẩn bên sông, tôi nhìn trời, nhìn đất, nhìn sông, nhìn người, nhìn cuộc sống nhộn nhịp bên sông, bên đời… nhìn sông Mẹ có lẽ đang ngày càng trĩu buồn vì gồng gánh mỏi mệt những tội lỗi, những bụi bặm trần gian ngày càng dồn dập về như lũ mùa vì những cuộc mưu sinh, cạnh tranh, bon chen mà người hiền ngày càng khó sống, của cuộc đời ngày càng phàm tục, càng nhiều tham vọng, dày mưu mô… mà con người đã trút xuống dòng sông, cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Người đến rồi về thơ thới hân hoan trong thân xác tươi mới nhẹ nhõm, tội lỗi để lại bên bờ sông, trong lòng sông, để rồi, chính con sông lại chở nặng những tội đày, oằn mình chảy … Chảy đến bao giờ sông ơi? Bao giờ sông lại trong? Đến bao giờ…?


Lòng vòng bên bờ sông, không dự định lang thang nhiều, nên sau khi quanh quẩn ở gần khu Dashashwamed, tôi rẽ trái đi dọc bờ sông tiếp để đi từ cái ghat nổi tiếng nhất dọc bờ sông Hằng ở Varanasi, ghat Dashashwamed này, đi qua vài ghat có niên đại từ những năm 1.600 để lên đến ghat Manikarnika, ghat làm lễ hỏa táng lớn nhất ở Varanasi. Các ghat này do các quốc vương hoặc các quận công giàu có xây dựng nên trong vài trăm năm gần đây. Tuy không mang lại được kiến trúc huy hoàng của thành Varanasi của 3.500 năm về trước, nhưng những chiếc ghat với các kiến trúc độc đáo này đã làm cho Varanasi đã mang một vẻ duyên dáng bên sông rất lạ.


Tôi muốn đến Manikarnika, sau khi đã viếng thăm sông Hằng để tìm hiểu, chiêm nghiệm thêm về tập tục hỏa táng của người Hindu, … Trước đây vài tháng, tôi có một người bạn, nữ, cũng từng đi đến Varanasi 1 mình, đã ngồi bên bờ sông ở ghat Manikanika cả ngày trời, để chiêm nghiệm về sự ngắn ngủi của một kiếp người. Khi về Sài Gòn, bạn có chia sẻ lại cảm nhận về “cuộc sống sao mà phù du” ngay lúc đó của bạn, và cả việc bạn bỏ cơm cả mấy ngày sau mỗi khi liên tưởng đến mùi mỡ người cùng khói bốc lên đậm đặc, quẩn quanh hoài ở 1 khúc sông... Cũng “may” (?!) là tôi đã từng ngồi cả buổi để quan sát nghi lễ hỏa táng ở bờ sông thiêng Bagmati, kế bên đền Pashupatinath, Kathmandu, nên tôi cũng bớt lạ lẫm hay ít bị sốc, chỉ có chút ngạc nhiên về 1 điều khác. Ở Nepal, người ta xây từng bệ xi măng hay bê tông bên bờ sông và thủ tục được tiến hành trên đó nên mọi thứ trông gọn ghẽ, tươm tất. Còn ở đây, người ta chất củi thành từng ụ bên bờ sông, rồi cứ thế mà đốt, luân phiên hết chỗ này chuyển qua chỗ khác rồi quay lại chỗ cũ, nên trông bờ sông nơi tiến hành nghi lễ hơi lộn xộn và ít vẻ trang nghiêm.


PB190917.jpg



PB190918.jpg

Ghat Manikarnika, nơi tiến hành nghi lễ hỏa táng lớn nhất ở Varanasi​


Thêm 1 điều khác nữa là ở đây cấm chụp hình, (bị bắt sẽ phạt tiền rất nặng) không như bên Nepal, bạn có thể chụp hình tự nhiên (đừng quá thô lỗ, lăng xăng chạy tới chạy lui chọn góc hình đẹp (!?) lúc tang gia bối rối… là được). Rồi thêm 1 điều nữa là ở đây luôn có các cò từ gạ gẫm đến dụ dỗ rồi hù dọa khách về việc mời đến nơi có vị trí tốt để xem các nghi lễ này, không được thì hù dọa là cấm không cho người ngoại đạo vào xem… Nhưng tôi cứ lờ đi tất cả để đến tận nơi. Và khác với ở Nepal, khách chủ yếu ngồi từ bờ sông bên này nhìn sang lễ hỏa táng bên kia (sông rộng chừng 8-10m, cỡ kênh Nhiêu Lộc), còn ở đây, thiên hạ (nhất là mấy bạn khoai Tây) xông đến đứng ngồi rất gần nơi làm lễ, làm bpk cũng tò mò lân la theo đóm ăn tàn ghé đến gần hơn, nên cảm giác lại “thật” hơn, nặng nề hơn và ám ảnh nhiều hơn khi nhìn thấy rất gần mọi công đoạn, quá trình của việc hỏa táng, có khi chỉ cách 3-4m trước mắt mình. Rất ấn tượng và ám ảnh khi nhìn những thân xác vừa mới đó, giờ đang cháy đen, rồi thành tàn tro trong củi lửa đang phừng phực suốt ngày đêm nơi đây... Các nghi lễ hỏa táng cho từng người có phân biệt khác nhau bởi gỗ tốt gỗ xấu, có bổ sung gỗ có hương liệu hay không… nhưng mỗi một phận người giờ chỉ cần vài ba giờ đồng hồ là về với đất trời, với sông Mẹ… Sao vẫn còn mê mải!


(tbc.)
 

chaubaogia

Phượt ọp

@ chaubaogia, còn nợ 1 chuyến đi Siphandon thăm Mr. Phao, uống Laolao đó nghen! Việc bpk đi một mình, cũng bình thường, riết rồi quen, rồi đến mức sợ! Không phải là sợ cho những chuyến đi một mình tiếp nữa, mà sợ rồi mai mốt đi nhiều mình lại không được (?!). Vì cứ đi một mình, tự tung tự tác quen, muốn đi đâu thì đi, làm gì thì làm, kế hoạch muốn đổi thì đổi… chẳng phải suy nghĩ nhiều, sợ đi theo nhóm thì phải tuân thủ luật lệ của nhóm… “mất tự do”. Nói vậy thôi, chứ khả năng “thích ứng” là 1 trong những điều kiện quan trọng để sống còn và phát triển của con người mà, bpk đi chơi nhóm cũng OK lắm nhưng tại bạn bè bpk không có thời gian để đi như bpk nên mình phải tự lo liệu lấy. Bây giờ chỉ mong là có điều kiện để đi thôi, một mình hay nhiều mình không còn là vấn đề nữa rồi.

Về chùa Linh Sơn ở Kushinagar, rất dễ tìm. Khi xe bus từ Gorakhpur đến Kushinagar, sẽ bỏ bạn xuống ở ngã 3 (có cái cổng chào, trong bài trước bpk có đưa hình lên đó). Bạn đi bộ vào làng, sau khoảng 200-300m bạn sẽ thấy bên tay trái có cái chùa hơi giống chùa Tàu (vì không có chữ tiếng Việt trước cổng). Đó cũng là cái chùa đầu tiên bạn sẽ gặp, do vậy bạn khó có thể nhầm lẫn được. Vì trong L.P không có bản đồ Kushinagar nên có lẽ bạn thấy hơi hoang mang ban đầu, nhưng đến nơi, nó nhỏ xíu à, nên bạn đừng ngại.


Ở Lumbini (Nepal) cũng có 1 ngôi chùa Linh Sơn khác cũng rất to lớn, nhưng hôm bpk ghé Lumbini thì chùa Linh Sơn đó đóng cửa để tu sửa nên bpk không vào được. Ngoài ra, trên đường từ Bhairawa (hầu như là điểm dừng bắt buộc để chuyển xe trước khi đến Lumbini) vào Lumbini, bên tay phải, bạn sẽ thấy 1 Cô Nhi Viện (có ghi tiếng Việt) của Chùa Linh Sơn. Nếu bạn có thời gian và quan tâm, bạn cũng có thể ghé thăm. Chừng nào bạn đi Ấn vậy?

(tbc.)


Vì bà con của mình hay đi chùa, dạo này các bác cũng thích đi chùa VN ở ngoại quốc ( ưu tiên châu Á). Mình đang trong quá trình tìm hiểu và lên lịch trình cho các bác là chủ yếu, chứ bản thân mình thì cũng thích đi Ấn lâu rồi mà chưa có dịp, chưa có thời gian.

Ừ, mình vẫn nhớ còn nợ bạn 1 chuyến Siphandon thăm lại Mr. Phao uống Làolao, khi nào mình và bạn ai có hứng thú đi thì hú nhé.
 

QuynhEm

Phượt thủ
backpackervn; said:
Rất ấn tượng và ám ảnh khi nhìn những thân xác vừa mới đó, giờ đang cháy đen, rồi thành tàn tro trong củi lửa đang phừng phực suốt ngày đêm nơi đây... Các nghi lễ hỏa táng cho từng người có phân biệt khác nhau bởi gỗ tốt gỗ xấu, có bổ sung gỗ có hương liệu hay không… nhưng mỗi một phận người giờ chỉ cần vài ba giờ đồng hồ là về với đất trời, với sông Mẹ… Sao vẫn còn mê mải!

(tbc.)

Mình bị ám ảnh rồi, "sao vẫn còn mê mải". Có cái gì lớn hơn nút Thanks để bấm cho bpk không nhỉ?(wait)
 

gianghonuamua

Phượt tử
Mình chứng kiến cảnh hỏa thiêu ở VN, ám ảnh đến tận bây giờ, đời người sao mà phù du thế, ngược xuôi bon chen rồi cũng chỉ là một nấm to tàn, rồi cũng trở về cát bụi, cảm ơn bạn bpk nhiều vì mình vẫn chưa được phép bấm nút thanks!
 

backpackervn

Phượt gia
Varanasi - Bình minh tan sương trên sông Hằng – 7

(cont.)


Tôi ngồi lặng bên bờ sông, sông Hằng vẫn lờ lững chậm trôi trong 1 buổi sáng trời đùng đục không có nắng. Trên dòng sông xám, nhiều con thuyền nhỏ to ngược xuôi qua lại, đi về. Có những đoàn khách tham quan lặng lẽ quan sát, để có thể hiểu được phần nào cuộc sống tâm linh huyền bí nơi đây, có những con thuyền nhỏ chở đầy hàng hóa của những người dân đang bán buôn kiếm sống tất tả ngược xuôi, có những con thuyền chở đoàn người hành hương vui mừng hát ca rộn ràng trên dòng sông thiêng liêng họ mơ được viếng 1 lần trong đời, rồi có chết cũng mãn nguyện…. Nhưng cũng có những con đò nhỏ lặng lẽ chầm chậm trôi trên sông, theo sau là thật nhiều những chú chim bay lượn dập dìu. Hỏi han và nhìn kỹ mới biết, đó là những chiếc thuyền đi rải tro tàn của những phận người đã không đến được sông thiêng trước khi mất. Không phải ước nguyện 1 lần đến sông Hằng nào ai cũng sẽ có, không phải ước mong khi mất được hỏa táng bên bờ sông thiêng ai cũng làm được… do vậy, để thỏa ước nguyện được đến sông Hằng, trở về với cát bụi, với Mẹ sông Hằng, nhiều người đã mang tro tàn của những người thân từ xa xôi đến đây, rải trên sông Hằng, để thỏa ước nguyện cuối cùng của người thân, để người ra đi được hạnh phúc trở về bên sông Mẹ. Ngoài kia thuyền đang trôi hay sông đang trôi...? Ra đi hay trở về…? Hay ra đi để trở về...?


PB190938.jpg

Những con đò lặng lẽ rải tro tàn của những kiếp người trên sông Mẹ.


Lang thang bên sông Hằng trong 1 buổi sáng với quá nhiều cảm xúc lộn xộn và như đang muốn vỡ òa trong tôi, rất lâu mà tôi vẫn chưa “định thần” lại được. Do vậy, tôi rời bến sông, leo lên 1 cái nhà hàng ở sân thượng của 1 tòa nhà cao tầng cũng ngay bên bờ sông. Nhưng sao ở đây bỗng như ở 1 thế giới khác, khi những thứ lao xao, ồn ào,… giờ cứ chậm chậm im tiếng… trôi từ từ bên dưới, rất xa, như tôi đang xem 1 cuốn phim chiếu chậm nào vậy… trên 1 khung nền xám của sông Hằng một sáng mùa đông, nắng còn ngủ muộn trong mây…


PB190940.jpg

Quán trên cao thoáng đãng, như tách xa khỏi bờ sông ồn ào xô bồ bên dưới


PB190922.jpg

Nhìn xuống sông Hằng xa xa vẫn còn mờ mờ trong sương muộn


PB190924.jpg

Các kiến trúc bên bờ sông nhìn từ quán. Kiến trúc đặc sắc của các ghat tạo cho bờ sông Hằng có nét lôi cuốn rất riêng.


PB190928.jpg

Có những chú chim xanh cứ hồn nhiên vui đùa giữa chút sương mỏng và những làn khói bay lên từ các ghat đang làm nghi lễ hỏa táng. Có phải là chim Vàng Anh của ai đó còn vấn vương?​


Tôi đã có 1 bữa sáng tươm tất đầu tiên, kể từ lúc sang đến Ấn Độ đến giờ, ở đây. Thong thả nhấp từng ngụm café ấm áp, trong gió sáng mát lạnh nhè nhẹ trên cao, tôi để những cơn gió lành mang đi bớt những cảm xúc ngập tràn, thanh thản ngắm sông Hằng mờ xa, trôi chầm chậm như đang sắp ngừng trôi, bên dưới, suy nghĩ về các dự định của hôm nay và những ngày sắp đến. Để lòng nhẹ hơn, tôi quyết định sẽ đi đến viếng miền đất Phật Sarnath (Vườn Lộc Uyển) ngay bây giờ, trước khi quay lại tiếp tục khám phá miền đất huyền bí Varanasi. Đây là điều tôi vẫn thường cố gắng làm, mỗi khi lòng có quá nhiều tội lỗi hay nhiều vấn vương, xáo trộn… tôi cần được đến dưới bóng từ bi, để lòng tịnh lại, tâm an hơn…


(tbc.)
 
Last edited:

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
40,425
Bài viết
1,080,528
Members
180,112
Latest member
cohilula
Top