What's new

[Chia sẻ] [Bình Nhưỡng Du Ký (Phần 2)] - Phải, nơi đây bình minh yên tĩnh!

kimvanchinh

Phượt tiên
Bạn cảm thông vì quê tôi bên đó mà. Chính tôi cũng muốn kích bạn ấy post nhiều ấy thôi, đúng ý bạn đấy, bậ Yilka sđang bận đi Hàn chưa post được nên tôi thi thoảng phản biện cho topic nó không trôi mất.
 

yilka

Vietnamese Traveller
Cảm ơn ace đã đọc và comment, mình post tiếp ah :)

==

Đường vào Bình Nhưỡng qua cửa toa tàu ^^















 

KPOT

Phượt thủ
Cảm ơn anh chủ topic đã cho thêm những trải nghiệm mới mẻ về mảnh đất mà tôi luôn khát khao và đang tìm mọi cách để có thể chạy xe máy được qua đó cho dù là 10 năm nữa hay 30 năm nữa cũng chưa biết chừng.

Bác gì đó ơi, sao em cảm nhận được sự hằn học và căm phẫn trong cách nói chuyện của bác từ topic đầu tiên và đến tận bây giờ vậy ? nếu bác có vấn đề gì với BTT thì xin giữ vấn đề đó cho riêng mình và tự mình giải quyết chứ đừng nói nặng lời với nhau nhé.

Đi đâu thì đi, cũng phải tôn trọng nơi mình đến, những luật lệ ở nơi đó, thậm chí bác đi một mình trong rừng thì cũng phải biết tôn trọng thiên nhiên chứ đâu phải muốn làm gì là làm đâu.Mình đến đất nước họ, mình tôn trọng luật pháp nơi sở tại, tôn trọng họ thì họ tôn trọng mình chứ bác, bác cứ thích tự do thích làm gì thì làm, vi phạm pháp luật của họ thì biết nói gì nữa ?

Vài lời gửi đến bác vậy thôi còn nếu bác vẫn thích lao vào những cuộc tranh luận không hồi kết thì có thể tranh luận inbox với bất cứ ai bác muốn chứ đừng làm loãng chủ đề.

Tiếp tục chờ đón những hình ảnh và cảm nhận của chủ topic.
 

kimvanchinh

Phượt tiên
sao em cảm nhận được sự hằn học và căm phẫn trong cách nói chuyện của bác từ topic đầu tiên và đến tận bây giờ vậy ? nếu bác có vấn đề gì với BTT thì xin giữ vấn đề đó cho riêng mình và tự mình giải quyết chứ đừng nói nặng lời với nhau nhé.

Đi đâu thì đi, cũng phải tôn trọng nơi mình đến, những luật lệ ở nơi đó, thậm chí bác đi một mình trong rừng thì cũng phải biết tôn trọng thiên nhiên chứ đâu phải muốn làm gì là làm đâu.Mình đến đất nước họ, mình tôn trọng luật pháp nơi sở tại, tôn trọng họ thì họ tôn trọng mình chứ bác, bác cứ thích tự do thích làm gì thì làm, vi phạm pháp luật của họ thì biết nói gì nữa ?
Hình như bạn này ám chỉ những tranh luận của tôi về topic hấp dẫn và hiếm hoi về Bắc Triều tiên của bạn Yilka. Nếu đúng vậy, tôi rất cám ơn bạn đã có lời khuyên bảo rất chí lý.

Việc tôi tranh luận với quan điểm cá nhân đối với chủ topic cũng có cùng một mục đích giống như bạn là được đọc những thông tin và xem những hình ảnh quý giá, hiếm hoi và đích thực về một miền đất mà cả tôi và bạn cũng như nhiều người khác muốn đến mà chưa đến được. Có chăng, cách thể hiện và góc nhìn của tôi có khác của bạn thôi.

Tôi luôn để ý đến topic này và lâu lâu nếu chủ topic không chăm sóc nó, tôi mạm muội có đôi lời, mục đích để chống trôi bài và kích tướng chủ topic post tiếp.

Trên diễn đàn phượt.vn này có những cao thủ đi phượt rất độc đáo và có những bài vô cùng giá trị, ví dụ như Amadatan viết về Nga, tuy nhiên, vì lý do gì đấy, có thể là an ninh cá nhân, đã lặn biệt tăm không đọc tiếp được topic của anh ấy.


Việc tranh luận bằng chính kiến, cảm nhận và hình ảnh trên diễn đàn là được phép và cần thiết nữa (trừ những tranh luận, hình ảnh nhạy cảm về văn hóa và chính trị). Đất nước Bắc Triều tiên bản thân nó là một đề tài tranh luận, khó hiểu và chíng ta thường được tiếp cận 2 luồng thông tin trái ngược nhau: một luồng thông tin (chủ yếu do chính quyền BTT tuyên truyền bằng mọi cách) nói về sự tốt đẹp, thanh bình, ổn định, phát triển của đất nước này; luồng thông tin ngược lại khá hiếm hoi lại nói về một đất nước độc tài, tàn ác, đói kém, ăn cả thịt người để chống đói, dốt nát, bưng bít thông tin, hà khắc về thông tin đối với người nước ngoài, phân hóa đẳng cấp, giàu nghèo đến rùng rợn...

Tôi chỉ muốn chúng ta - những người thích khám phá - qua diễn đàn này nếu có thông tin về Bắc Triều tiên có thêm được những thông tin thật để chúng ta hiểu biết thêm sự thật về đất nước này, giúp chúng ta có thêm nhận thức và hiểu biết toàn diện hơn. Nếu không, chúng ta tốn tiền và tốn công nhưng chỉ thu được những thông tin giả, một chiều không những không làm phong phú nhận thức của mình mà còn có thể tự biến mình thành công cụ tuyên truyền không công cho thế lực nào đó.

Chủ topic ngay từ tiêu đề cho đến nội dung không chỉ muốn nói về phong cảnh, khí hậu, thủ tục đi lại... mà bạn ấy nêu rất nhiều nhận xét, chính kiến, quan điểm xã hội về BTT nên topic nhận sự tranh luận là tất yếu. Ý kiến của tôi chỉ là sự phản biện, tranh luận chứ ai hằn học châm chọc ai ở đây làm gì cho phí công, mà tại sao phải hằn học, châm chọc trên diễn đàn này làm gì nhỉ?
 

DocHanh

Moderator
@Kimvanchinh: ông bà xưa nói " Trăm nghe không bằng một thấy", ở đây là người ta nói rõ, bài viết về chuyến đi thể hiện tai nghe mắt thấy, quan điểm cá nhân của người viết. Bạn đừng lấy những thông tin trên báo, trên truyền thông bạn đọc được đâu đó để đôi co với người tận mục sở thị. Làm vậy chỉ để người khác cười mà thôi.
 

kimvanchinh

Phượt tiên
Cám ơn bạn DocHanh đã có lời khuyên chí lý. Tôi dẫn chuyện Khổng tử dưới đây (phải lấy từ tư liệu tin cậy trên mang không phải để đôi co mà là để chúng ta có bài học về phương pháp thu thập dữ kiện để đi đến nhận thức sao cho đúng với sự thật.

Một ngày nọ Khổng Tử đang trên đường cùng với các môn sinh đi du thuyết từ nước Lỗ sang nước Tề. Gặp lúc nước Tề đang mất mùa vì hạn hán và dân chúng bị đói khổ cùng cực khắp nơi. Về phần thầy trò Khổng Tử cũng phải ăn trừ cơm bằng những củ khoai mì, măng tre hay bất cứ thứ đồ ăn gì kiếm được. Một hôm thầy trò Khổng Tử được một người đem đến biếu một ít gạo, đủ để nấu một nồi cơm, Thầy trò Khổng Tử đều tỏ ra phấn khởi vì đã nhịn đói lâu ngày. Bấy giờ Tử Lộ có nhiệm vụ dẫn anh em vào rừng hái rau, còn Nhan Hồi thì được phân công ở nhà nấu cơm. Khổng Tử lúc đó đang nằm đọc sách ở nhà trên, bỗng nghe thấy có tiếng “cộp” từ bếp vọng lên. Khổng Tử tò mò nhìn xuống dưới bếp thì nhìn thấy Nhan Hồi đang dùng đũa lấy cơm trong nồi ra, để lên tay và nắm lại từng nắm nhỏ. Sau đó nhìn trước nhìn sau không thấy ai, anh ta đậy nắp nồi lại rồi đưa từng nắm cơm vào miệng nuốt lấy nuốt để. Nhìn thấy mọi cử chỉ của Nhan Hồi Khổng Tử chỉ biết lắc đầu thở dài và ngửa mặt lên trời than rằng !

“Ôi chao, học trò bậc nhất của ta mà lại ăn vụng hèn hạ như vậy sao ? Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nơi hắn thì bây giờ đã tan thành mây khói hết”.

Khi bữa ăn đã dọn xong và thầy trò đều ngồi vào bàn thì Khổng Tử lớn tiếng hỏi các học trò xem mình có nên lấy một bát cơm để cúng cha mẹ hay không ? Mọi người đều cho là phải, duy chỉ có mình Nhan Hồi là không đồng ý. Khi được hỏi lý do, thì anh ta cho biết như sau: “Thưa Thầy, con nghĩ là không nên cúng, vì trong lúc mở vung ra xem cơm trong nồi đã chín đều chưa, thì tự nhiên cơn gió mạnh thổi đến, làm cho bụi bặm và bồ hóng ở trên gác bếp rơi xuống. Con vội đậy vung lại nhưng vẫn không kịp, cơm trong nồi đã có đầy bụi ở mặt trên. Sau đó con dùng đũa lấy ra lớp cơm bẩn định sẽ đem vất đi. Nhưng rồi con lại nghĩ rằng: Thầy trò ta lâu không được ăn cơm. Mà số cơm bẩn lại nhiều tương đương với phần ăn của một người. Do đó con đã mạn phép thầy và các anh em để ăn trước phần cơm bẩn ấy. Thưa Thầy, thế là hôm nay con đã được ăn rồi và bây giờ con chỉ ăn thêm phần rau thôi. Vừa nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử ngửa mặt lên trời than rằng :

“Ôi chao ! Thế là trên đời này cũng có những sự việc chính mắt ta trông thấy tỏ tường mà vẫn không biết rõ thực hư ! Suýt nữa ta trở thành một kẻ xét đoán hồ đồ và bất công rồi”.
 

MrMilan

Phượt quái
Lâu lâu ko vào phượt, thấy thành viên có vẻ ít đi nhiều, topic chia sẻ cũng ít đi, vào đây thấy kimvanchinh thì hiểu lý do rồi.
 

nhtphong

Phượt quái
Theo em, những lo lắng của bác KIMVANCHINH cũng ko phải là vô lý.
Nếu như em nói em đi SIN bị cấm nhập cảnh, đi Thái bi bắt xóa anh chụp Hoàng Gia hay gặp Cướp ở Mã Lai thì chắc ko ai quan tâm nhiều.
Vì các nước này mọi người quá rành nó.
Nhưng đây là Bắc Triều Tiên - một quốc gia "kỳ lạ" đúng về nghĩ đen lẫn ghĩa bóng. Nó kỳ là vì ko giống 1 nước nào, nó kỳ lạ với hầu hết anh em trên phươt này.
Nói thật mặc dù anh Thớt đã đi BTT 2 lần, có những dẫn chứng, hình ảnh thực tế, nhưng em vẫn cảm thấy sợ sợ đất nước này.

P/s: Sorry các bác vì làm loãng topic này. Vì hóng hình mới lâu quá nên vào viết vài chữ chơi
 

KPOT

Phượt thủ
Theo ý kiến của riêng mình thì chính cái sự khép kín ấy, chính cái sự bí ẩn đó của BTT góp phần bảo vệ đất nước họ, một đất nước bị cấm vận và tách biệt theo nhiều nghĩa. Mình cảm thấy thông cảm cho họ vì đó là cách để họ bảo vệ chính họ, chế độ của họ trước phương tây cũng như thế giới.
.......
Mà tóm lại thì sự bí ẩn và nguy hiểm lại luôn thu hút những kẻ thích lang thang phiêu bạt nhỉ mọi người :))
 
Top