What's new

[Chia sẻ] Du ký Mỹ: 60 ngày qua 12 thành phố

nguyenhuytam

Phượt thủ
Hi em, theo như kiến thức hạn hẹp của anh thì bạn em đang nói về khu Phước Lộc Thọ (or Phúc Lộc Thọ) ở Quận Cam, California, hay còn gọi là khu Little Saigon. Đó là khu vực có nhiều người Việt nhất trên toàn nước Mỹ nên ai Việt Nam qua đó đều muốn đến đó để xem đồng hương mình sinh sống làm ăn như thế nào, và quan trọng là được trải nghiệm những món ăn quê hương trên đất người.
Còn về Cali toàn là gay thì anh không nghĩ vậy. Chỉ có San Francisco là thành phố tập trung nhiều người đồng tính hơn các thành phố khác, còn các thành phố khác thì bình thường.

Em nghe nói ở Mỹ có quán Phúc Lộc Thọ nổi tiếng lắm. Bạn bè ai đi đều giới thiệu về Phúc Lộc Thọ không à... Với cả ở Cali em nghe nói toàn... gay (NT)
 

SteveGip

Phượt thủ
Đọc bài của anh sao thấy rợn rợn cảm giác kì lạ trong lòng về một nơi kia. Tự hỏi lòng lần nữa rằng tự do là gi? Cám ơn anh vì những chia sẽ- chúc anh luôn thành công trong cuộc sống & đặc biệt là đi nhiều và xa hơn (em thấy có tàu đi nam cực từ Argentina và ngắm cực quan ở Alaska :) )
 

nguyenhuytam

Phượt thủ
Anh cảm ơn em đã chia sẻ những gì anh viết. Viết mà được người khác "rợn rợn" là coi như anh thành công rồi nhỉ?
Và cảm ơn những lời chúc đi xa hơn của em, đó cũng luôn là động lực sống của anh. Hiện tại anh đang ở Nhật cho chuyến đi 10 ngày, rất thú vị.

Đọc bài của anh sao thấy rợn rợn cảm giác kì lạ trong lòng về một nơi kia. Tự hỏi lòng lần nữa rằng tự do là gi? Cám ơn anh vì những chia sẽ- chúc anh luôn thành công trong cuộc sống & đặc biệt là đi nhiều và xa hơn (em thấy có tàu đi nam cực từ Argentina và ngắm cực quan ở Alaska :) )
 

nguyenhuytam

Phượt thủ
LAS VEGAS - BÔNG HỒNG LAI TRÊN SA MẠC

Tôi có quá nhiều cảm xúc với thành phố này. Và đến đây, tôi tin một điều, với người Mỹ, không có gì là không thể. Tôi cũng tự tin rằng nếu mình cố gắng và có lòng tin, thì không có gì là không thể...

Rời Los Angeles, tôi ngồi trên ghế phải đằng trước của chiếc xe hơi vừa thuê ở sân bay Los Angeles lái về hướng Las Vegas. Những ngày đầu đông ở Cali, không gian vẫn là nắng vàng như rót mật trên sa mạc thênh thang đó, nhưng áp mặt vào cửa kính thì giật thót người vì lạnh. Đoạn đường khoảng 4 tiếng đồng hồ băng qua sa mạc Mojave với tốc độ luôn trên 120km/h. Thi thoảng mệt quá, tôi tựa lưng vào ghế ngủ rồi giật mình dậy vẫn thấy con đường trước mắt còn dài như vô tận. Đó là lần đầu tiên tôi đi ngang một sa mạc. Mênh mông không điểm tựa. Trơ trọi không cây cối. Chỉ là những khóm xương rồng dạng bụi cùng màu với cát vàng sa mạc. Người bạn tôi vẫn cần mẫn lái, im lặng, hỏi thì nói, không thì tiếp tục chăm chú con đường phía trước. Cuối cùng thì Las Vegas cũng hiện ra với cái biển chỉ đường to đùng, ừ thì gần tới rồi...

Câu đầu tiên tôi thốt lên khi đứng trước sừng sững những toàn nhà vươn mình trên sa mạc là Không thể nào. Không thể nào cái thành phố này được dựng lên từ cát vàng nóng hổi mùa hè và lạnh lẽo vào mùa đông, không thể nào cái nguy nga tráng lệ này chỉ là những thứ được con người dựng lên từ bàn tay và khối óc. Họ bắt đầu từ đâu nhỉ? Trái với suy nghĩ của tôi về nước Mỹ là một quốc gia trù phú như những cánh đồng xanh rì ở Châu Âu, thì phần lớn diện tích nước Mỹ (hay ít ra là Cali) là sa mạc. Sa mạc ở bên phải, bên trái, trước mặt... Chỉ những vùng thung lũng xanh tươi mới được con người đến ở, tạo thành những thành phố sôi động. Sau này trên con đường từ San Jose đi bus 8 tiếng về Los Angeles, thì hầu như toàn bộ chiều dài con đường là sa mạc. Nhưng với Las Vegas thì đó là một sự ngạc nhiên. Một thành phố nguy nga tráng lệ trên cái nền cát sa mạc bõng rẫy. Nghe nói cây cối ở đây cũng toàn là nhân tạo, có nghĩa là lấy từ nơi khác về trồng lên trên nền đất cũng mang từ nơi khác về. Vì nói thẳng ra là nơi này chẵng có gì cả. Vậy mà...

Tôi gọi Las Vegas là bông hồng lai trên sa mạc....








 

victor142

Phượt thủ
Về bữa ăn của bạn ở New York, tôi xin cung cấp thêm ít thông tin cho các bạn sau này đến NY: từ đài tưởng niệm 9/11 đi tới Chinatown (phía bắc) cũng chỉ khoảng 1km. Nơi đó có nhiếu quán cởm VN. Giá một tô phở từ $6 tới $8 tùy quán và tùy cỡ. Cỡ tô Xe Lửa thì có lượng phở băng 2 tô phở ở VN và lượng thịt bò thì băng 3-4 tô ở bên ta. Cafe Vietnam cững chỉ $2 thôi nhá.
ở Mỹ có 2 món ăn Vietnam rất phổ biến là phở vá bánh mì. Nên nhiều quán ăn của người Mỹ vá người Tầu hay có món này. Nếu bạn nào dùng app Yelp để tim cơm VN thì nên trọn những quán có tên Vietnam để không vào nhầm quán Tầu hay quán Mỹ. Ở NY (Manhattan) thì có mấy quán ngon như: Nha Trang Restaurant, Thai Sơn hoặc Phở Bằng...
Tôi khuyên các bạn nếu co dịp tơi New York, LA hoăc San fransisco thì nên thử 2 môn quốc hồn quốc túy của VN. Tôi cam đoan là các bạn sẽ không ân hận.
 

victor142

Phượt thủ
Cho nước Mỹ

Những ngày quay cuồng với những chuyến đi. Vừa từ Mũi Né về, đi Đà Lạt, rồi bay đi Đà Nẵng, Hội An. May sao, tại Hội An tôi gặp anh chị. Tháng 6 anh chị sẽ sang Mỹ nên cần thêm một vài thông tin, và anh chị biết tôi từ diễn đàn Phượt. Ở Hội An, anh chị chở tôi đến một quán ăn rất là ngon ở bờ sông mát rượi khi trời bắt đầu tối. Ngoài những câu chuyện về Úc, Nhật, Lào... và những chuyến đi của anh chị, chúng tôi nói về nước Mỹ. Từ những câu chuyện này, tôi lại muốn viết nhiều hơn về những con đường tôi đã đi qua ở Mỹ. Thật sự, công việc quá bận rộn nên nhiều khi không thể tìm thấy bất cứ cảm xúc nào để viết. Mà xui là, tôi chỉ viết bằng một thứ duy nhất...
Ngày hôm sau tôi mới đến Hollywood, uống bia trong một nhà hàng Mỹ và sống xung quanh những người Mỹ. Ngay giây phút đó, tôi biết rằng mình không phải là dân du lịch nữa. Tại Paris, tại Bangkok, tại Hongkong, tại Venice, tại Zurich... tôi chưa bao giờ có cảm giác này. Chỉ có lần đầu tiên đặt chân đến Mỹ, tôi hiểu rằng tôi không hề lạc lõng ở nơi này. Tôi nói tiếng Anh, họ chẳng bao giờ hỏi tôi đến từ đâu, cũng như không bao giờ quan tâm tôi ăn mặc thế nào, phong thái tôi ra sao. Dường như ở đây, sự tự do là món quà quý giá nhất mà ai cũng xứng đáng được nhận. Nếu băng ngang đường, tóc vàng tóc đen tóc đỏ, da trắng da vàng da đen da nâu cùng nhau chen ngang trên phố. Ai quan tâm bạn đến từ đâu chứ? Ai cũng gọi Mỹ là đất nước tự do, thì giờ tôi đã hiểu cái nghĩa của từ này, nó rộng lắm và cũng nhân văn lắm. Từ những suy nghĩ đó, tôi bỉết sau chuyến đi này tôi sẽ quay lại Mỹ. Có thể là một chuyến đi dài hơi vài tháng qua các thành phố ít khách du lịch, có thể là một chuyến du học 1 năm, 2 năm để học thêm những thứ tôi muốn, hoặc có thể trông đợi một phép màu nào đó về working visa. Vài tháng, một năm, hai năm gì đó. Để thấm nhuần cái cách nghĩ của người Mỹ, để tự lập và trưởng thành, để học hỏi những thứ còn thiếu còn yếu, để làm những điều mà trước đây đã nghĩ là không thể.
Ở Mỹ, một nhân viên bảo tàng phải xin lỗi khi tôi phàn nàn rằng khu Đông Nam Á sao không có đồ vật trưng bày của Việt Nam? Tụi bây có biết Việt Nam tao có văn hóa lâu đời thế nào không? :)) Cũng ở Mỹ, 60 ngày, tôi có những ngày đầu óc như là một sa mạc vô tận không ưu phiền, con đường trước mắt quẹo phải hay quẹo trái cũng không quan trọng, vì nơi đâu cũng là nước Mỹ...
...
Cám ơn bài viết rất hay và chân thành. Không biết bạn có để ý quan sát đến người công chức của Mỹ đâu tiên bạn tiếp xúc, đó là người sỹ quan an ninh (công an cửa khẩu) ở sân bay, người lám thủ tục cho ban vào Mỹ không!
Nếu bạn nào sẽ đi Mỹ hoăc Canada thì xin để ý và so sánh công an cửa khẩu ở Mỹ, Canada và công an cửa khẩu ở Việt Nam nhé.
 

SAIGONBUON

Phượt thủ
bạn có ghé deal valley kô ? trong chuyến đi vegas vài năm trứơc, mình định ghé thăm deal valley nhưng cuối cùng đển đó thì đã tổi, phải tranh thũ đến vegas nhận phòng ,chĩ chụp vài tẩm hình xin hẹn lần sau