What's new

[Chia sẻ] Melbourne tươi đẹp

quyuce

Phượt thủ
Flinder Street Station. Phía sau nó, phần chóp trong ảnh đó là tòa nhà Eureka, cao nhất thành phố. Bỏ ra 35 AUD- khoảng 500K VNĐ, các bác có thể lên đó ngắm toàn cảnh. Em sợ độ cao nên vẫn chưa dám lên


Melbourne thanh bình




(Em sẽ post dần ảnh các điểm du lịch chính ở Melbourne như Phillip Island, mỏ vàng Ballarat, Great Ocean Road, Cánh đồng tullip Teressa, Tàu hơi nước Puffing Belly, và những bãi biển quanh thành phố.... để các bác tham khảo)
 
Last edited:

homeless man

Phượt gia
Rất cám ơn bạn Quyuce đã bổ xung ảnh và bài. Bạn đừng quan trọng Topic do ai khởi viết. Miễn sao nội dung nó toát lên được Melbourne tươi đẹp và chia sẻ được với các bác phượt gia nhà ta các trải nghiệm của chúng ta về miền đất này là ước mơ của tôi và của nhiều người khác. Mình cũng đang viết đồng thời một topic khác, có rất nhiều điều muốn chia sẻ và muốn kết thúc nó sớm nên không vào đây viết nhanh được. Vậy bạn Quyuce cứ tiếp tục viết nhé. Thỉnh thoảng mình chạy vào Spam tí thôi :)).

Once again, thank you for your supports :D.
 

homeless man

Phượt gia
Hiện nay, thủ tục làm hộ chiếu phổ thông đã đơn giản rất nhiều chứ cách đây hơn trục năm, em tí đứt ước mơ thò ra thế giới vì nó.

Lúc em lên PA18 ở 79 Trần Hưng Đạo làm thủ tục xin cấp hộ chiếu và chìa cái thư mời của trường bên Úc (đã dịch công chứng), mấy chú an ninh nhìn em như thú hoang mới sổng chuồng. Họ nói muốn có hộ chiếu phải có quyết định cử đi học của Bộ giáo dục-Đào tạo. Ối trời ơi, mình là dân chợ đen, đi học phải tự bỏ tiền chứ có đoàn thể nào nó giúp đâu mà thằng này nó đòi thế. Nó còn nói, các anh đi túc, không qua Bộ, bằng cấp đi học về không được công nhận. Chẳng qua là tự nâng cao dân trí, chẳng có giá trị gì.

Nó nói thế có chết con người ta không. Nếu dân mình được bọn Tây nó nâng cao dân trí mà Nhà nước không phải bỏ tiền, thì vào thời điểm cách đây hơn trục năm cũng không được. Những người muốn tự nâng cao dân trí như tụi em bị từ chối.

Ở Việt Nam mình có câu nói, nếu cửa chính đã khép lại thì hãy vào nhà qua đường cửa sổ. Em phải làm hộ chiếu lộn qua đường du lịch. Một người bạn giới thiệu một công ty trên đường Hai Bà Trưng, nó đòi 2 vé mặc cả thế nào cũng không giảm. Em phải điền vào một đơn đăng ký đi du lịch giả Thái Lan để nó đứng ra làm hộ chiếu giúp. Khi có hộ chiếu thì hủy chuyến đi du lịch.

Hồi đó, đơn xin cấp hộ chiếu phải có xác nhận của Công an phường. Không may em lại mới chuyển đến chỗ mới được gần năm, anh công an khu vực rất khoát không xác nhận cho thời gian trước đó. Anh nói tao chỉ biết mày gần năm nay, còn trước đó mày sống ở nơi khác, trộm cắp nợ nần ai không thì làm sao tao biết được. Nhỡ ghi vào đây mà mày sù nợ ai và trốn đi nước ngoài thì tao không đi tù thay được. Mà đấy là hồi em chuyển đến, anh ta đã nhận làm thủ tục chuyển khẩu cho em đến địa phương anh ta quản lý rồi đấy nhé. Nếu em mà tự làm thì không biết còn bị gây khó khăn thế nào.

Về địa phương cũ, xin công an xác nhận quá trình trước đây không nợ nần, phạm pháp thì họ bảo anh chuyển đi rồi, cắt hộ khẩu tại huyện không thông qua chúng tôi, chúng tôi không quản lý anh nữa. Trở đi mắc núi, trở lại mắc sông có tội không các bác? Cuối cùng lại vận dụng thôi. Làm quả phong bì cho anh công an khu vực, thế là anh đồng ý ghi mình sống tại địa phương không phạm pháp, nợ nần gì ai nhưng với một điều kiện là em phải khai thất nghiệp, ngồi nhà, không được khai là làm cho cơ quan nước ngoài thì xếp của ông ta mới ký. Thì cũng nhắm mắt làm theo chứ biết sao?

Và đây là sơ hở chết người dẫn đến nhiều rắc rối mới :T.

Số là do em mới chuyển khẩu, nên hồ sơ lưu ở đội quản lý hành chính công an quận còn mới nên khi PA18 xác minh, nó biết ngay em đang làm cho một cơ quan nước ngoài. Nó còn gọi đến cả cơ quan của em để thẩm tra và vặn vẹo tại sao làm ở nơi có yếu tố nước ngoài lại không khai, có khúc mắc gì, hay đang làm gì khuất tất cho bọn Tây? Thế là đứt em rồi. Cuối cùng ngậm ngùi quyết định không tự đi "nâng cao dân trí nữa", bỏ đứt bộ hồ sơ xin cấp hộ chiếu dù đã mất bao nhiêu công sức và tiền bạc :(.

Cuối cùng, PA18 lại gọi, động viên bảo em cố làm nốt đi, nếu không gỡ vụ này, tên em có trong sổ đen sẽ chả bao giờ được cấp hộ chiếu đâu. Chị thụ lý hồ sơ của mình lên L, nay cũng đã là trung tá, còn cho mình số điện thoại và bảo mình lên gặp trực tiếp trên tầng 3. Cho phép mình bổ xung hồ sơ (viết thêm một dòng là đi làm ở nơi ấy, nơi ấy). Mình cũng trình bày rõ, lỗi này là do CA phường hướng dẫn chứ không phải em tự làm vì mấy ông CA khu vực biết em rõ lắm. Chị còn nói có muốn chị đánh cái công văn về phường làm cho ra nhẽ không mình nghĩ làm làm quoái gì, mình sống ở đó, sau này xin giấy tờ xác nhận gì liên quan đến công an, nó lại chả đì cho bét nhè X(.

Kết quả là, hai tuần sau có hộ chiếu (cộng thêm thời gian lằng nhằng trước đó gần tháng). Nhưng mình lại không được nhận trực tiếp mà thông qua công ty du lịch. Nó vòi thêm 1 vé bảo là phải trả này, trả kia. Hộ chiếu mình thì nó cầm, không trả thêm không được. Cuối cùng nghiệm ra, đây là cả một guồng máy chặt chém. Tất cả các khâu, dao đều đã được mài sắc. Mình cứ lớ ngớ hở ra là đầy thương tích :Dam.

Nhưng mà không tiếc, còn học được thêm bao nhiêu bài học về nhân tình thế thái và hôm nay có chuyện kể với các bác. Mình lãi to phải không ạ, chả tự trách số phận mình hẩm hưu nữa =))=))

Gửi các bác tấm ảnh làm hàng em chụp tại Ballarat.

 

quyuce

Phượt thủ
Cái hồi bác Homelessman học ở đây chắc tram nó thế này. Giờ thì khác nhiều rồi.




Hệ thống Tram - xe điện là một ưu điểm của Melbourne nếu so sánh với các thành phố khác ở Úc. Sydney trước đây cũng có mạng lưới Tram. Nhưng họ lại quyết định dỡ bỏ, và đem nó xuống Melbourne. Cho đến nay chính quyền bang New South Wales vẫn đang loay hoay tìm giải pháp cho giao thông công cộng trong nội đô Sydney. Còn ở Melbourne, hệ thống Tram mạng lại sự tiện lợi lớn khi di chuyển. Đặc biệt là với sinh viên và những người có thu nhập thấp. Tần suất trung bình 10 phút/chuyến và có mặt tại hầu hết các khu vực của thành phố. Đồng thời việc khai thác hệ thống tram góp phần giảm ô nhiễm trong thành phố vì giải quyết được các bác xe bus cồng kềnh. Đối với các bác đi du lịch, thì Tram là lựa chọn tuyệt vời thay thế cho Taxi cực đắt và khó chịu (do tài xế chủ yếu là dân Ấn Độ, ăn cà ri và rất hôi). Xe Bus ở ta chưa thể được gọi là xe vua nếu so với mức độ khệnh khạng của Tram. Đường riêng, chạy lừng lững giữa đường. Không xe nào được phép vượt nếu nó đang chuẩn bị dừng để đón và trả khách. Đón trả khách cũng rất cắc cớ- tức là giữa đường mà phang.

Một con phố nhiều tuổi ở Melbourne
 
Last edited:

tichuot

Phượt tiên
Tớ có mấy tấm hình kỳ đi Australia nhưng không post lên được vì Demensions nó tới 2816 x 2112 lận nên chẳng upload lên được. Quá gà mờ nên chảng biết làm sao. Đành nhờ các lão Phượt ảnh như bác Greenline or bác Son tẻn tò ....giúp em cái nhé.;)
 

homeless man

Phượt gia
Hộ chiếu song, đến vụ Visa.

Visa Úc không phải phỏng vấn nhưng nó đòi hỏi nhiều thủ tục và form biểu lôi cả tổ tông nhà mình, nhà vợ ra khai. Các loại giấy tờ đều phải dịch ra tiếng Anh làm mình mất bao nhiêu tiền dù trình độ bọn dịch toàn lùn. Ví dụ nó dịch Engineering là xây dựng có chết cha con người ta không.

Ghét nhất là cái form CV nó lại đòi xác nhận cả lý lịch tư pháp (trộm cắp, tiền án, tiền sự...) bố thằng nào làm được. Ra phường chỉ có cái dấu xác nhận hộ khẩu làm sẵn. Bảo viết thêm một chữ nó cũng không nghe. Cuối cùng phải lên cơ quan quản lý của ông bà già nói mấy chú xác nhận dùm là: Theo hồ sơ cán bộ mà cơ quan (nhà nước) chúng tôi đang quản lý, cháu...là con ông bà...chưa bị kết án lần nào, không phản quốc theo địch...Hồ sơ cứ gọi là đỏ lòm dấu là dấu.

Hồ sơ làm song, gửi vào Lãnh sự quán của nó ở Tôn Đức Thắng-Sài Gòn để đợi dù Sứ quán nó ngay gần nhà mình. Mẹ nó, thì đợi.

Nhưng mà hình như bọn này nó cũng chẳng coi. Có cái thư mời của trường là đỉnh rồi. Nhắm mắt mà dán Visa ấy chứ. Đã không mất tiền lại còn có thằng đưa cổ ra cho chém. Phải cắt ngay chứ sao lại để thoát được. Cuối cùng 2 tuần nữa là đến hạn nhập học, mình nhận được Visa. Ước mơ thò ra thế giới cuối cùng, sau bao nhiêu cố gắng và tiền bạc, đã thành hiện thực. Chỉ còn chuẩn bị đồ và xách va li ra khỏi nhà là song.

Gửi các bác tấm ảnh chỗ em ở lúc mới sang tại số 408 Lonsdale Str. ngay giữa trung tâm thành phố Melbourne. Em ở đó 2 tuần sau mới phắn đi chỗ khác rẻ hơn. Nhưng với hai tuần ở đó cũng đủ để phượt tung tóe khắp nơi. Chỉ tiếc chả có ảnh :(:(

 

homeless man

Phượt gia
Xách va li ra khỏi nhà là song, có thực sự song?

Với những người chưa ra khỏi nhà bao giờ, va vào đâu cũng thấy mới, cái gì cũng trở thành vấn đề đối với mình. Hồi tôi đi Úc, bay hãng của bọn Emirates. Nó có Văn phòng đại diện tại Việt Nam (Bà Triệu) nhưng không có chuyến bay thẳng đi từ Nội Bài. Từ Hà Nội, phải đi Vietnam Airlines vào HCM sau đó xuất cảnh đi Singapore. Từ đây mới leo lên Boing 777 của Emirates đi Melbourne.

Trục trặc đầu tiên là tại Nội Bài vì hàng quá cân. Do không có kinh nghiệm lên cái gì cũng mang. Sau còn nhờ cả người xin nó cũng không nghe phải trả cước đâu hơn trục đô một cân. Nhớ đời. Lúc đó cũng tiếc hùi hụi nhưng vì chằng buộc kỹ quá lên không biết mang cái gì, bỏ lại cái gì.

Đoạn Hà Nội-Sài Gòn là nội địa, thủ tục cũng không có gì. Còn nhớ lúc ấy cái nhà ga T1 bây giờ chưa xây xong, đi vào phòng đợi qua cái cửa bé tí bên tay trái.

Lần đầu tiên được bay A320 do cơ trưởng Việt Nam lái thấy cũng hay. Vì bay chuyến sớm nhất nên vào đến Sài Gòn khoảng 9h30. Vừa bước chân xuống xe ô-tô vào phòng đến nội địa, có chị tiếp viên lùa như lùa vịt những người đi Transit sang sảnh đi quốc tế. Lúc này mới lấy tờ khai làm thủ tục xuất cảnh. Vì sách theo một va li to tài liệu, lại dính quả dớp tội khai báo không trung thực khi làm hộ chiếu nên có gì khai tất, từ mang đi bao nhiêu tiền đến giấy tờ tài liệu. Cầm tờ khai xuất cảnh của mình có ghi tài liệu, cậu an ninh bắt mình tách ra khỏi hàng, đi vào một phòng riêng, bắt mở tung đồ ra kiểm tra. Transit có 40 phút mà chúng nó lục lọi kỹ thế, lật từng trang gấy có ghi chữ :Dam.

Cái này cũng là lỗi tại mình do không biết. Cứ ghi đại là sách vở thì không lại ghi là tài liệu, để chúng nó tưởng cái gì, xúm lại khám xét. Phải 20 phút, sau khi chả tìm được gì mới cho mình đi. Lại vào hàng sếp lại từ đầu. Đợi mãi gần đến lượt thì tên mình bị réo eo éo trên loa, kêu khẩn trương ra máy bay. Khẩn con bà nó. Còn chưa kiểm tra xuất cảnh ra thế đếch nào được. Lúc ấy bắt đầu cáu. Đến lượt mình trình hộ chiếu, tên lại réo trên loa, mình nói anh trung tá an minh của khẩu, kiểm tra nhanh giúp vì tên mình nó đang gọi eo éo trên kia. Anh đủng đỉnh nói, chưa qua của này, gọi cũng không đi được. Rồi anh soi cuốn hộ chiếu của mình, quét vào máy nhưng nó không nhận, lại bẻ gập cuốn hộ chiếu kiểm tra săm soi lần nữa, rồi uể oải gõ thông tin vào máy, lâu thấy mẹ. Hộ chiếu là do mày cấp, máy không nhận thì mày kêu lên xếp mày. Cắc cớ gì mặt nặng mày nhẹ với mình. Song tất cả thủ tục, mình là người cuối cùng ra xe lên máy bay (NO).

Đến sân bay Changi mới thấy mấy cái sân bay nhà mình nó sập sệ thế nào. Nhưng mà thôi chả chê nữa. Nó có vậy thì sài vậy :(.

Ôi cái sân bay ở Sing này nó rộng quá, đi mỏi hết cả chân mới tìm được cái boarding gate của mình, đưa toàn bộ giấy tờ cho bọn hãng tại sân bay và ngồi đợi. Thỉnh thoảng thấy thằng cảng sát vũ trang của nó, súng ống đầy mình đảo qua đảo lại chỗ mình mà kinh. Trong lúc đợi, chèo lên Cactus Garden chơi. Nhưng mà nóng quá. Chỉ có ai nghiện thuốc mới leo lên đây hút thôi :)).

Gửi các bác tấm ảnh tại sân bay Changi, lúc đợi quá cảnh đi Melbourne. Lúc đó còn tự hào lắm, chìa cả cái Passport ra làm hàng :))

 

Anh Già

Moderator
Đoạn du học này của bạn Người Rừng cũng lận đận nhỉ, kể tiếp xem còn gì ly kỳ nữa đi bạn !