What's new

Thương nhớ Đồng Văn

anhart42YK

Phượt tử
Mùa đông

Mùa của thương nhớ Đồng Văn

Mùa của âm thanh ngày cũ

Bạn hỏi, khi nào lại được đi chợ?

Trả lời: Cuối 2015 nhé ...

Nói thì giữ lấy lời TÍM ơi!!!

Chợ cũ còn đây...





Người cũ còn đây...



Mà sao ... trống vắng chiều nay ...

Lúc Tím viết những dòng này thì mình đang lang thang ngắm đào, mai trong Phố Cáo, Lao Sa Phó Bảng...Nhớ quá!!!Có lẽ lại cuối 2015 nhỉ???...
 

TÍM

Đại bàng Tím
Giấc mơ Phố Cáo

Thời gian qua đã lâu rồi, vẫn không đủ để em biết bữa trưa vội bên bếp củi trong một căn nhà ở Phố Cáo ngày mưa năm ấy, là thực hay là mơ?

Em dừng lại ở Phố Cáo vì tắc đường. Ngày đó, mỗi khi đội phá núi làm đường cài mìn, xe khách sẽ phải chờ chừng hơn nửa tiếng mới qua được. Dốc trên, dốc dưới nhìn nhau. Bạn đứng trên sườn đá, điện thoại bảo, hay là em cắt núi lên đây anh đợi. Chào những người bạn đồng hành vừa kịp quen trên chiếc xe khách cà tàng xọc xạch màu vàng chanh lấm lem bụi đường, em đi.

Balo đeo trên vai, máy ảnh lủng lẳng. Cách nhau một con dốc, một khúc cua, một sườn núi. Bóng bạn như cái chấm bé xíu trên nền trời. Ô tô, xe máy, ai cũng kiên nhẫn đứng hai đầu dốc núi, đợi nổ mìn thông xe. Chỉ có mình em bước thấp bước cao leo qua vách đá, bám vào đám cây rừng. Đi về phía có anh.

Không phải lần đầu gặp nhau, mà sao trái tim đập rộn ràng trong lồng ngực. Nụ cười khe khẽ, mắt nhìn khe khẽ. Như là em sợ nắng sẽ vụt tắt, mây sẽ vội bay, gió sẽ ngừng thổi và tiếng gà gáy le te sớm mai sẽ chìm vào yên ắng. Phố Cáo của lần đầu hai trái tim gặp gỡ, sao nhẹ nhàng quá đỗi gì đâu.

Bỏ lại sau lưng tiếng cười nói lao xao của nhóm công trường, tiếng cằn nhằn của vài người khách đợi chờ trong sốt ruột, Phố Cáo dang rộng vòng tay đón em, bằng một thung lũng mênh mang gió trời, những dải núi dăng thành, con đường lộ thênh thang không một bóng xe qua, những cổng nhà im lìm, bờ rào đá sóng sánh nắng, đám cành khô khẳng khiu in hình lên ô cửa, bất chợt giật mình bởi bóng người lại qua trên đồng, bất chợt hốt hoảng bởi tiếng khóc ré lên của một em bé nào từ góc nhà đầy bóng tối, mùi chăn màn cũ kỹ, ẩm mốc , mùi nắng mới tinh tươm, mùi gió lạnh quẩn quanh trên nóc nhà. Một Phố Cáo an bình đang níu bước chân em.





 

TÍM

Đại bàng Tím
Có một Phố Cáo rất buồn, anh nhớ không





nhưng cũng có một Phố Cáo từng không buồn đến thế:



 

TÍM

Đại bàng Tím
Chúng em trở lại Phố Cáo vào một ngày mưa mù giăng khắp chốn. Trời đất bồng bềnh trong biển sương, núi mờ xa, cánh đồng mờ hoa, nhà trình tường chìm trong hư ảo. Đụn ra ngô sũng nước co ro, luống rau cải hoa vàng run rẩy. Vội vã dừng xe nơi ngã ba, vội vã sà vào bếp lửa trong ngôi nhà quen thuộc đã ghé bao lần trong những năm tháng ngày xa.

Bếp lửa nổi cạnh bếp lò lớn, hẳn là bếp hay dùng để nấu rượu, bung ngô và nhuộm vải, hẳn là bếp lò thường nấu thức ăn cho gia súc, với cái chảo gang lớn đang nằm rất ngoan hiền. Chàng trai H’mong thuở nọ, giờ đã là ông bố của 2 đứa con, vùi thêm lõi ngô vào đống lửa, cúi đầu thổi một hơi dài. Ngọn lửa bùng lên, hồng rực, ấm áp, reo vui, xua đi gió mưa ướt nhẹp, xua đi cơn lạnh vừa theo chân chúng em bước qua cái ngưỡng cửa cao vào nhà.

Bạn ngồi lại trên bậc cửa, đốt một điếu thuốc lơ đãng nhìn ngã ba Phố Cao đang bị nhấn chìm trong sương mù. Bên trong căn nhà nhỏ, hai cô gái vừa cởi giầy, phơi tất, vừa hong ấm đôi bàn tay.

Mẹ bọn trẻ ôm đứa nhỏ chuyển từ giường lại gần bên bếp lửa trong khi chồng lục can rượu cất trong xó nhà mang ra cùng mấy chiếc chén. Rượu ngô trong vắt, cay xộc, đốt cháy cổ họng và tỏa nhiệt trong dạ dầy. Chúng em lấy trong balo ra nắm cơm nếp ban sáng vừa mua trên chợ Đồng Văn, giờ đã trở nên lạnh cóng. Nhưng có hề gì, khi được cùng nhau quây quần bên bếp củi và cùng nhau san sẻ từng nhón cơm, trong sự e dè của gia đình chủ nhà và đám lữ khách tự tin như thể chính mình mới là chủ.

Chúng em đã uống khá nhiều rượu, có thể chạm ly, có thể không, trong những câu chuyện đứt quãng và trong những khoảng lặng mỗi người tự chọn cho riêng mình. Ngọn lửa ấm áp như chiếc khăn cam của người H’mông trên vai em. Mắt nhìn ấm áp, như thể chúng ta đã thân thuộc tự bao đời.

Em không nhớ đã bao lần bước qua Phố Cáo. Ám ảnh bởi tiếng trẻ con cười trong vắt ngân nga, xe cải tiến lọc cọc trên đường dài hun hút, chiếc váy H’mong xúng xính trên đồng cỏ, lá cờ đỏ sao vàng phấp phới lưng chừng trời. Ám ảnh bởi những nỗi buồn, những ngón tay run lên trong mùa đông, nắng cháy đỏ tàn khô mùa hạ, bờ rào đá, ly rượu cay, mối tình hoang hoải...

Và em biết, buổi trưa ấm áp như không có trong sự thật năm ấy sẽ không bao giờ còn trở lại. Những khoảnh khắc vàng theo chân bạn đồng hành bước về phía lãng quên ...

Là nhiều hơn 3:


Là 2:


Hay mãi mãi chỉ còn là 1:

 

anhart42YK

Phượt tử
Giấc mơ Phố Cáo

Thời gian qua đã lâu rồi, vẫn không đủ để em biết bữa trưa vội bên bếp củi trong một căn nhà ở Phố Cáo ngày mưa năm ấy, là thực hay là mơ?

Em dừng lại ở Phố Cáo vì tắc đường. Ngày đó, mỗi khi đội phá núi làm đường cài mìn, xe khách sẽ phải chờ chừng hơn nửa tiếng mới qua được. Dốc trên, dốc dưới nhìn nhau. Bạn đứng trên sườn đá, điện thoại bảo, hay là em cắt núi lên đây anh đợi. Chào những người bạn đồng hành vừa kịp quen trên chiếc xe khách cà tàng xọc xạch màu vàng chanh lấm lem bụi đường, em đi.

Balo đeo trên vai, máy ảnh lủng lẳng. Cách nhau một con dốc, một khúc cua, một sườn núi. Bóng bạn như cái chấm bé xíu trên nền trời. Ô tô, xe máy, ai cũng kiên nhẫn đứng hai đầu dốc núi, đợi nổ mìn thông xe. Chỉ có mình em bước thấp bước cao leo qua vách đá, bám vào đám cây rừng. Đi về phía có anh.

Không phải lần đầu gặp nhau, mà sao trái tim đập rộn ràng trong lồng ngực. Nụ cười khe khẽ, mắt nhìn khe khẽ. Như là em sợ nắng sẽ vụt tắt, mây sẽ vội bay, gió sẽ ngừng thổi và tiếng gà gáy le te sớm mai sẽ chìm vào yên ắng. Phố Cáo của lần đầu hai trái tim gặp gỡ, sao nhẹ nhàng quá đỗi gì đâu.

Bỏ lại sau lưng tiếng cười nói lao xao của nhóm công trường, tiếng cằn nhằn của vài người khách đợi chờ trong sốt ruột, Phố Cáo dang rộng vòng tay đón em, bằng một thung lũng mênh mang gió trời, những dải núi dăng thành, con đường lộ thênh thang không một bóng xe qua, những cổng nhà im lìm, bờ rào đá sóng sánh nắng, đám cành khô khẳng khiu in hình lên ô cửa, bất chợt giật mình bởi bóng người lại qua trên đồng, bất chợt hốt hoảng bởi tiếng khóc ré lên của một em bé nào từ góc nhà đầy bóng tối, mùi chăn màn cũ kỹ, ẩm mốc , mùi nắng mới tinh tươm, mùi gió lạnh quẩn quanh trên nóc nhà. Một Phố Cáo an bình đang níu bước chân em.





Ảnh của Tím chụp đẹp lắm!!! Tím có đi vào đường chỗ uỷ ban Phố Cáo không? Ở đó những ngày sau Tết hoa đào, hoa mai nở rộ, có lẽ Tím sẽ còn bâng khuâng hơn nữa?
 

haianhga

Phượt tử
Xem ảnh chợ cũ thấy đẹp quá, công nhận chợ mới mất đi cái hồn chợ phiên rồi. Chỡ cũ giờ bỏ trống hoác, thành quán cà phê và chỗ để xe ô tô, gỗ lạt các kiểu. Mình mới đi về nhìn vẫn cứ thấy trống trải sao đó
 

TieuNgocTu

Phượt tử
Mình vừa đi Đồng Văn về hôm nay, giờ ngắm phố cổ có lẽ chỉ nên nhìn lên mái ngói, là còn thấy "cổ" mà thôi!!