What's new

Dư âm sau chuyến đi "Theo dấu Người Tình" - Tháng 5 - 2013

HSG không đi theo hành trình cùng các bạn nhưng vẫn theo dõi các bạn mỗi ngày. Chủ nhật, ngày 12/5 HSG may mắn nhìn thấy các bạn tại ngã 3 Trung Lương khi HSG cùng những người bạn của mình đang đi từ Bến Tre về SG. Các bạn của HSG đều ấn tượng với đoàn Vespa trên đường. Còn HSG lúc đó như 1 thuyết trình viên cho các bạn của HSG về hành trình "theo dấu người tình" của phuot và những hình chụp mà các bạn đã up lên Phuot.

HSG đã rong rủi hết tất cả miền tây nhưng vẫn thấy như mới lạ qua những góc chụp của các bạn. Cám ơn các bạn và những tấm hình trên cả tuyệt vời của các bạn.

HSG
 
Kính thưa các loại tự sướng!

Tusuong1.jpg


1. Bạn đồng hành Nhóc Đen Thui

Tusuong2.jpg

2. Với anh Khánh (Canon), Vĩnh Phạm, và quay phim của HTV

Tusuong4.jpg

3. Với Quỷ Cốc Tử

Tusuong3.jpg

4. Với cô MC xinh đẹp của HTV

Tusuong5.jpg

5. Hai nhà báo đi theo đoàn
 
Hôm qua em có ghé Sâm Bua bà con trong làng nhờ em cám ơn mọi người đã ghé thăm và chụp hình miễn phí. Bà con nói rất vui vì "lần đầu tiên được chụp nhiều hình không phải trả tiền mà còn đẹp nữa, quanh năm chỉ mong kiếm đủ tiền cho cái ăn chứ làm gì mà tụi tui có tiền chụp hình.Mai mốt có dịp ghé đây chụp hình cho tụi tui nữa nhe". Cảm ơn diễn đàn đã cho em được trải nghiệm những phút giây hạnh phúc khi được tham gia cùng mọi người dù chỉ là 1 ngày ngắn ngủi.
 
Hôm qua em có ghé Sâm Bua bà con trong làng nhờ em cám ơn mọi người đã ghé thăm và chụp hình miễn phí. Bà con nói rất vui vì "lần đầu tiên được chụp nhiều hình không phải trả tiền mà còn đẹp nữa, quanh năm chỉ mong kiếm đủ tiền cho cái ăn chứ làm gì mà tụi tui có tiền chụp hình.Mai mốt có dịp ghé đây chụp hình cho tụi tui nữa nhe". Cảm ơn diễn đàn đã cho em được trải nghiệm những phút giây hạnh phúc khi được tham gia cùng mọi người dù chỉ là 1 ngày ngắn ngủi.

Em là cô bé chở chị LoanBb lúc đi tìm điểm chụp hình phải không? Cảm ơn em nhiều nhé.
Đính chính với mọi người là địa điểm chụp hình không phải là chùa Âng, mà là một ngôi chùa nhỏ trong làng Sâm Bua.
Chùa Âng là ngôi chùa ngay gần Ao Bà Om, lúc đầu đoàn dự định tập trung ở đây chụp hình cho bà con gần khu vực này, liên hệ với chùa thì mọi thứ rất thuận lợi, sân rộng, cây cối mát mẻ, có ổ cắm điện cho máy in...nhưng lại không có nhiều người để chụp hình, bà con Khơ Me sống khá xa chùa, không lẽ vào từng nhà để mời bà con ra? Đành phải đi kiếm một địa điểm khác, thật may mắn đã tìm được đúng nơi cần đến và có một ngày thật vui và ý nghĩa.
 
Tản mạn về mưa
Viết cho một ngày mưa buồn và nhớ về những gì vừa trải qua-15/05/2013

attachment.php


Bạn có phải là người thích mưa không?
Mình không phải là một người lãng mạng, nhưng nhiều hồi ức lại gắn liền với những cơn mưa. Vì thế mặc định là mình thích mưa, thích lang thang dưới cơn mưa và nhiều khi lại hâm hâm chạy dưới trời mưa.

Hành trình "Theo dấu người tình" lần này vô tình lại gắn liền với những cơn mưa chiều miền tây. Nếu không đi theo đoàn và không vướng máy chụp hình chắc mình cũng sẽ chạy dưới cơn mưa đầu mùa để cảm nhận xem mưa miền tây khác gì mưa Sài Gòn.

attachment.php


Một hành trình theo dấu người tình thật tuyệt, mình trải nghiệm qua rất nhiều cảm xúc trên hành trình này. Và những cơn mưa như thêm chút gia vị cho hành trình. Xin gửi một lời cảm ơn chân thành đến BTC, đơn vị tài trợ và những người bạn đồng hành trên suốt hành trình. Một hành trình dài thì không thể tránh khỏi những điều còn thiếu sót mong mọi người thông cảm và bỏ qua cho. Quay về với chủ đề của bài viết này, mưa dường như làm cho khung cảnh miền tây trở nên thơ mộng hơn dù mang thêm chút buồn, chút khó chịu khi đồ ướt.

attachment.php


Không biết hai nhân vật trên hình trên đã ngắm được gì trong chiều mưa trên sông Tiền ở Bến Tre nhỉ?
Với mình thì thích nhất là gi lại những khoảng khắc trong chiều mưa đó.

attachment.php


Dường như mọi thứ đều có cặp có đôi trong chiều mưa buồn, chỉ đơn độc kẻ lãng khách trên hành trình rong ruổi. Vì đơn độc nên ta mới thấy yêu chiếc xe được nhà tài trợ Vespa cấp cho. Một chiếc xe chắc chắn và đáng tin cậy, vì với những kẻ theo chủ nghĩa xe dịch thì chiến má tốt là một thứ không thể thiếu được. Yêu cuộc sống và con người ở những nơi đã đi qua :
+Sadec : những con người tốt bụng sẵn sàng cho ta vào vườn để chụp ảnh mà chả thắc mắc một lời.
+Trà Vinh : những người Khơ Me hiền hòa và chất phát.
+Cần Thơ : những đứa trẻ vô tư nô đùa trên sông nước.
Và nhiều nữa những điểm đến để ta nhớ đến.

attachment.php

Vespa LXV125 trong chiều mưa

Mọi thứ sẽ được mình ghi nhớ đến với tên "Foto tour - Theo dấu người tình 2013"!
-----------------------------------------------------------
Tạn mạn đôi chút, nhiều khi cũng hay chập chờn kiểu này chắc là do thiếu Peroni thành ra thế đây ^^!
 
"Nắng hạ đi, mâytrôi lang thang cho hạ buồn. Cỏi cỏi đốt đồng…"

Tạm rời Sài thành phố thị phồn hoa, tôi về với miệt đất Phương Nam trong hành trình Theo dấu người tình. Khi bắt đầu chuyến đi, có nhiều người nói với tôi, miền tây thì chỉ sông nước thôi có gì đâu mà khám phá. Không có cảnh sắc nào đặc biệt đâu. Lắng nghe, suy nghĩ và sáng hôm ấy những vòng xe lăn bánh thẳng hướng về vùng đất chín rồng mang theo một tâm tình háo hức đó là tìm kiếm "theo dấu người tình" xưa.


Nhanh chóng rời xa con đường quốc lộ ồn ào, những cung bậc xanh dần mở ra trong tầm mắt khi xe đến Long An rồi xuôi về Vĩnh Long, những cánh đồng lúa xanh mướt rì rào, những con kênh nhỏ lấp loáng dưới bóng cây râm mát. Bao lo toan tất bật dần buông rơi, chỉ còn đây mùi lúa thơm, mùi đất nồng ngai ngái và nụ cười vui của những người bạnđồng hành. Điểm dừng chân đầu tiên là nhà thờ họ An Hiệp, nằm nép mình bên bến sông, mọi người bắt đầu thỏa sức tác nghiệp để có những tác phẩm ưng ý nhất cho các chủ đề của hành trình, và bên cạnh người mẫu chính chiếc Vespa LXV thì người mẫu được săn đón nhất là Thảo My cô bé MC xinh đẹp của HTV. Hành trình còn dài và lại tiếp tục lên đường. Điểm dừng chân tiếp theo là nhà thờ Chúa Kito Vua,tuy chỉ dừng chân trong ít phút nhưng cũng đủ để lòng một chút lắng đọng và lắng nghe những câu chuyện tâm tình của các em nhỏ nơi đây. Gửi món quà nhỏ kỉ niệm rồi lại vội vã lên đường, cơn mưa chiều đầy ngẫu hứng làm cho hành trình di chuyển khó khăn nhưng cũng thú vị hơn. Cảnh làng quê lướt qua trong màn mưa, những đôi chân trần đầy bùn đất, vài cú té oạch oạch, tiếng í ới gọi nhau, những chiếcáo mưa trao chuyền đã đưa những con người xa lạ lại gần nhau thân thiết tự lúcnào.


Thêm một điểm ấn tượng cho ngày đầu tiên đó là con đường nhỏ chỉ đủ một xe chạy vào KDL Vinh Sang, được bọc kín bới những hàng cây xanh mướt hai bên đường, quanh co, uốn lượn. Chẳng ai biết phía trước sẽ như thế nào, chỉ qua một khúc quanh con đường bé xíu mới hiện ra như lời giải đáp thú vị. Rời Vinh Sang lại đón thêm một cơn mưa nhỏ đểđến với Nha Mân. Nhắc Nha Mân ắt hẳn nhiều người vẫn nhớ câu chuyện về vua Gia Long vì chạy giặc Tây Sơn mà phải bỏ lại nhiều cung phi mĩ nữ ở Nha Mân, rồi để dân gian lưu truyền câu hát đầy quyến rũ.

"Xoài nào ngon bằng xoài Cao Lãnh.

Gái nào bảnh bằng gái Nha Mân"
.


Cứ nghĩ ngày rằng sau mộthành trình đầy nắng nóng mưa rào, mọi người sẽ có một đêm say giấc nhưng than ôi, khi đêm đến lại những cuộc vui bất bận kéo dài. Này thì ăn nhậu với Peroni,này thì café tán dóc đến tận khuya, xong lại lụi cụi lo kiếm tiền triệu từ ban tổ chức để tiếp cuộc ăn chơi ngày mai. :D

Ngày thứ 2 là tâm điểm của hành trình Theo dấu người tình, nên mọi người được tự do tìm kiếm những khoảng khắc đáng nhớ với người tình của mình và tất nhiên tôi cũng thế. Vì quá quen thuộc với Sa Đéc nên tôi không đi nhà cổ Huỳnh Thủy Lê, hay lò gạch mà lại chọn bến sông xưa trên dòng Sa Giang.

Cùng "người tình mới"Vespa LXV, 1 balo, máy ảnh và lang thang. Phố xưa hồn cổ lại dần quay về như những thước phim chiếu chậm. Những ngôi nhà cổ nằm im lìm trong nắng ban mai, con đường vắng lặng, chỉ thỉnh thoảng mới có lọc cọc một chiếc xe qua. Trên bến sông anh chàng say rượu đêm qua còn chưa tỉnh, cô gái đang giặt đồ khi anh chồng lười biếng đang nằm chèo queo rít thuốc. Tôi dừng lại ở chiếc ghe đậu bên bến. Những hình ảnhđầu tiên đập vào mắt tôi là cái nghèo. Chiếc ghe nhỏ xơ xác chằng món đồ giá trị,thằng anh ngơ ngác ôm chặt đứa em khi nhìn thấy người lạ. Xin phép chị chủ ghe cho chụp ảnh, rồi tôi lân la hỏi chuyện cùng chị, ánh mắt xa xăm buồn rười rượi và câu chuyện đắng lòng dàn trải: Chị tên Nguyễn Thị Pha, mất chồng đã hơn 20 năm. Bao năm qua chị lênh đênh bươn chải trên khắp các bên sông để nuôi 2 đứa cháu, 1 đứa thì cha mẹ bỏ không nuôi rồi đi biệt xứ, 1 đứa thì nhà quá nghèo cũng chẳng thể có miếng ăn. Vậy là chị cưu mang chúng và con thuyền cũ kỹ là mái ấm của những mảnh đời bất hạnh. Không có tiền đi học nên cuộc đời của những đứa trẻ ấy "Như lục bình trôi".


Chia tay chị rồi đi tiếp, tôi gặp bà cụ đang ngồi cô độc bên hiên nhà. Cụ nhìn tôi móm mém cười chỉ bằng một con mắt vì mắt kia đã đục ngàu. Nhiều năm rồi bác vẫn một mình bởi những đứa con đã quên mất mẹ. Ngồi một hồi có người bạn già đi qua đến ngồi chơi cùng. Gặp bạn mà sao không có nụ cười, tôi ám ảnh cả 2 cái nhìn ấy.Những ánh mắt Sa Giang sao mà buồn quá. Rời bến sông tôi tìm chút bình yêntrong những con đường nhỏ hẹp, dạo quanh làng hoa, khung cảnh êm đềm và ru tình quá đỗi. Những rặng tre già nghiêng mình soi bóng bên dòng kênh, những mái tranh hoa vây kín quanh nhà, vẳng đâu đó tiếng gà gáy lạc. Nơi đây không ưa thích những con người gấp gáp, ào đến rồi đi. Trong một “sát na”tôi thấy thời gian trôi chậm, thật chậm, chậm đến nỗi làm tôi choáng ngợp với cảm xúc liên miên bất tận của "chậm" chuyển về.


Hành trình của ngày thứ 2 kết thúc bên bến Ninh Kiều, cả ngày dài qua nhiều điểm thú vị như thánh thất Cao Đài, nhà cổ đốc phủ sứ Sa Đéc, vườn cò Bằng Lăng, Kiến An Cung hay còn gọi là chùa Ông Quách gần 100 năm, do người Hoa xa xứ làm ăn dựng lên để là nơi hội họp, giúp đỡ lẫn nhau. Một trong những điểm quan trọng đánh dấu hành trình là nhà cổ Huỳnh Thủy Lê, một di tích lịch sửghi nhớ mối tình Đông tây của nữ văn hào nổi tiếng người Pháp Marguerite Dumas với ông Huỳnh Thủy Lê một đại phú hào thời bấy giờ. Mối tình tuyệt đẹp mà nhiều bi thương này đã được bà Marguerite viết lại thành tác phẩm Người tình(L'Amant) và đã được chuyển thể thành phim L'Amant quay tại Miền tây Việt Nam.


Thế nhưng với tôi cảm xúc sáng này là quá đủ. Thêm một đêm không say giấc nồng mà lại say trong cái tình và men bia quyến rũ. Nhớ mãi những cái tên mới qua còn xa lạ mà nay đã thân thiết tự lúc nào: chị Mơ, Độc Hành, Là Chính Mình, Hùng, Tiến, Đạt, Khánh,Ku Koỳ … 1…2…3, ,… dzô. :D kakakaka

Tôi đến chợ nổi Cái Răng khi bầu trời chớm ửng hồng trong ánh bình minh, sau 30 phút một không gian chợ nổi nhộn nhịp đã hiện ra, hàng trăm chiếc thuyền, ghe lớn bé đậu san sát nhau, với đủ các loại hàng hóa, để tiện giao thương cứ ghe bán loại hàng nào thì treo trên cây bẹo mặt hàng đó, khách có nhu cầu cứ nhìn mà ghé vào, hàng hóa thì phong phú vô cùng, nào là nông sản bắp, sắn, khoai, cà chua, cà rốt…cho đến các loại trái cây xoài, dưa hấu, thơm, quýt, bưởi, cam… . Xen lẫn thuyền lớn là những chiếc xuồng nhỏ bán đủ các món ngon: bún riêu, bánh canh, phở, hủ tíu, bún bò. Hàng hóa trao tay thoăn thoắt, kẻ thẩy người chuyền, thật ăn ý nhịp nhàng. Tiếng mái chèo khua sóng, tiếng máy nổ ghe thuyền, tiếng bạn hàng gọi nhau í ới, tiếng chào mời, nói cười rộn rã cả một khúc sông rộng. Thật tuyệt diệu khi được hòa mình trong thế giới thu nhỏ của nước, trời, cuộc sống của những con người hiền hậu nơi đây.


Chuyến đi còn tiếp nối với nhiều điểm đến ở những ngày tiếp theo nhưng tôi thấy mình đã tìm được một vé đi tuổi thơ trong buổi chiều chụp ảnh cho người dân ở khu vực ao Bà Om, Trà Vinh. Nhìn những nụ cười hạnh phúc khi lần đầu tiên được cầm những bức ảnh hình mình của các em bé, các cụ già tôi thấy lòng mình lao xao khó tả. Tôi lấy chiế cvespa kêu bọn nhỏ leo lên rồi chở chúng đi khắp xóm, đứa này, rồi đứa kia.Không biết tôi làm chúng vui hay chúng làm tôi hạnh phúc mà trong lúc ấy tôi bỗng nhớ đến câu nói: " Hạnh phúc để cho đâu chỉ nhận riêng mình".


Cũng trong chiều hôm ấy tôi mới hiểu thêm về những người bạn đồng hành của mình, ai cũng lăn xả chụp ảnh cho các em, có người còn đi sâu vào trong làng để chụp ảnh, quay ngược ra in rồi đem vào lại, những giọt mồ hôi nhễ nhại mệt mỏi những khuôn mặt luôn vui cười rạng rỡ. Những người của ngày hôm nay tôi "vinh danh" là: Heo Mọi, bé My,anh Phúc, anh Tư Ếch, anh Khánh (Canon), anh bạn bên canon luôn, bác doigiaymoi,anh Hùng, anh Quang (VTV).


Chuyếnđi chỉ 4 ngày ngắn ngủi nhưng cảm xúc của vùng đất Cửu Long Giang thật sâu sắckhó quên. Nhưng suốt hành trình tôi cảm nhận được rằng, vẻ đẹp miền sông nước chan hòa hiện hữu khắp nơi; nó loáng thoáng đâu đó trên bờ đê, trên cánh đồng xanh ngát, trong những con kênh nhỏ, những mái nhà tranh hay chiếc xuồng ba lá,có lúc nó là nụ cười thân thiện, chân tình đượm nét tình quê, là những món ăn dân giã đậm đà quyến luyến khách phương xa, và còn là chén rượu nồng cùng những câu hò vọng cổ ngọt ngào.

Cảm ơn lắm, cảm ơn tất cả, vì đã chọn tôi được đồng hành, được cùng chia sẻ vui buồn và sống cùng với các bạn những ngày qua.
 
Nhân đây một chút bìnhchọn cho cảm xúc cá nhân:

Chị Mơ: Người nể trọng và quý mến nhất (đừng nghe khen mà khócnha chị. hahaha)

Nhocdenthui :Cô gái thú vị nhất chuyến đi, (ui sao mà có người cá tính và thú vị wá, làm bạn thì tuyệttuyệt. :D bữa nào rủ nhóc đi bụi nha nhóc)

Bác Doigiaymoi:Người bạn vong niên lớn tuổi nhất, (nhìn thấy thời hoàng kim của bác qua ảnh anh Tư Ếch)

Độc Hành: Đã rất thích những bức ảnh miền tây của ĐH và được đi cùng là thấy hứng thú rồi.

Anh Tư Ếch: chỉ bảo thằng em thêm kỹ thuật nhiếp ảnh nhe anh.

Namnguyen: rất là khoái cái nhìn của u qua tấm ảnh đoạt giải. :D

Heo Mọi: làm bạn với cô bé này là số dách, quậy tới bến, chơi hết lòng.:D

Biendaikho: Anh em mình phải đi với nhau vài chuyến thôi. Đặng mà còn vun đắp tình nghĩa chớ.:D

Huongle: em là giống với người tình năm xưa của HTL nhất đó nha.

Buddyphuong: chưa có ăn nhậu nhiều nên hẹn khi nào gặp lại sẽ tám hen.

CVN: Không biết nhiều về anh nhưng qua cách làm việc thì thấy anh rất chu đáo, đúng tầm lãnh đạo. :D

Chị Tím: không biết mặt,cũng không biết gì về chị luôn. Nhưng qua cách làm việc chắc chị là ngườinguyên tắc một chút, cẩn thận, chu đáo. Minh bạch, rõ ràng dứt khoát. :D

Caonguyen_dom: Ông này chỉ phán xét trên bàn nhậu.:D

Kucoi: quá nhiệt tình,ko có gì bàn cãi, nhân tiện cảm ơn em đã "nhiệt tình đêm đó" kakakakhông thì anh không up được hình, rồi thế nào chị TÍM cũng gửi tin nhắn. :D

Vinhpham: cũng nhưkucoi á, nhiệt tình và hết mình.

Phuc_jander: nhậu đi rồitính anh ơi. :D

Tiny: chưa biết nhiềuluôn, hẹn nhậu chung với anh Phuc_jander nhe. :D

3 thằng ku nhà Peroni:3 thằng ku này chơi được á. Hẹn cực đông nhe.:D

Các anh chị VTV: tác nghiệp rất chuyên nghiệp, thân thiện. Có chị biên tập nói chuyện hay quá xá. :D

Anh Hùng: café ngon anh. Mai mốt uống tiếp. :D

Khánh HTV: Ông này thiệt tình là nhiệt tình cho công việcquá đi. Không chê đâu được.

Hà HTV: mai mốt cườinhiều nhiều chút nha em. :)

Anh Khánh Canon: chuyêngia tự sướng. :)) chưa tám nhiều chưa biết nhiều hẹn gặp anh chuyến sau. Còn nợanh thẻ nhớ.:D

Anh bạn Canon còn lại:chưa biết nhiều :d

Bé My: không biết nói gì đây. :)

tạm thời vậy đã còn nhiềungười chưa tiếp xúc nên tính sau. :D kakaka

Viết vầy đọc đủ dài vàchán chưa anh CVN, chị TÍM. :D
 
Một chuyến đi đầy hấp dẫn đã khép lại. Song hương vị của những chuyến đi còn lan tỏa. Dư âm còn ngân vang không chỉ trong lòng những người tham gia. Mà còn đọng lại cả ở những người theo dõi chuyến đi. Cám ơn tất cả vì 1 chuyến đi.

Gửi đôi mắt buồn...
Đoạn đường Vườn Cò Bằng Lăng – Cần Thơ thật sự khó làm cho mình quên được. …..nhớ đôi mắt đó da diết, đôi mắt mà giờ chẳng còn buồn nhìn về phía nó. Nhưng có hề gì. Yêu thương đâu có cần chi đáp lại cho nhiều...

"Đổi cả thế gian lấy một ánh mắt buồn..."
Vì sâu trong đôi mắt đó đã luôn có một nụ cười dịu dàng. Ánh mắt đó sâu thăm thẳm, ủy mị, xa xăm như luôn chỉ nhìn về một cõi mơ hồ nào đó chẳng có thật giữa chốn nhân gian. Vừa ngờ vực, vừa sợ hãi nhưng lại ngạo nghễ, kiêu kỳ. Rồi ánh mắt ấy như cợt nhã, như giữ, như buông, giận dỗi... Và tôi đã bị cuốn sâu trong vùng mắt ấy.
Tia sáng nhỏ sâu trong đó như khát khao cháy bỏng được chia sẻ, được yêu thương, vỗ về, ôm ấp... trong sự dè chừng.
Bằng những điều dịu dàng nhất trong tôi. Ánh mắt đó ơi. Sao yêu đến thế. Đổi cả nhân gian lấy ánh mắt buồn đó mà cũng có được đâu.
Cảm ơn Tình Nhân đã mang ánh mắt ấy đến bên cuộc đời này.

attachment.php


attachment.php


Cảm Xúc
- Nếu sự chờ đợi mang người trở về...
...Tôi sẽ chờ!
- Nếu sự yêu thương được đáp trả...
...Tôi sẽ yêu!
- Nếu sự quan tâm có thể làm người hạnh phúc...
...Tôi sẽ luôn bên người!
Nhưng...
- Nếu người hạnh phúc bên người mới...
...Tôi sẽ buông...
- Nếu sự quan tâm được đáp trả bằng sự lạnh nhạt...
...Tôi sẽ ngừng. . .!
Cố níu giữ những gì không thuộc về mình thì sẽ rất đau đớn...

attachment.php


attachment.php


attachment.php
 

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
57,730
Bài viết
1,162,253
Members
190,745
Latest member
snapthreads
Back
Top