What's new
Phuot.vn

Nếu bạn quên mật khẩu, bấm vào link này https://www.phuot.vn/lost-password và làm theo hướng dẫn.
Nếu chưa có tài khoản, hãy login bằng tài khoản Facebook hoặc Goolge, không cần đăng ký.

Thương nhớ Đồng Văn

Khi chợ Đồng Văn chuyển sang sân khấu mới, hành trình cao nguyên đá cũng sẽ sang trang,
Chỉ còn topic này, thương nhớ một Đồng Văn, đã không còn như ngày hôm qua!!!

Cám ơn nhiều bạn bè đã cùng tôi đồng hành tới miền đất ấy, trong topic "Thương nhớ Đồng Văn" xin phép được sử dụng ảnh của các bạn (Windy, Bubu, Nguyen, Medi, Thủy Ong, Hương, Linh, anh Nam, MIT, Mèo, Thanh...) như một dấu ấn của những hành trình "Đi trong miền dễ yêu" (Copyright by ai đó)

@copyright by Black

.... Tháng 10, em vẫn nói với bạn đồng hành, cao nguyên đá nở hoa. Những vách đá tai mèo xám xít trở nên rực rỡ, những sườn núi bạt ngàn hoa cúc vàng, cúc cam, hoa thun tu đỏ sẫm, dong giềng đỏ thắm, và những ruộng tam giác mạch miên man sắc tím, sắc trắng, sắc hồng....

.... Nếu anh chỉ nhớ về Hà Giang, về Đồng Văn, về Sủng Là với sắc đào hồng thắm, vạt cải vàng rực rỡ, tam giác mạch ảo mộng hay những triền cúc cam dịu ngọt, thì em sẽ nhắc để anh nhớ, còn có một loài hoa khác đã từng in dấu trong những hành trình cao nguyên đá, ấy là hoa thun tu. Một thân cây, một dải hoa, cong như đuôi ngựa, đỏ thẫm như màu máu, lặng lẽ vươn mình trên núi đá, giữa ruộng đỗ tương, bên ụ thân ngô đắp khô làm củi đốt, cô độc, một mình. Phải đi hỏi mãi, em mới tìm được cái tên của loài cây ấy. Cũng như kiều mạch, thun tu được người Mông hái về tách lấy hạt, thân dùng nuôi trâu bò ...

.... Những gốc thun tu đứng một mình trên lưng dốc, giữa khúc quanh đẹp nhất từ Sủng Là đi Đồng Văn, khúc quanh của những triền hoa dại, in hình lên nền núi xám ngắt khi chiều buông, thổi vào lòng em một nỗi xôn xao mơ hồ. Như gió đang tràn xuống từ trên đỉnh núi, vờn bay trên từng chùm thun tu đỏ thẫm mượt mà như đuôi ngựa, đuổi nhau qua những khúc cua xẻ ngang lưng trời. Như tam giác mạch đổi màu qua thời gian. Như tình yêu không bao giờ dừng lại …

....Chỉ có mùa này, cao nguyên đá lại nở hoa....

Người ấy ...



Bạn đồng hành ....



Và em ...

 
Last edited by a moderator:

rangia2602

Vô Ngã, Vô Ưu
Em cũng hóng hớt góc này đôi bát rượu trong một ngày Đồng Văn mù mịt sương khói
(Sôry các cụ vì máy lởm, ống MF nên ảnh mờ quá ah )





Nàng có còn thấy buồn, em dọn sẵn bàn rượu nơi góc chợ xưa cũ ở đây hầu chuyện nàng nhé. Dù chúng ta không biết uống rượu nhưng cái góc nhỏ này chắc cũng chẳng ai nỡ dời đi, chắc cũng vương được ánh mắt của những người còn muốn rẽ qua nếp chợ cũ. Vậy cũng đủ nàng nhỉ, gói gém cho mình một chút nhớ thương làm của riêng cất đi, gói gém chút tình những khi cả gió về hong mắt

 

TÍM

Đại bàng Tím
Tấm áo tình yêu ...

Mệt rồi í ... các bạn Dims, LE, sbn, gianker, Thủy Ong, Virgo ... có lòng thì tiếp sức giúp mình cái vụ thương nhớ này nhỉ, thương nhớ với yêu nguyên vẹn thì cũng chỉ là cái áo của "Tình yêu" thôi.

Mình về nhà khâu quần cho con đây, trời lạnh lắm rồi í ...


 

Shachou

Phượt quái
Em mải mê đi tìm Tím ngay từ cái buổi tối chat với Tím về chuyến đi Hà Giang.

Về đến nơi, em gọi ko được, em nhắn không trả lời..

Tím giận em mất rồi... :(

Ngơ ngẩn, ngẩn ngơ em lang thang tìm Tím của em thì đã thấy Tím ở đây với những dòng cảm xúc đọc đến nao lòng, những vương vất đằng sau, những cái giữa tình với cảnh và cả tình với người vẫn còn đâu đây.

Hà Giang của Tím vẫn vậy, vẫn chén rượu Ngô nồng nàn, vẫn những con người hiền hậu và nụ cười chân chất.

Em đã thay Tím ngồi uống một chén trà ở cafe phố cổ Đồng Văn, đứng ở đỉnh Mã Pí Lèng nghe một bản nhạc để nói tạm biệt với những gì trong quá khứ, để dạo chợ cuối tuần Mèo Vạc, để chạy mê mải theo dọc dòng sông Nho Quế.

Tím vẫn cứ yêu Đồng Văn, yêu Hà Giang và yêu cả con người bằng tâm hồn của Tím nhá!

Có vậy bài viết mới chất, mới nhiều cảm xúc sống thế này.

Và Tím đừng quên theo em, không có ANH thì sẽ có em đưa Tím đi trên những con đường.

Em đọc xong mà em nhớ Đồng Văn, nhớ Hà Giang và nhớ cả Tím nữa...:(
 

TÍM

Đại bàng Tím
Quán rượu người Mông

Bạn bảo ....

Ai tính đến hạt ngô mang về từ trên núi cao kia bao nhiêu công ? Ai tính đến nước từ suối xa bao lâu thì về đến bản ? Ai tính đến bát rượu ngô này làm mất bao lần mặt trời mọc ?

Ở đây họ nghĩ khác, làm khác, sống khác

Ở quán rượu người Mông ...




............................................................................................................................................

@Bạn gianker hay à nha!!!

Ít nhiều thất vọng nên dẫn đến quyết định là không nên tô tồ tăng động í ;-)
 

sbn

Phượt quái
Mơ về Đồng Văn hay Đồng Văn trong giấc mơ, Tím nhỉ?





Giấc mơ này đẹp thế em, Sủng Là phỏng ;)

Thực ra cuộc sống khách quan đi theo hình sin, cũ rồi phải mới, rồi một thời gian mới trở thành cũ, âu cũng là quy luật. Tâm lý cũng vậy, cảm xúc cũng vậy, nhớ thương cũng vậy. Khi thương nhớ trào dâng đến độ không thể giữ được nữa thì lại buông xuôi cho nó xâm chiếm, cho nó bủa vây...rồi thì thương nhớ cũng nguôi ngoai để thình thoảng một phút mềm lòng lại cuộn mình lại mong manh. Nhưng dù có thay đổi, dù có thăng trầm thì ở nơi ấy những ngôi nhà vẫn cứ cheo leo lưng chừng núi, chênh vênh bên thung lũng vàng ươm để ai đó ngất ngưởng ngân nga bài ca núi rừng


Và dù có thay đổi thì con người vẫn trân trọng từng giây họ sống, vẫn diện những màu sắc tươi tắn đem nỗi niềm của mình ra giặt ở hồ mắt rồng


Và dù có thay đổi thì nếp nhà đất vẫn ấm, vẫn dựa vào bóng cây chon von, đơn sơ nhưng cũng đủ làm kẻ lữ khách than lên

"Giang hồ ta chỉ là giang hồ vặt
Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà"


Và dù thay đổi chân ta vẫn cứ bước, bước để cảm nhận sự thay đổi đó, bước để thấy mình may mắn khi đã đến trước, bước để thấy mình nên chuẩn bị đón chờ những thứ đến sau, bước để thấy mình vẫn còn quá nhiều yêu thương, để nhặt nhạnh các mảng ghép kí ức hay cuộc sống đầy màu sắc​
 

Hỏi Phượt

Forum statistics

Threads
38,861
Bài viết
1,078,124
Members
179,015
Latest member
lethuy22
Top